Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 73

Cập nhật lúc: 10/02/2026 04:02

"Được rồi, ngủ một lát đi, buổi tối còn có yến tiệc."

Ngụy Yến có chút không chống đỡ nổi gương mặt cười tươi rói kiều diễm của nàng. Nếu muốn thêm lần nữa thì chàng quả thực hơi mệt vì đã dốc sức chèo thuyền rồng, còn nếu không muốn thì chẳng thể cứ nhìn mãi được. Chàng xoay người, nhắm mắt lại.

Ân Huệ thực ra là muốn từ chỗ chàng dò hỏi chút tin tức về Thôi Ngọc. Thấy Ngụy Yến đã buồn ngủ, nàng cũng không tiện làm phiền, tranh thủ thời gian cùng chàng chợp mắt nửa canh giờ.

Buổi tối trời đã mát mẻ hơn nhiều. Trong đêm tiệc, các ca kỹ từ Lệ Xuân Viện còn dâng lên mấy điệu múa giúp vui.

Ngụy Dật khẽ lắc lư đầu theo nhịp điệu, bị Kỷ Tiêm Tiêm lườm cho mấy cái cháy mắt.

Sau khi tiệc tan, đám hậu bối cùng nhau đi bộ về phía Đông Lục Sở. Vì trời mát mẻ nên mọi người đều thong dong thả bước. Kỷ Tiêm Tiêm bắt đầu lân la chuyện hôn sự của Ngụy Sam. Ngụy Sam năm nay đã mười bảy, dù là nữ nhi của Vương gia không lo chuyện gả đi muộn, nhưng đến tuổi này cũng phải bắt đầu lo liệu dần.

Kỷ Tiêm Tiêm: "Không biết Phụ vương sẽ tìm cho muội muội một đấng lang quân như thế nào đây."

Ngụy Sam thẹn quá hóa giận, chạy biến đi mất.

Ân Huệ biết Ngụy Sam sau này sẽ gả được vào nơi rất tốt, nhưng chủ đề này lại khiến nàng sực nhớ tới đường tỷ Ân Dung. Trong bức thư tổ phụ để lại trước khi xuống phía Nam hồi tháng Hai có nhắc qua một câu, nói rằng Ân Dung sẽ xuất giá vào ngày mười tám tháng Năm, ông sẽ kịp quay về trước ngày đó.

Đêm đến, sau khi đã nghỉ ngơi cùng Ngụy Yến, Ân Huệ tạm thời gạt chuyện của Thôi Ngọc sang một bên. Nói cho cùng, Thôi Ngọc là thái giám thật hay giả thì liên quan gì đến nàng đâu? Chút tình cảm thiếu nữ của Ngụy Doanh đại khái cũng chỉ là rung động nhất thời, dù bên trong thực sự có khúc mắc trắc trở gì, thì đợi đến khi Ngụy Doanh tự nguyện nói với nàng, Ân Huệ mới nghe; còn nếu Ngụy Doanh hoàn toàn không muốn nói, nàng lại càng không cần tốn công bận tâm.

Ân Huệ muốn đi gặp trượng phu kiếp này của Ân Dung là Tưởng Duy Trinh, để xem đối phương là nhân vật như thế nào. Một tri huyện xuất thân hàn môn, vì để có được một môn hôn sự tốt mà sẵn sàng kiên nhẫn chờ đợi đến tận năm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, kẻ như vậy nếu sau này thực sự muốn nịnh bợ Ngụy Yến thì e rằng còn gian xảo hơn cả gã cử nhân lận đận thi cử ở kiếp trước. Gặp một mặt vẫn hơn là chẳng biết gì.

"Tam gia, đại đường tỷ của thiếp tháng này xuất giá, thiếp có thể về nhà ở lại một đêm không?" Ân Huệ chui vào chăn của chàng, dịu giọng bàn bạc.

Ngụy Yến nhíu mày: "Nàng và nàng ta quan hệ tốt lắm sao?" Nhị phòng nhà họ Ân suýt chút nữa đã hại nàng không gả được cho chàng, hạng thân thích đó nếu nàng thông minh thì nên tránh xa mới phải.

Ân Huệ lắc đầu: "Chẳng tốt chút nào ạ. Từ nhỏ tỷ ta chuyện gì cũng muốn so bì tranh giành với thiếp. Là vì thiếp nhớ tổ phụ, bình thường chẳng có lý do gì để về ở lại, nên mới mượn chuyện hôn sự của tỷ ta thôi. Với lại còn đệ đệ mới quá kế của thiếp nữa, thiếp cũng không biết tình hình nó ở trong phủ thế nào, phải tận mắt thấy mới yên tâm. Nếu nó là hạng không dạy bảo được, thiếp cũng sớm từ bỏ ý định."

Ngụy Yến nhìn sang: "Nàng định nâng đỡ nó làm gì?"

Ân Huệ áp mặt vào vai chàng, lí nhí nói: "Nâng đỡ nó gánh vác chi phái của phụ thân thiếp, giúp đỡ tổ phụ trông nom việc làm ăn của Ân gia. Đại đường huynh thiếp là hạng người đạo mạo giả tạo, Ân gia mà rơi hết vào tay hắn ta thì sớm muộn gì cũng bị phá sạch sành sanh. Tam gia, tuy thiếp gả vào vương phủ kiếp này có thể theo người hưởng vinh hoa phú quý, nhưng Ân gia dù sao cũng là nhà đẻ của thiếp, thiếp không thể không vương vấn chút nào, người nói xem có đúng không?"

Ngụy Yến không có chút tình cảm nào với Ân gia, dù có cắt đứt hoàn toàn liên lạc chàng cũng chẳng thấy sao, nhưng đó quả thực là nhà nàng, là gốc rễ của nàng.

"Đi đi, nhớ xin phép Vương phi trước."

Yêu cầu lại được đáp ứng, Ân Huệ vui sướng hôn lên mặt chàng một cái. Ngụy Yến hơi nhíu mày, nghĩ đến việc nàng đã làm thế này nhiều lần, chàng vừa lấy ống tay áo lau mặt vừa nói: "Sau này không cần phải làm vậy."

Ân Huệ bĩu môi, chạy về chăn của mình. Ngụy Yến liếc nhìn sang nhưng chỉ thấy bóng lưng nàng cuộn tròn trong chăn, hình như còn đang dỗi nữa. Ngụy Yến không thể hiểu nổi, có cái gì mà hay hôn thế? Thực sự muốn bày tỏ lòng cảm ơn, chẳng thà tối mai chủ động một chút.

Ân Dung xuất giá vào ngày mười tám tháng Năm, tiệc tùng nhà họ Ân đã bắt đầu từ ngày mười bảy. Ân Huệ đặc biệt chọn đi vào sáng sớm ngày mười tám, như vậy nàng vừa gặp được Tưởng Duy Trinh lúc đón dâu, vừa tránh được lúc Ân gia bận rộn đón khách, ít nhất thì đến ngày mười chín nhà họ Ân sẽ rất yên tĩnh.

Hành ca nhi được để lại nhà, Ân Huệ cùng Ngụy Yến ra khỏi cửa Đông Hoa. Nàng lên xe, Ngụy Yến cưỡi ngựa. Sau khi xe ngựa xuất phát, Ân Huệ nghe thấy tiếng vó ngựa "lộc cộc" bám theo bên cạnh. Nàng vén một nửa rèm lên thì thấy bóng dáng Ngụy Yến trong nắng sớm. Ánh mặt trời rạng rỡ soi rọi gương mặt chàng, dường như đã khôi phục lại vẻ trắng trẻo trước khi bị cháy nắng.

"Người không gấp đến vệ sở sao?" Ân Huệ ngạc nhiên hỏi, nãy giờ nàng cứ ngỡ chàng lên ngựa là sẽ đi trước ngay.

Ngụy Yến liếc nàng một cái, dặn dò Trường Phong phía sau: "Hai ngày tới ngươi đi theo phu nhân." Nói xong, chàng quất roi ngựa, phóng đi mất hút.

Ân Huệ nhìn Trường Phong, gương mặt chữ điền kiên nghị trầm ổn, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, quả thực khiến người ta yên tâm. Kim Tiễn ngồi quỳ trong xe, cười đoán: "Tam gia chắc là muốn ở bên người thêm một lát chăng? Bị người hối thúc nên mới đành phải đi."

Ân Huệ lại không nghĩ như vậy. Hai người một trong xe một ngoài xe, lại chẳng nói câu nào, Ngụy Yến mà lại có tâm trí nhàn hạ đó sao? Chàng đến cái hôn lên mặt còn thấy thừa thãi cơ mà.

Khi xe ngựa dừng trước cửa Ân trạch thì vẫn còn sớm, tân khách vẫn chưa đến cửa. Đức thúc mặc một bộ bào vải mịn mới tinh, chắp tay sau lưng ra kiểm tra xem đám tiểu sai đã quét dọn sạch sẽ chưa, tình cờ bắt gặp Kim Tiễn đang đỡ Ân Huệ xuống xe.

"Tiểu thư tới rồi!" Đức thúc vui mừng reo lên. Hôm qua tiệc thêm trang của đại tiểu thư mà ngài ấy không đến, lão gia đã rất thất vọng, cứ ngỡ nhị tiểu thư khó mà ra khỏi vương phủ được.

Ân Huệ cười nói: "Đại tỷ xuất giá, sao cháu có thể không đến xem lễ được."

Phu xe giúp chuyển quà cáp trên xe xuống, Trường Phong ôm gọn vào lòng. Đức thúc dẫn Ân Huệ đi vào trong. Ân gia chăng đèn kết hoa, nơi nơi đều hân hoan vui vẻ, đám tiểu sai nha hoàn đi lại vội vã đều đã thay y phục mới may.

Nhị thái thái Triệu thị đang ở bên chỗ tân nương t.ử Ân Dung trông nom. Ân Dũng, Ân Cảnh Thiện, Ân Văn, Ân Lãng ngồi ở thính đường, vừa ăn sáng xong không lâu, đang bàn bạc chuyện đón khách hôm nay.

"A Huệ!" Thấy chất nữ về, Ân Dũng vui mừng đứng bật dậy.

Ân Cảnh Thiện vuốt râu, ánh mắt nhìn Ân Huệ có vẻ hài lòng. Dù sao đi nữa, chất nữ hiện giờ là quý nhân trong vương phủ, quay về đưa tiễn nữ nhi ông xuất giá là một sự vẻ vang cho Ân gia. Nữ tế ông thấy vậy cũng sẽ nghĩ tình cảm tỷ muội tốt đẹp mà thêm phần kính trọng, che chở cho nữ nhi nhà ông.

"Hôm qua sao không tới?" Ân Dũng đón cháu gái vào, ân cần hỏi han.

Ân Huệ: "Có chút việc nhỏ trì hoãn ạ, nhưng tối nay cháu có thể ở lại nhà một đêm. Tổ phụ, nhà mình chuẩn bị thế nào rồi, có cần cháu giúp gì không?"

Ân Dũng cười bảo: "Sắp xếp xong cả rồi, tỷ tỷ của cháu đang chải đầu điểm trang, cháu qua xem đi."

Vì tối nay cháu gái có thể ở lại, hai ông cháu chẳng thiếu thời gian để trò chuyện. Ân Huệ gật đầu, rồi chào hỏi Ân Cảnh Thiện và Ân Văn, nụ cười rạng rỡ như thể giữa hai phòng chưa từng xảy ra chuyện quá kế không vui.

Cuối cùng, Ân Huệ mới nhìn sang Ân Lãng. Ân Lãng năm nay mười lăm tuổi, cái tuổi này đang là lúc trổ mã nhanh nhất. Hồi tháng Giêng gặp mặt, Ân Lãng còn cao xấp xỉ Ân Huệ, lúc này đứng cạnh nhau, cậu bé đã cao hơn nàng hẳn một đoạn, Ân Huệ phải hơi ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt.

Ân Huệ không khỏi cảm thán: "A Lãng lớn nhanh thật đấy." Cao lên rồi, cũng cứng cáp hơn, không còn gầy nhom như một cây trúc khẳng khiu nữa.

Ân Lãng cũng vì sự thay đổi chiều cao dẫn đến việc phải cúi nhìn tỷ tỷ mà chưa quen lắm, cậu bé hơi né tránh rồi lại nhìn tỷ tỷ, cười nói: "Dạo này đệ có tập võ ạ."

Giống như Ân Huệ, bên cạnh Ân Văn cũng có mấy vị tiên sinh, hễ Ân Văn hứng thú với cái gì là ông nội lập tức mời danh sư về dạy bảo, dạy cho Ân Văn văn võ song toàn, là vị "ngọc diện công t.ử" nổi danh Bình Thành. Sau khi Ân Lãng đến Ân gia, Triệu thị chỉ sắp xếp cho cậu bé đọc sách, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện tập võ, dùng cách này để nói cho Ân Lãng biết cậu chỉ là một thứ t.ử, đừng hòng mơ mộng có được đãi ngộ ngang hàng với người đại ca đích xuất.

Tuy nhiên, sau khi Ân Lãng quá kế cho đại phòng, lão gia liền bổ sung cho cậu một vị võ sư và một vị tiên sinh dạy đạo kinh thương.

"Ừm, hôm nay bận rộn, sáng mai ta sẽ xem công phu của đệ luyện đến đâu rồi." Nói đoạn, Ân Huệ lại định nắn thử cánh tay của cậu thiếu niên, thực sự cái cảm giác gầy gò chỉ thấy xương của hồi đầu năm khiến nàng quá xót xa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.