Trọng Sinh Chi Quý Phụ - Chương 74
Cập nhật lúc: 10/02/2026 04:02
Thế nhưng tay nàng vừa định dùng sức, cậu thiếu niên đột nhiên gồng cứng cánh tay, dùng cách này để phô diễn sự cường tráng và sức mạnh của mình với tỷ tỷ.
Ân Huệ kinh ngạc ngẩng đầu. Ân Lãng nhìn nàng cười, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, tiểu t.ử trước mặt như biến thành một người khác, không còn chút tự ti gò bó nào, trở nên hào sảng tự tin, như thể ngay từ đầu cậu đã là nhi t.ử của đại phòng vậy.
Ân Huệ hoàn toàn yên tâm. Tướng tùy tâm sinh, Ân Lãng tuổi còn nhỏ mà đã tự mình bước ra khỏi bóng tối của xuất thân, chỉ cần được bồi dưỡng t.ử tế thì tiền đồ sẽ không thể hạn lượng. Có điều, cánh tay nhỏ của cậu bé dù có cứng cáp lên đôi chút thì so với Ngụy Yến vẫn còn non nớt lắm, thế mà cũng dám khoe khoang với nàng. Sự trẻ con này khiến Ân Huệ cảm thấy rất đáng yêu.
Sau khi cáo từ ba thế hệ trong sảnh, Ân Huệ đi thăm Ân Dung.
"Ồ, A Huệ tới rồi à? Ta cứ tưởng con trèo được cành cao rồi thì quên luôn tỷ muội trong nhà chứ." Vừa thấy Ân Huệ, Triệu thị đã lên giọng mỉa mai. Trong lòng bà ta vẫn oán hận Ân Huệ không chịu giúp nữ nhi bà ta mai mối với một gia đình danh môn, khiến nàng ta chỉ có thể gả cho một tri huyện thất phẩm.
Cái chức tri huyện này cứ ba năm lại điều chuyển một lần, sang năm chẳng biết sẽ đi đâu. Cho dù nữ tế có thăng quan, nhưng ở xa thì khó lòng giúp được Ân gia, căn bản không thể bằng những danh môn bản địa tại Bình Thành như Quách gia nhà tướng, hay các tướng lĩnh trẻ trong ba vệ sở của vương phủ.
Nhìn chung, Triệu thị chọn Tưởng Duy Trinh làm nữ tế chỉ là chuyện bất đắc dĩ, chẳng lấy gì làm hài lòng.
"Nương, quy củ vương phủ nghiêm ngặt, muội muội đi lại không dễ dàng, người đừng nói thế." Ân Dung đang ngồi trước bàn trang điểm khẽ quay đầu lại trách nhẹ, thần sắc và ngữ điệu đó không phải là khách sáo giả tạo.
Triệu thị hừ một tiếng rồi im lặng. Ân Dung mỉm cười với Ân Huệ, ánh mắt chân thành: "A Huệ đến được là ta vui lắm rồi."
Ân Huệ lại không tin Ân Dung thật sự coi nàng là tỷ muội tốt, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà.
"Tỷ không trách muội đến muộn là tốt rồi, mau chải đầu đi kẻo lát nữa họ hàng kéo đến đông đủ bây giờ." Ân Huệ cười đáp rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Ân Huệ vốn định sau bữa tiệc tối sẽ dành thời gian trò chuyện với tổ phụ, nào ngờ lão nhân gia đã say khướt, được Ân Văn dìu lên giường là bắt đầu ngáy khò khò.
"Sao huynh không khuyên người một chút?" Nhìn gương mặt đỏ gay của tổ phụ, Ân Huệ không nhịn được mà càm ràm. Người lớn tuổi uống nhiều quá rất dễ xảy ra chuyện.
Gương mặt trắng trẻo của Ân Văn cũng ửng hồng vì men rượu, hắn ta khổ sở giải thích: "Khách khứa đông quá, tổ phụ lại hiếu thắng, ta đã uống đỡ mấy bát lớn rồi đấy, không thì người còn say dữ nữa."
Hai huynh muội họ đứng gần nhau nên Ân Huệ có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn ta. Ân Lãng đi theo phía sau cũng nháy mắt với nàng, chứng minh lời Ân Văn nói là thật. Ân Huệ bèn không nói gì thêm.
Có lẽ tối nay Ân Văn đã đủ hiếu thuận rồi, chỉ là nàng vẫn mang nỗi oán hận từ kiếp trước, nên dù kiếp này hắn ta chưa làm gì sai, nàng nhìn vẫn thấy không thuận mắt. Đối với Tưởng Duy Trinh cũng vậy, nàng đã từng nếm mùi bị phu quân của Ân Dung ngáng chân, nên dù tân lang của Ân Dung đã thay người, nàng vẫn đầy cảnh giác với đôi phu thê này.
Tổ phụ đã có lão Đức chăm sóc, Ân Huệ cáo lui. Ân Lãng tháp tùng nàng đi về phía phòng cả.
"Đệ có uống rượu không?" Ân Huệ vừa hỏi vừa ghé sát ngửi ngửi cậu thiếu niên.
Ân Lãng: "Không từ chối được nên đệ uống tầm hai bát."
Ân Huệ kinh ngạc: "Hai bát? Thế mà đệ không say à?"
Ân Lãng cười: "Có lẽ bẩm sinh t.ửu lượng đệ tốt. Như vậy cũng hay, sau này đi giao thiệp không sợ dễ bị say."
Ân Huệ: "Dù vậy, đệ đang tuổi lớn, vẫn nên hạn chế uống." Ân Lãng gật đầu.
Trăng thanh gió mát, ánh trăng hơi khuyết rọi sáng rực cả khoảng sân. Kim Tiễn và Trường Phong đi sau đều là người đáng tin cậy, nên Ân Huệ hỏi thẳng: "Lúc lão nhân gia xuống phía nam, mấy người nhị thúc có làm khó dễ gì đệ không?"
Ân Lãng lắc đầu. Sau khi quá kế, Ân Cảnh Thiện hễ thấy cậu là mặt lại lạnh tanh hoặc coi như không thấy. Triệu thị có c.h.ử.i ch.ó mắng mèo vài câu nhưng cậu cũng quen rồi. Còn Ân Văn hiện đang phụ trách việc làm ăn quanh vùng Bình Thành, là người bận rộn đi sớm về khuya, hai người căn bản chẳng mấy khi chạm mặt.
Ân Huệ yên tâm bảo: "Không có chuyện gì là tốt nhất. Thấy tổ phụ mời cho đệ hai vị tiên sinh là biết người rất coi trọng đệ rồi. Hai năm tới đệ cứ tập trung học bản lĩnh với các tiên sinh, chuyện bên ngoài tạm thời không cần bận tâm."
Vừa nói chuyện đã tới Huệ Hương Cư. Ân Lãng dẫn Trường Phong rời đi, đêm nay Trường Phong sẽ nghỉ lại viện của Ân Lãng. Kim Tiễn hầu hạ Ân Huệ rửa mặt. Trở lại căn phòng khuê các mình đã ở mười mấy năm, không phải nhìn sắc mặt Ngụy Yến, cũng tạm thời không phải lo cho con cái, Ân Huệ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, giống như cảm giác nhẹ nhàng khi trút bỏ lớp áo đông dày cộm lúc sang xuân.
Kim Tiễn bưng nước vào thì thấy phu nhân nhà mình đang để chân trần trắng nõn nằm sấp trên giường, hai bắp chân co lên quẫy qua quẫy lại đầy hào hứng.
"Nhìn phu nhân vui vẻ thế này, người không nhớ Ngũ lang sao?" Kim Tiễn đặt chậu đồng xuống trêu chọc.
Ân Huệ đang mải mê nghịch mấy đường thêu trên chăn, lơ đãng đáp: "Mai là về rồi, có gì mà nhớ, có v.ú nuôi và Ngân Tiễn trông chừng mà."
Kim Tiễn: "Được rồi, người mau ngồi dậy đi kẻo nước nguội."
Ân Huệ bấy giờ mới lồm cồm bò dậy. Kim Tiễn vừa giúp chủ t.ử kỳ chân vừa cảm thán: "Hồi mới theo người chuyển vào vương phủ, đâu dám nghĩ là còn được về đây ở lại vài lần thế này. Phu nhân, nô tỳ thật sự thấy Tam gia ngày càng tốt với người đấy."
Ân Huệ mỉm cười: "Quả thực cũng được."
Ngụy Yến tuy lạnh lùng nhưng hiện tại xem ra vẫn có thể bàn bạc chuyện này chuyện nọ, không phải hạng người cổ hủ đến mức không cho nàng vượt quy củ chút nào, dù vẻ ngoài lạnh băng của chàng trông rất giống kiểu người đó. Kiếp trước nàng hoàn toàn bị chàng trấn áp, nói năng hành động gì cũng đều nơm nớp lo sợ.
"Đúng rồi phu nhân, chiều nay lúc người ngủ trưa, nô tỳ có ngồi tán gẫu với mấy lão nương và nha hoàn trong phủ, nghe ngóng được chút tin tức về Đại cô gia đấy."
"Thế à? Nói nghe xem nào."
"Đại cô gia năm nay hai mươi bảy tuổi rồi, tuy chưa thành thân nhưng bên cạnh vẫn luôn có thông phòng hầu hạ. Sau khi hai nhà định hôn sự, Đại cô gia liền dứt khoát đuổi thông phòng đi, một lòng chờ Đại tiểu thư gả qua."
***
Sau khi thỉnh an Từ Vương phi và Ôn phu nhân, Ân Huệ trở về Trừng Tâm Đường. Hành ca nhi đang chơi ngoài hành lang, nhóc tì mặc một chiếc yếm đỏ và quần sa mỏng, tay cầm một đầu sợi dây, đầu kia buộc vào một chiếc xe chiến gỗ nhỏ.
Chiếc xe chiến này là quà thôi nôi của Tứ gia Ngụy Huyền tặng, phía trước xe điêu khắc hai con chiến mã sống động như thật, giữa vó ngựa có bánh lăn tinh xảo, trên thân xe cũng có hai bánh lớn, chỉ cần dùng tay đẩy nhẹ là có thể chạy rất xa. Hình như hồi nhỏ Ngụy Huyền cũng từng chơi loại xe này do Quách tướng quân tặng, quả không hổ danh nhà tướng, đồ chơi cho trẻ con cũng liên quan đến chiến trường.
Hành ca nhi lững chững chạy, thỉnh thoảng còn quay đầu xem chiếc xe có chạy theo không. Vừa ngẩng lên thấy nương đột nhiên xuất hiện ở góc hành lang, nhóc tì cười vui sướng, buông dây chạy nhanh hơn nữa, kết quả là không cẩn thận vấp ngã nhào xuống đất. Ân Huệ vội chạy tới, vừa kiểm tra xem lòng bàn tay hay đầu gối con có bị trầy xước không, vừa hỏi có đau không.
Hành ca nhi ôm cổ nương, nói rõ ràng: "Không đau."
Hành lang chỗ này vừa không nắng lại có gió mát, Ân Huệ bèn ngồi xuống ghế "mỹ nhân kháo" chơi cùng con, cho đến khi Hành ca nhi lại bò xuống tiếp tục kéo xe chạy quanh. Ngân Tiễn bưng trà tới. Ân Huệ hỏi: "Hai ngày qua trong phủ có chuyện gì không?"
Ngân Tiễn lắc đầu: "Mọi chuyện đều ổn ạ, chỉ là hôm qua Ngũ lang khóc hai trận, sáng không thấy người khóc một lần, tối trước khi ngủ lại khóc thêm lần nữa."
Ân Huệ thở dài, nhi t.ử nhớ mình thì nàng nên mừng, nhưng thỉnh thoảng nàng cũng muốn về nhà mẹ đẻ ở một tí chứ. Thế nhưng thân phận của Hành ca nhi đặc biệt, trừ khi có Ngụy Yến đi cùng, nếu không Từ Vương phi tuyệt đối không cho phép nàng mang Hành ca nhi qua đêm bên ngoài.
"Tối qua thái độ Tam gia thế nào?" Ân Huệ hỏi tiếp.
Nhắc đến chuyện này, Ngân Tiễn mặt mày vẫn còn lộ vẻ hãi hùng, giữa mùa hè mà cứ thấy lạnh sống lưng:
"Lúc ăn cơm tối trông Tam gia vẫn ổn, sau bữa còn bế Ngũ lang ra sân dỗ dành. Nhưng sau đó sắc mặt ngày càng tệ, lúc Ngũ lang khóc, Tam gia bèn sang phòng trước ngủ luôn." Lúc đó nàng chỉ định mang cái túi thơm đuổi muỗi qua, mà ánh mắt lạnh lẽo của Tam gia cứ như thể nàng phạm phải đại tội tày đình vậy, làm nàng cả đêm cứ nằm mơ thấy ác mộng.
Ân Huệ nhướn mày: "Chàng không dỗ dành chút nào sao?"
Ngân Tiễn: "Có dỗ ạ, nhưng Ngũ lang không chịu, Tam gia càng bế thì thiếu gia càng khóc dữ, mặt mũi tím tái cả lại."
Ân Huệ không khỏi nhìn về phía Hành ca nhi, nhóc tì đang ngồi xổm trên đất loay hoay với chiếc xe gỗ, gương mặt trắng trẻo thanh tú, đôi mắt to đen láy sáng ngời, vừa ngoan ngoãn lại vừa xinh xắn.
Cũng tại Ngụy Yến quá lạnh lùng, nếu chàng chịu cười nhiều một chút thì làm sao có chuyện không dỗ nổi con trai.
