Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 38
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:08
Ân Huệ dùng đầu ngón tay khẽ chọc vào vai chàng: "Tam gia, thiếp đột nhiên nhớ ra một chuyện."
Ngụy Yến: "Chuyện gì?"
Ân Huệ: "Hôm nay chẳng phải thiếp có ra ngoài sao, đối sổ sách với Chu thúc xong, thiếp nhất thời thèm ăn nên dẫn nha hoàn đi mua bánh nướng kẹp thịt. Bên đó đông người lắm, lúc đang xếp hàng, thiếp nghe thấy có người nhắc đến Phùng Đằng công t.ử nhà Phùng đại nhân."
Nhắc đến cha con nhà họ Phùng, Ngụy Yến liền xoay người lại: "Họ bàn tán gì?"
Ân Huệ rúc vào lòng chàng cho ấm áp rồi mới nói tiếp: "Họ bảo Phùng Đằng công t.ử rất ham so tài võ nghệ nhưng lại là kẻ thua không nổi. Mỗi lần tìm người tỉ thí, thắng thì không sao, hễ thua một cái là hắn sẽ đeo bám đối phương không buông, bắt người ta phải hết lần này đến lần khác bồi hắn thiết thác, cho đến khi hắn thắng mới thôi. Họ còn nói, từng có một đao khách thắng hắn và không muốn đấu trận thứ hai, Phùng Đằng công t.ử vậy mà mặt dày bám lỳ ở phòng đao khách, đòi ngủ chung giường chung gối, đao khách kia phiền không chịu nổi, đành phải bỏ Bình Thành mà đi."
Ngụy Yến nhíu mày, Phùng Đằng chẳng lẽ thực sự là loại người như vậy?
Chuyện về Phùng Đằng - nhi t.ử của Phùng Chỉ huy sứ - chàng cũng đã nghe phong thanh từ lâu, có điều Phùng Đằng bận đưa Phùng phu nhân về quê chúc thọ ngoại tổ phụ nên vẫn chưa trở lại, Ngụy Yến cũng vì thế mà chưa có cơ hội gặp mặt.
"Tam gia, người võ nghệ cao cường, Phùng Đằng công t.ử có tìm người tỉ thí không?"
Ngụy Yến đáp: "Gần đây hắn không ở quân doanh."
Ân Huệ nói: "Thảo nào, vậy đợi hắn về chắc chắn sẽ tới làm phiền người. Đến lúc đó người nhất định đừng có đồng ý, thua thì chỉ làm tăng uy thế cho hắn, mà thắng thì lại bị hắn đeo bám không dứt. Nếu người đêm đêm đều ở lại Vương phủ thì hắn chắc chắn không dám qua, nhưng người lại ở quân doanh, biết đâu hắn còn dám đuổi tới tận phòng người, truyền ra ngoài thì khó nghe lắm."
Phùng Đằng không sợ bị người đời cười nhạo, nhưng Ngụy Yến vốn thanh cao, chàng tuyệt đối không để bản thân bị kéo vào những chuyện cười của Phùng Đằng. Đây chính là cách mà Ân Huệ đã nghĩ ra.
Quả nhiên, nghe thấy Ngụy Yến ở trên đỉnh đầu đáp: "Biết rồi, ta sẽ không tỉ thí với hắn."
Ân Huệ tìm lấy tay chàng, ngoắc ngón tay nói: "Đây là người đã hứa đấy nhé, chúng ta ngoắc tay đi, người không được nuốt lời đâu."
Ngụy Yến trước nay chưa từng nuốt lời, chỉ là... "Nàng dường như rất không thích Phùng Đằng?"
Tim Ân Huệ run lên một nhịp, ý nghĩ xoay chuyển cực nhanh, nàng hừ hừ bảo: "Thiếp với hắn không oán không thù, nói gì đến chuyện thích hay không thích, thiếp chỉ sợ hắn tự tiện xông vào doanh phòng của người thôi."
Ngụy Yến: "Tự tiện xông vào thì đã sao, hắn dám xông vào, ta liền đ.á.n.h hắn ra ngoài." Chàng vẫn cảm thấy thái độ của nàng rất kỳ quái.
Thấy chàng nảy sinh nghi ngờ, Ân Huệ đành phải thêm một "liều t.h.u.ố.c mạnh", nàng nói nhỏ giọng: "Người chưa nghe nói sao, vì chuyện tin đồn giữa Phùng Đằng và đao khách kia, có người nghi ngờ Phùng Đằng có... có sở thích Long Dương."
"Liều t.h.u.ố.c" quá mạnh khiến nhịp thở của Ngụy Yến cũng thay đổi. Ân Huệ nhanh ch.óng rúc lại vào chăn của mình, lẩm bẩm: "Thiếp đều là vì tốt cho người thôi, cho dù Phùng Đằng công t.ử không có sở thích đó thì người giữ khoảng cách với hắn cũng chẳng hại gì."
Ngụy Yến không đáp lại lời nàng.
Ngày hôm sau, Ngụy Yến bảo Trường Phong đi nghe ngóng thêm về chuyện của Phùng Đằng. Trường Phong quả nhiên cũng nghe được vài tin đồn về đêm mà Phùng Đằng cùng đao khách kia trải qua, còn sự thực thế nào thì chỉ có hai người đó rõ. Ngụy Yến đã ghi nhớ kỹ điều này.
Vài ngày sau, sáng sớm Ngụy Yến đến quân doanh, thấy bên cạnh Chỉ huy sứ Phùng Túc là một võ quan trẻ tuổi anh tư bột phát, diện mạo có sáu phần giống Phùng Túc. Nhận ra ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới của Phùng Đằng, Ngụy Yến mím c.h.ặ.t môi.
Phùng Túc lườm nhi t.ử một cái, Ngụy Yến là hoàng tôn, sao có thể để con mình vô lễ? "Tam gia, đây là khuyển t.ử Phùng Đằng, nó đã ngưỡng mộ thương pháp của người từ lâu, sớm đã muốn được chiêm ngưỡng phong thái của người, có chỗ nào thất lễ, xin Tam gia hải hàm."
Ngụy Yến gật đầu, sau đó đi thẳng về phía doanh trại của mình, không hề có ý định kết giao với Phùng Đằng.
"Phụ thân, vị Tam gia này cũng kiêu căng quá rồi, chẳng nể mặt con chút nào cả." Nhìn theo bóng lưng Ngụy Yến, Phùng Đằng có chút bất mãn nói.
Phùng Túc dạy bảo con: "Tại sao phải nể mặt con? Ta cảnh cáo con, trước mặt Tam gia phải cung kính một chút, Tam gia không giống những võ quan khác đâu, người ta chẳng rảnh mà dung túng cái tính khí nóng nảy của con."
Phùng Đằng nghe tai này lọt tai kia, xoay người bỏ đi. Hắn đúng là có nghe nói thương pháp của Ngụy Yến rất lợi hại, và đã hạ quyết tâm phải so tài cao thấp với chàng. Nghĩ gì làm nấy, buổi sáng khi Ngụy Yến đang chỉ điểm thương pháp cho binh sĩ, Phùng Đằng hùng hổ tiến lại gần, thỉnh cầu được tỉ thí.
Ngụy Yến không thèm đoái hoài. Phùng Đằng nổi giận: "Tam gia lẽ nào coi thường ta sao?" Ngụy Yến: "Ta chỉ là không thích tranh cường hiếu thắng vô nghĩa. Ngươi nếu muốn so, sau này nếu có cơ hội, ngươi và ta sẽ so số lượng g.i.ế.c địch trên chiến trường."
Phùng Đằng định nói thêm, Ngụy Yến liếc hắn một cái: "Lẽ nào ngươi chỉ dám làm càn ở Bình Thành, không dám động đao kiếm thật trên chiến trường?"
Huyết tính của Phùng Đằng lập tức bị kích động, hắn đỏ mặt nói: "Được, chúng ta gặp lại trên chiến trường! Ai sợ người đó là cháu trai!"
Chỉ huy sứ Phùng Túc vừa nghe tin chạy tới đúng lúc nghe thấy câu này, liền quất một roi vào lưng Phùng Đằng. Thằng nhóc thối này chán sống rồi, dám đ.á.n.h cược đòi làm tổ phụ của Tam gia, Hoàng thượng vẫn còn đang ngồi lù lù trên ngai vàng kia kìa!
Phùng Túc lôi con trai đi, Ngụy Yến cũng tiếp tục làm việc. Ân Huệ sau khi nghe chuyện này thì thở phào nhẹ nhõm. Như vậy là tốt nhất, Phùng Đằng không bị phế, Yến Vương không mất đi võ tướng tâm phúc, Ngụy Yến cũng không bị liên lụy vô tội.
Lời tác giả:
Phùng Đằng: Nói thẳng đi, có phải ngươi coi thường ta không!
Tam gia: Đúng vậy.
Phùng Đằng: ...
***
Cuộc tỉ thí giữa Ngụy Yến và Phùng Đằng đã được giải quyết như thế. Ân Huệ còn lo lắng thêm một thời gian vì sợ Phùng Đằng thực sự thích đeo bám, cũng sợ Ngụy Yến nhất thời xung động mà nhận lời khiêu khích. Mãi cho đến khi vào tháng Chạp, Ngụy Yến vẫn đang thuận lợi làm việc tại vệ sở, Ân Huệ mới hoàn toàn có thể gác lại chuyện này.
Trời lạnh hơn, nhưng vì gần Tết nên người dân trên phố lại đông đúc hơn trước. Cẩm Tú Lâu làm ăn phát đạt, hôm nay Lưu Mạn Nương không rảnh tiếp đón Ân Huệ, liền sai tiểu nha hoàn dẫn nàng vào hậu viện.
"Chu thúc, tổ phụ con đã về chưa? Lát nữa con muốn qua thăm lão nhân gia." Gặp Chu thúc, Ân Huệ hỏi thăm tung tích tổ phụ ngay.
Chu thúc nói: "E là phải chờ thêm nửa tháng nữa, lão gia trước khi đi có nói sẽ kịp về trước Tết ông Công ông Táo."
Ân Huệ không khỏi thất vọng, khổ nỗi nhà họ Ân làm kinh doanh nên luôn có những thương vụ làm không hết, nếu không sao tích cóp được gia sản lớn như vậy. Chu thúc quan sát sắc mặt nàng, có vẻ muốn nói lại thôi.
Ân Huệ nghi hoặc hỏi: "Thúc có chuyện gì muốn nói sao?"
Chu thúc nhìn ra ngoài cửa, hạ thấp giọng: "Không giấu gì tiểu thư, từ khi lão gia bảo lão theo người làm việc thì lão không còn can thiệp vào chuyện làm ăn của bản gia nhà họ Ân nữa, nhưng lão vẫn giữ liên lạc với các quản sự và nữ quyến bên đó. Ngay đầu tháng này, nương t.ử nhà lão nghe nói Nhị phu nhân (Triệu thị) dường như rất nôn nóng muốn gả Đại tiểu thư (Ân Dung) đi, đã gặp rất nhiều bà mai."
Ân Huệ nhíu mày. Kiếp trước Triệu thị luôn giữ Ân Dung đến tận năm mười tám tuổi mới chọn một cử nhân làm nữ tế. Kiếp này nôn nóng như vậy, chẳng lẽ là nhận ra tổ phụ định làm chủ hôn sự cho Ân Dung, nên định thừa dịp ông đi xa để định đoạt trước?
Triệu thị một lòng muốn tìm con rể làm quan, nhưng các quan viên có tiền đồ, có môn đệ lại chẳng thèm ngó ngàng tới Ân gia, còn hạng quan nhỏ không tiền đồ thì mẫu t.ử Triệu thị lại chẳng coi ra gì. Nếu không phải vậy thì cũng chẳng chọn lấy một tên cử nhân... Chẳng lẽ, sự can thiệp của nàng và tổ phụ đã khiến Triệu thị sớm chấm trúng tên cử nhân kia?
Tên cử nhân đó chính là hạng đầu cơ trục lợi, một lòng trông cậy vào sự giúp đỡ của Ngụy Yến. Ân Huệ báo trước với tổ phụ chính là muốn ngăn cản Ân Dung gả cho hắn.
Tạm biệt Chu thúc, Ân Huệ lập tức đến Ân gia. Thật là khéo, xe ngựa vừa dừng lại, nàng đã thấy Lữ ma ma bên cạnh Triệu thị cười hớn hở tiễn một nữ t.ử ăn vận kiểu bà mai đi ra. Nhận ra xe ngựa của Ân Huệ, Lữ ma ma biến sắc, lập tức đẩy bà mai đang định đứng lại hóng chuyện đi, vội vàng đuổi người đi trước khi Ân Huệ kịp xuống xe.
"Chao ôi, tiểu thư lại về rồi ạ, thật không khéo, lão gia vẫn chưa về đâu." Lữ ma ma nở nụ cười niềm nở, cúi người hành lễ với Ân Huệ.
Ân Huệ đáp: "Ta về thăm thẩm mẫu."
Lữ ma ma bèn dẫn đường phía trước, đưa chủ tớ Ân Huệ đến viện của Triệu thị.
Triệu thị đang cùng nữ nhi nói chuyện ở gian phụ, nghe tiểu nha hoàn thông báo nhị tiểu thư đã về, tim bà ta chợt thắt lại một cái.
Sắc mặt Ân Dung cũng thay đổi, lo lắng hỏi: "Nàng ta về làm gì cơ chứ, lẽ nào đã nghe ngóng được tin tức gì rồi?"
Triệu thị trấn tĩnh lại, an ủi con gái: "Đừng hoảng, tin này chính nương cũng mới biết, nha đầu đó nghe được gì chứ, chỉ là tình cờ thôi. Lát nữa con phải giữ bình tĩnh, đừng để lộ sơ hở. Nó bây giờ đã là hoàng thân quốc thích, hận không thể để con cả đời này không ngóc đầu lên được. Một khi biết con có hy vọng làm phu nhân của quan viên, chắc chắn nó sẽ tìm cách phá hoại cho xem."
