Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 39
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:08
Ân Dung dĩ nhiên hiểu rõ, vốn dĩ nàng ta còn hy vọng Ân Huệ sẽ giúp mình mai mối một cuộc hôn nhân tốt, ai ngờ Ân Huệ lại có tâm địa xấu xa, dám xúi giục tổ phụ gả nàng ta cho một thương hộ.
Dựa vào cái gì chứ? Ân Huệ làm được phu nhân quan lớn thì nàng ta cũng phải làm được!
Hai mẹ con liếc mắt nhìn nhau một cái rồi mới treo nụ cười trên môi ra đón Ân Huệ.
"Chao ôi, A Huệ cũng một thời gian rồi không về đấy. Để ta xem nào, ây da, đúng là cái khí chất phú quý trong vương phủ nuôi dưỡng con người có khác, A Huệ nhà chúng ta ngày càng ra dáng phong thái của một quý phu nhân rồi."
Môi của Triệu thị cứ như bôi mật, không ngớt lời khen ngợi.
Ân Huệ cười nói: "Con chính là vì thích nghe thẩm mẫu khen nên mới về đấy ạ. Đúng rồi, lúc nãy con thấy Lữ ma ma tiễn một bà mai ra ngoài, hay là hôn sự của tỷ tỷ đã có manh mối rồi?"
Triệu thị nhìn nữ nhi, gương mặt lập tức lộ vẻ sầu lo: "Chưa đâu, trước đó đã nhờ mấy bà mai rồi mà vẫn chưa chọn được đám nào ưng ý. Cái bà lúc nãy thì hứa hẹn nghe bùi tai lắm, nói là sẽ tìm cho tỷ tỷ con một đấng lang quân như ý, môn đăng hộ đối, nhưng ai biết bà ta có tài cán đến mức đó không, vẫn phải đợi thêm đã. Vạn nhất bà ta thực sự tìm được một lang quân tốt, ta sẽ xin lão nhân gia làm chủ, gả tỷ tỷ con đi sớm cho ta nhẹ nợ."
"Nương, người ta còn muốn ở bên người thêm hai năm nữa mà." Ân Dung giả vờ hờn dỗi.
Triệu thị hừ một tiếng: "Ở bên cái gì, ở đến thành đại cô già chắc? Nhìn A Huệ kìa, kém con vài tháng tuổi mà đã là mẫu thân rồi."
Ân Dung siết c.h.ặ.t khăn tay, thẹn quá hóa giận mà bỏ chạy.
Triệu thị nhất mực tiếp đãi Ân Huệ, khéo mồm khéo miệng nói đông nói tây nhưng tuyệt nhiên không để lộ chút tin tức nào. Ân Huệ cũng chẳng có cách nào với bà ta, hôn sự của con cái là do phụ mẫu định đoạt, nếu Triệu thị thực sự đã nhắm được nữ tế, trừ phi tổ phụ kịp thời quay về, bằng không phận làm cháu gái như nàng có thể làm gì? Nhất là khi nàng đang sống ở phủ Yến Vương, mỗi tháng ra ngoài một lần đều phải cẩn trọng xin phép Ngụy Yến.
"Phu nhân, phu nhân, không xong rồi, nhị thiếu gia ngất xỉu rồi!"
Đúng lúc Ân Huệ định cáo từ thì một tiểu sai tầm mười lăm mười sáu tuổi hớt hải chạy tới, vừa vào sân đã la toáng lên.
Nhị thiếu gia chính là Ân Lãng, thứ t.ử của nhị thúc Ân Cảnh Thiện với một người thiếp. Sắc mặt Triệu thị lập tức sa sầm xuống, lại làm ra vẻ thanh minh với Ân Huệ: "Lạ thật, Lãng ca nhi bình thường vẫn khỏe mạnh, sao hôm nay lại ngất xỉu? A Huệ con cứ ngồi đây, ta phải qua xem ngay."
Ân Huệ đứng dậy nói: "Con đi cùng thẩm mẫu."
Triệu thị không có lý do gì để ngăn cản, vừa đi ra ngoài vừa sai người đi mời lang trung.
Ân Lãng ngất xỉu ở thư đường, khi nhóm Ân Huệ đến nơi, thầy giáo đã bấm nhân trung khiến cậu tỉnh lại. Thiếu niên mười bốn tuổi sắc mặt nhợt nhạt, môi thâm tím, yếu ớt nhìn Triệu thị và Ân Huệ rồi lại rủ mi mắt xuống.
"Lãng ca nhi, con thấy không khỏe ở đâu sao?" Triệu thị quan tâm cúi xuống, sờ trán Ân Lãng hỏi.
Ân Lãng không biết là không muốn trả lời hay không còn sức lực, cậu nhắm mắt lại. Triệu thị còn định hỏi thêm, Ân Huệ nhíu mày nói: "Trước tiên hãy khiêng người vào phòng đi đã."
Viện của Ân Lãng nằm sau viện của đại thiếu gia Ân Văn, cùng một kiểu bố trí nhà ba gian nhưng đồ đạc bên trong thì hoàn toàn khác biệt. Ân Huệ vừa vào phòng Ân Lãng đã cảm thấy mọi thứ đều lạnh lẽo tiêu điều, thậm chí màn treo trên giường cũng là đồ cũ dùng đã nhiều năm. Nói thẳng ra, màn của đám đại nha hoàn bên cạnh Ân Huệ còn tốt hơn của Ân Lãng.
Ân Huệ nhìn sâu vào Triệu thị một cái. Triệu thị lập tức mắng mỏ tiểu sai bên cạnh Ân Lãng: "Các ngươi làm việc kiểu gì vậy? Năm nào cũng phát áo mới, màn mới cho thiếu gia, sao vẫn còn dùng đồ cũ thế này?"
Tiểu sai không dám cãi lại, cúi đầu quỳ một bên, bởi vì hắn biết bây giờ mà cãi thì quay đầu lại nhị phu nhân sẽ càng khắt khe với thiếu gia nhà mình hơn.
Ân Huệ lười vạch trần sự giả dối của Triệu thị, thấy mặt Ân Lãng bắt đầu ửng đỏ, môi khô khốc, liền sai tiểu sai đi rót nước. Sau khi uống nước, Ân Lãng hồi phục chút tinh thần, nhìn Ân Huệ với ánh mắt phức tạp. Giống như một cây cỏ dại nơi góc tường, đối diện với đóa hoa phú quý vô tình đi ngang qua, vừa có sự ngưỡng mộ, lại vừa tự ti mặc cảm.
Trong lòng Ân Huệ có chút không đành lòng. Nói đi cũng phải nói lại, nàng và Ân Lãng đều là những đứa trẻ mất mẹ. Mẫu thân của Ân Lãng là ngoại thất được nhị thúc nuôi ở phương Nam giấu Triệu thị, sau này người đó lâm bệnh qua đời bỏ lại Ân Lãng sáu tuổi, Ân Cảnh Thiện nhất thời mềm lòng mang cậu về Ân gia nhận tổ quy tông.
Ân Lãng tính tình cô độc, cộng thêm nam nữ có biệt, Ân Huệ khi xưa cũng còn là một đứa trẻ nên không nghĩ đến việc tìm Ân Lãng chơi cùng. Hai tỷ đệ, một người tận hưởng sự sủng ái vô lo vô nghĩ của tổ phụ, một người bị nhốt trong nhị phòng, âm thầm chịu đựng sự khắt khe của đích mẫu. Nếu không phải hôm nay tình cờ va phải chuyện này, Ân Huệ cũng không biết điều kiện sống của Ân Lãng lại đơn sơ đến thế, bình thường gặp mặt ở gia yến, cách ăn mặc của Ân Lãng và Ân Văn chẳng có mấy khác biệt.
Đối với người đường đệ ít khi gặp mặt này, ấn tượng của Ân Huệ rất mờ nhạt. Thậm chí sau khi gả đi, nàng đã quên bẵng tiểu đệ này, mãi đến khi Ân gia sa sút, Chu thúc mới nhắc qua một câu rằng Ân Lãng đã rời đi, không rõ tung tích.
Ân Huệ nghĩ thầm, chỉ dựa vào việc Ân Lãng không giống gia đình Ân Cảnh Thiện lúc nào cũng mưu đồ chiếm tiện nghi của nàng và Ngụy Yến, kiếp này nàng muốn giúp cậu một tay. Ân Cảnh Thiện và Ân Văn tầm nhìn hạn hẹp, không gánh vác nổi đại nghiệp nhà họ Ân, nếu tổ phụ chịu bồi dưỡng Ân Lãng, biết đâu sản nghiệp Ân gia còn có người kế nghiệp.
Lang trung đến, sau khi kiểm tra cho Ân Lãng liền nói: "Nhị thiếu gia bị nhiễm phong hàn, vì để lâu nên bệnh tình trở nặng, từ hôm nay phải uống t.h.u.ố.c đúng giờ, không được hao tâm tổn trí nữa."
Triệu thị dùng giọng quan tâm để trách móc Ân Lãng: “Tiểu t.ử này, chỉ được cái hiếu thắng, người không khỏe cũng không chịu nói sớm, xem đi, bệnh nhẹ hóa thành bệnh nặng rồi đấy."
Ân Lãng rủ mắt im lặng. Triệu thị sai người tiễn lang trung, rồi lại quan sát thần sắc Ân Huệ. Ân Huệ bình thản nói: "Không sao là tốt rồi, sắp Tết rồi, mau dưỡng sức để cả nhà đoàn viên đón năm mới." Nói xong Ân Huệ rời đi, không hề tỏ ra quá mức quan tâm tới Ân Lãng.
Ân Lãng nằm trên giường, đờ đẫn nhìn trần màn. Tiểu sai tiễn khách xong quay lại phòng, xót xa nói: "Con cứ tưởng nhị tiểu thư tâm thiện sẽ chống lưng cho thiếu gia, không ngờ nhị tiểu thư cũng chỉ làm cho có lệ."
Ân Lãng cười tự giễu, giọng khàn khàn: "Đây là mệnh của ta, không trách được người khác. Lần sau có chuyện như vậy, ngươi cũng không cần tự đắc ý làm thông minh." Tiểu sai thấy uất ức, hắn cố ý chạy đi báo tin trước khi nhị tiểu thư đi, chẳng phải là vì thiếu gia sao?
Trên xe ngựa, Kim Tiễn khẽ nói với chủ t.ử: "Phu nhân, nhị thiếu gia gây ra chuyện này khiến nhị phu nhân mất mặt, liệu bà ấy có càng khắt khe với thiếu gia hơn không ạ?"
Ân Huệ không dám chắc, nhưng tám phần là có. Đích mẫu trên đời này mấy ai coi con thứ như con đẻ, được như Từ Vương phi hay Từ Thanh Uyển đã là tốt lắm rồi. Đây cũng là lý do Ân Huệ dù mang một bụng phẫn uất trọng sinh về nhưng không muốn xé xác Ngụy Yến hay cãi vã một trận lôi đình, nàng sợ một ngày nào đó Ngụy Yến hưu thê rồi tìm cho Hành ca nhi một người mẹ kế.
Nếu Ngụy Yến chịu cho nàng mang Hành ca nhi đi, nàng thà không làm tôn tức hoàng gia hay Thục Vương phi, nhưng chuyện đó là không thể nào, dù Ngụy Yến có đồng ý thì Yến Vương cũng không đời nào chấp thuận.
.
Chuyện hôn sự của Ân Dung, bệnh tình và cảnh ngộ của Ân Lãng đều ghi tạc trong lòng Ân Huệ, nhưng lúc này nàng chẳng thể làm gì được. Buổi chiều Ngụy Yến trêu Hành ca nhi chơi, thoáng thấy nàng cầm sổ sách ngồi ở một đầu sập ấm, nhưng nửa ngày không lật lấy một trang, đôi mày thanh tú cũng khẽ nhíu lại.
Đêm đến khi đi ngủ, Ngụy Yến chui sang bên này ôm lấy nàng. Ngoài dự đoán của Ân Huệ, chàng không trực tiếp "hành động" mà lại hỏi một câu: "Lần này nàng ra ngoài gặp phải rắc rối sao?"
Ân Huệ kinh ngạc trước sự nhạy bén của chàng, nhưng rồi lập tức hiểu ra. Kiếp trước mỗi khi Ngụy Yến xuống hậu viện, nàng đều dồn hết tâm trí vào chàng, quan sát thần sắc của chàng rồi cẩn trọng ứng phó. Nay nàng không còn quá bận tâm đến Ngụy Yến nữa, dám nghĩ chuyện của riêng mình, vô tình để lộ cảm xúc gì đó thì chàng tự nhiên cũng sẽ nhận ra.
"Thiếp nhớ tổ phụ nên mới về nhà một chuyến, nhưng lão nhân gia lại không có nhà." Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Ân Huệ trả lời như vậy, còn rúc sâu vào lòng chàng hơn, "Tổ phụ cũng gần sáu mươi rồi, thiếp sợ ông đi đường xảy ra bất trắc."
Giọng nói ấy nhẹ nhàng như sợi lông vũ rơi trên n.g.ự.c chàng, lại như đang muốn tìm kiếm sự an ủi từ nơi chàng. Ngụy Yến vỗ nhẹ vào lưng nàng: "Ân lão đi nam về bắc cả đời rồi, không sao đâu."
Ân Huệ: "Thiếp biết, chỉ là gần Tết nên không nén được lo lắng."
Ngụy Yến thoáng thẩn thờ. Chàng cũng có một người tổ phụ, nhưng lớn ngần này rồi chàng cũng chỉ mới gặp Hoàng tổ phụ có một lần, chẳng có tình cảm ông cháu gì đáng nói.
