Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 92: Tiền Lương Tặng Người, Hứa Bân Gặp Khó
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:48
Khó được anh cả mình ra mặt, làm cũng không tệ lắm, Hứa Hân đứng ở bên cạnh nhìn bên này trò khôi hài, sau đó kéo Thiệu Mỹ Lan nói: “Đi thôi, em vào nhà đi, chuyện này cứ giao cho các đàn ông.”
Thiệu Mỹ Lan cũng cảm thấy phiền lòng, chỉ nghĩ về sau giải thích với Hứa Bân một chút, mình kỳ thật đối với người tên Mã Chính kia không có gì dây dưa quá sâu, thậm chí không biết vì sao người đàn ông kia lại đột nhiên tìm đến, quả thực chính là tự tìm đ.á.n.h mà.
Chờ cô ấy vào nhà đi có mấy người phụ nữ nói: “Khẳng định là uống rượu, bằng không hắn cũng không dám đến nhà các cô làm loạn. Ngay cả nhà lão Mã như vậy bây giờ nào còn có cô gái nào gả đến nhà hắn đi, xem ra Mỹ Lan nhà các cô bỏ hắn là đúng rồi, bằng không nếu không ra nửa điểm tiền sính lễ, không chừng còn phải đưa cô gái vào.”
Đôi mắt quần chúng sáng như tuyết, cho dù Thiệu Mỹ Lan cảm thấy bị làm loạn như vậy thật mất mặt, nhưng mọi người đều nhìn rõ. Mã Chính kia chính là có lý không tha người, thế nào cũng phải muốn kiếm chút tiền mới được.
Một người phụ nữ khác lại nói: “Tôi thấy nhà bọn họ chính là tìm không thấy vợ, bây giờ hối hận thì đã muộn, người ta Mỹ Lan không những thi đậu đại học mà còn gả cho một người làm trong quân đội.”
“Cứ để bọn họ hối hận đi, Mỹ Lan, con cũng đừng để ý đến, cứ làm việc của mình đi, người như vậy con để ý đến hắn làm gì?”
“Đúng vậy, con mà sợ chồng con hiểu lầm thì chúng tôi sẽ nói với anh ấy.”
Thiệu Mỹ Lan cảm kích gật gật đầu, còn chưa nói gì thì Hứa Bân quả nhiên đã vào. Hắn vừa vào đã bị bảy cô tám dì vây quanh, một câu còn chưa nói liền nghe các cô bắt đầu giúp Thiệu Mỹ Lan giải thích.
Người này một lời người kia một lời nói đều là Mã gia nói bậy, Hứa Bân xấu hổ nghe, không lâu sau đều thay Thiệu Mỹ Lan cảm thấy tủi thân, vậy mà lại tìm một người như vậy làm người yêu, may mà kịp thời chia tay.
Hứa Bân biết lúc này mình nên biểu thái, nếu không những người này khẳng định sẽ không bỏ qua mình. Vì thế lập tức nói: “Mọi người yên tâm, Mỹ Lan tốt như vậy tôi khẳng định sẽ không hiểu lầm cô ấy. Người đàn ông kia nói tôi một chút cũng không tin, về sau cũng sẽ đối xử với Mỹ Lan ngày càng tốt, rốt cuộc cô ấy là vợ của chính tôi.”
Mọi người vừa nghe liền yên tâm, các đàn ông kéo Hứa Bân vào nhà đi uống rượu, hoàn toàn khác với thái độ xa lạ vừa rồi.
Gần như coi hắn như con rể của mình mà mời rượu, cuối cùng làm Hứa Bân say mèm. Nhà họ Thiệu cũng càng thêm cảm thấy con rể này không tệ, ít nhất không giống những người đàn ông khác vì sĩ diện mà trút giận lên vợ mình.
Hứa Bân say mèm bị Thiệu Kiến Quốc ném vào chiếc giường đất nhỏ ban đầu của Thiệu Mỹ Lan, chiếc giường đất nhỏ này có chút bé, ngủ hai người bọn họ chắc chắn sẽ hơi chật. Nhưng chắc là có thể ngủ được, bây giờ hắn một mình nằm dài trên giường đất gần như không để lại chỗ nào cho Thiệu Mỹ Lan, chờ cô ấy trở về sau đó liền dọn chân và tay hắn sang một bên lúc này mới lên giường đất. Hứa Bân lại một tay liền ôm lấy cô ấy, nói: “Mỹ Lan, em tin anh nhất định sẽ đối xử tốt với em.”
Thiệu Mỹ Lan mặt đỏ lên nói: “Đi sang một bên ngủ ngon đi, thật là uống nhiều quá rồi.”
Hứa Bân cười hắc hắc nói: “Anh tuy rằng uống nhiều quá, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, em có tin không anh bây giờ chuyện gì cũng biết.”
“Tin tưởng, tin tưởng anh đừng nói nữa.” Nhà cô ấy chỉ cách phòng ngủ chính một cánh cửa sổ, nếu có động tĩnh gì bên kia nghe được rõ mồn một, hắn đâu muốn làm cha mẹ mình nghe chuyện cười.
Chỉ là Hứa Bân quả nhiên là uống say, hắn căn bản quên mất chuyện này còn lải nhải biểu trung thành, làm cho Thiệu Mỹ Lan mặt đỏ không ngừng, nhưng chụp cũng chụp, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h, nói cũng nói nhưng vô dụng. Không có cách nào liền tùy ý hắn nói tiếp, chỉ cần không nói quá phận thì cô ấy hẳn là có thể tiếp nhận.
Chỉ là sáng hôm sau cô ấy liền phát hiện mọi người đều mang vẻ mặt cười tủm tỉm, làm cho cô ấy vô cùng xấu hổ. Ăn xong cơm trở lại phòng nhỏ của mình, liền cho Hứa Bân một trận đ.á.n.h.
Hứa Bân yên lặng chịu cô ấy đ.á.n.h, còn không rõ đã xảy ra chuyện gì.
Vì thế liền nói: “Mỹ Lan, anh chọc em ở đâu, vì sao sáng sớm tinh mơ lại bị đ.á.n.h?” Người phụ nữ này đ.á.n.h đàn ông cũng không đau, cho nên hắn cũng không để ý, rốt cuộc trước kia là từng đi lính, chút đau này còn không bằng ngày thường ngã đập đ.á.n.h về chút sức lực đó, một chút cũng không để trong lòng.
Thiệu Mỹ Lan nói: “Còn không phải những chuyện anh làm tối qua thật là quá đáng.”
Hứa Bân vừa nghe mặt cũng đỏ, sau đó gãi gãi đầu, ôm Thiệu Mỹ Lan nhỏ giọng nói: “Ôi chao xin lỗi, anh uống nhiều quá đều không nhớ rõ mình đã làm chuyện ngu xuẩn gì. Có thể có không? Nếu là có thì chúng ta tạm nghỉ học sinh hạ xuống rồi học tiếp đi. Bỏ đi gì, vẫn là từ bỏ, tiếc lắm.”
Thiệu Mỹ Lan cả người đều ngốc, hoàn toàn không biết Hứa Bân nói là ý gì. Chỉ là nghĩ nghĩ liền hiểu ra, hóa ra hắn cho rằng ngày hôm qua đã làm gì đó không thể miêu tả với mình, còn bị người nhà nghe được. Sau đó hai người lần này về nông thôn còn chưa mang b.a.o c.a.o s.u tân hôn, cho nên mới sẽ xuất hiện tình huống xấu hổ này.
Không khỏi dùng sức chụp hắn vài cái nói: “Ôi chao anh đừng nói bậy, không có xảy ra chuyện đó. Chỉ là anh hôm qua hướng tôi biểu trung thành, còn nói cả đời sẽ đối xử rất tốt với tôi linh tinh, hơn nữa nói rất buồn nôn.”
“Là như vậy à, anh đều đã quên rồi.”
“Anh đã quên thì đã quên, nhưng lời anh nói nhất định phải coi trọng, nếu không thì đừng trách tôi không khách khí.”
“Anh đã nói gì vậy? Em lặp lại một lần anh mới biết được.”
Triệu Mỹ Lan còn thật sự, liền đem những lời quan trọng hắn nói hôm qua đều nói ra, những lời không quan trọng cô ấy cũng không nhớ rõ vì nói quá nhiều.
Chỉ là ngẩng đầu nhìn thấy Hứa Bân nhìn cô ấy cười không khỏi biết bị lừa, trong lúc nhất thời dở khóc dở cười, vừa thẹn vừa ngượng. Bởi vì bên phòng khách một chút động tĩnh cũng không có, khẳng định là đang nghe hai người bọn họ nói nhỏ mà. Không khỏi lại xấu hổ lên, dùng sức chụp vài cái vội vàng ra khỏi phòng. Về sau nhưng không cùng hắn đơn độc ở bên nhau, bằng không đã bị người nhà chê cười c.h.ế.t, đến lúc đó muốn chạy cũng không chạy ra được.
Mà Hứa Bân thì cười ha ha, tâm trạng buồn bực hôm qua trong nháy mắt cũng tốt lên không ít.
Bên này, Thiệu Kiến Quốc và Hứa Hân sáng sớm liền ôm con đi thăm nhà trong thôn.
Mục đích là để mọi người xem con, đây cũng coi như là một loại truyền thống. Sau đó bọn họ sẽ tặng chút sợi chỉ, ý nghĩa là mong ước đứa trẻ sống lâu dài.
Đương nhiên Hứa Hân cũng không lấy không, đều sẽ đáp lễ chút đồ khác.
Ở vùng Đông Bắc này, nếu về nhà mẹ đẻ hoặc về nhà chồng sau khi con tròn tháng đều sẽ ôm đi làng hoặc nhà người thân để “quải tuyến” (treo chỉ), nếu không mang về mấy cuộn chỉ sẽ làm người ta cảm thấy cuộc sống này quá đến mức không ai muốn quan tâm, hơn nữa đồn đại là đứa trẻ cũng không tốt lắm.
Cho nên bà nội Thiệu đã sớm chuẩn bị sẵn, đến nhà ai cũng trước tiên chào hỏi để bọn họ có chuẩn bị. Thậm chí còn trước tiên tặng một ít đồ vật qua, chỉ vì giữ thể diện, rốt cuộc người thân nhà họ Thiệu không nhiều lắm, những người khác không trông cậy được, chỉ có một chú út trong nhà còn chưa có phụ nữ.
Buổi sáng đi dạo một vòng, đại khái cũng treo bốn năm cuộn chỉ trở về.
Hứa Hân và bọn họ vẫn rất tôn trọng truyền thống, rốt cuộc người trong thôn đều là như vậy, cho dù mặc kệ người khác nghĩ thế nào thì thể diện của cha mẹ chồng vẫn phải giữ, rốt cuộc về sau bọn họ còn muốn sống trong thôn mấy năm.
Vừa đi vừa Hứa Hân “ha” một tiếng giận dữ: “Lại qua mấy năm tình hình tốt, chúng ta liền ở trong thành phố tìm công việc cho anh cả và chị dâu, sau đó để cha mẹ dọn qua đó đi.”
Thiệu Kiến Quốc ngẩn ra một chút, đứng lên nhìn Hứa Hân không nói tiếng nào.
Hứa Hân nhíu mày nói: “Sao, anh còn không muốn à?”
“Không không, anh là từ trước đến nay đều không nghĩ tới vấn đề này. Vợ ơi em nghĩ xa hơn và tốt hơn anh, đa tạ em.” Thiệu Kiến Quốc từ trước đến nay nghiêm túc, cho dù trong lòng kích động cũng không biết phải biểu đạt thế nào mới tốt.
Hứa Hân cười nói: “Nhìn cái dáng ngốc nghếch của anh kìa, chúng ta là người một nhà mà.” Cho nên đương nhiên muốn ở cùng một chỗ, đến lúc đó có chuyện gì cũng dễ dàng chăm sóc lẫn nhau. Chờ đến khi bọn họ già rồi, con cháu bọn họ cũng sẽ chăm sóc lẫn nhau, cành lá cũng liền ngày càng lớn.
Hai người tuy rằng không nói gì thêm, nhưng trong lòng lại dán vào nhau dị thường gần.
Trở về sau Hứa Hân liền đem tất cả sợi chỉ đều hái xuống giao cho bà nội Thiệu, chỉ là bà nội Thiệu nhất định bắt cô ấy mang về để cháu trai làm quần áo không được.
Hứa Hân đẩy không lại liền đồng ý, bất quá vẫn để lại hai cuộn nói: “Chị dâu rất nhanh sẽ có con, giữ lại những sợi chỉ này cho đứa bé làm một ít chăn gì đó đều được.” Rốt cuộc những sợi chỉ này nghe nói là cát lợi mọi người đều thích dùng.
Trương Tú Lan ở một bên không ngờ Hứa Hân lại nhớ đến đứa bé trong bụng mình rất cảm kích, vì thế bà nội Thiệu cũng nghe lời khuyên giữ lại hai cuộn.
Khi quấn chỉ lên bánh xe quay sợi Hứa Hân còn hỏi thăm một chút tình hình nhà lão Triệu, nghe nói mấy người kia vốn dĩ ở trong thôn còn đến nhà họ Thiệu làm loạn, nhưng Thiệu Kiến Minh ở nhà lại có chú út nhà họ Thiệu cũng ở đó nên bọn họ không dám, cho nên liền đi vào trong thành phố làm loạn.
“Bây giờ đều vào tù rồi thì nhà họ Triệu cũng yên ổn, không những không còn qua lại với bọn họ, ngày thường ở trong thôn đi đường đều kẹp cái đuôi lại, làm người không còn kiêu ngạo như trước kia.”
“Đáng đời, nhà bọn họ đã sớm nên yên ổn một chút. Đều là Triệu Minh Lượng đã chiều chuộng bọn họ, ngày thường tổng gửi tiền cho gia đình bọn họ, sau đó cung phụng mấy người kia chơi bời lêu lổng không làm việc gì. Cả ngày trừ bỏ nói chuyện phiếm thì là đ.á.n.h bạc, không làm chính sự. Bây giờ thì hay rồi, đều chạy vào tù ngồi rồi, cũng coi như là tiết kiệm tiền.”
Ông nội Thiệu kể lại một chút, sau đó nói: “Bọn họ đều phạm chuyện gì vậy, trong thôn còn không rõ lắm, chỉ nói là trộm cắp đ.á.n.h người?”
Hứa Hân liền kể lại chuyện của bọn họ một lần, vừa nghe anh cả nhà họ Triệu kia còn muốn xâm phạm em dâu mình thì ông nội Thiệu lập tức nổi giận nói: “Lũ cầm thú này, xứng đáng cho hắn phán ngồi tù cả đời không ra được.”
“Đúng vậy, không ngồi tù cả đời cũng phải nửa đời người, rốt cuộc hắn làm chuyện này thật sự quá đáng.” Hứa Hân rất đồng tình với cách nói của ông nội Thiệu, hơn nữa nói ngay cả mấy kẻ đồng lõa kia cũng phải phán mấy năm, rốt cuộc bọn họ chính là ở bên ngoài canh gác không cho Triệu Minh Lượng vào cửa, cái này coi như là tội đồng lõa cưỡng h.i.ế.p.
“Triệu Minh Lượng cũng là người khổ, lần này anh em và cha hắn đều vào tù thì anh ấy còn có thể sống những ngày tốt đẹp, mấy người anh họ kia đừng nhìn ngày thường cọ tiền bọn họ lúc đó rất ra vẻ, nhưng mà khi xảy ra chuyện thì nhà bọn họ cũng không có tiền, những người đó e rằng chỉ có thể trốn đến rất xa căn bản không dựa vào được.” Bà nội Thiệu hừ một tiếng nói.
Hứa Hân nghe xong liên tục gật đầu, nói: “Vậy bọn họ có thể sống mấy năm ngày lành, bất quá em gái tôi kia cũng coi như là xui xẻo, phía sau lưng ăn một nhát d.a.o đến bây giờ còn chưa lành lặn đâu. Hơn nữa là vợ quân nhân, một ngày cũng không ai chăm sóc, may mà mẹ tôi đón cô ấy về nhà ở vài ngày cũng coi như có thể chăm sóc lẫn nhau.”
“Đúng vậy, các con làm vợ quân nhân đều không dễ dàng.” Bà nội Thiệu vỗ vỗ tay con dâu nói: “Cả ngày lo lắng hãi hùng, hơn nữa từng người tính tình cứng đến đáng sợ, chính con mang theo con bé cũng rất không dễ dàng. Chị Quách kia, trở về còn muốn thuê không?”
“Đúng vậy, rốt cuộc con cũng có công việc không có thời gian mang con bé.” Hứa Hân biết bà nội Thiệu là xót tiền cho cô ấy, kỳ thật cô ấy nghĩ đến đi giúp đỡ chăm sóc như vậy thì không cần tốn tiền, nhưng mà tình huống cũng không cho phép mà.
Bà nội Thiệu chỉ có thể gật đầu, may mà con dâu này là người biết tiết kiệm tiền, bằng không dựa vào chút tiền trợ cấp của con trai thật đúng là không đủ dùng.
Liên tục đến hai năm Hứa Hân đối với cái làng này cũng coi như là quen thuộc, không có việc gì mình đều có thể đi ra ngoài thăm nhà gì đó. Đến nỗi Thiệu Mỹ Lan là cô dâu mới, về nhà mẹ đẻ cũng rất ít ra cửa, cô ấy đem những đồ vật mình có thể dùng sắp xếp, rốt cuộc bây giờ nhà không ở bên này.
Bất quá cô ấy vẫn rất nhớ nhà, trở về sau đó tưới nước cho hoa lan của mình, sau đó vẫn luôn dặn dò bà nội Thiệu phải chăm sóc giúp mình một chút.
Hứa Bân biết cô ấy thích liền nói: “Chờ trở về lúc đó anh đi kiếm cho em mấy chậu tùy tiện bày, nhà chúng ta có sân có thể để rất nhiều.”
“Anh biết gì, hoa lan này đâu phải là đồ vật đặt ở trong sân chứ?” Thiệu Mỹ Lan trừng mắt nhìn hắn một cái, bất quá sắp rời khỏi thôn vẫn có chút luyến tiếc.
Dù có luyến tiếc cũng phải rời đi thôi, rốt cuộc qua Tết ra tháng Giêng cô ấy liền phải đi học.
Chỉ là bà nội Thiệu và bọn họ đã quen rồi, rốt cuộc con trai con gái lớn đều phải rời đi, huống hồ bọn họ bây giờ đều là người có gia đình cũng sẽ không làm người ta nhớ thương nhiều.
Thật vất vả vật lộn về đến nhà thì Thiệu Trọng Sinh liền bị bệnh, sốt, còn nôn, làm Hứa Hân sợ quá sức mang theo thằng bé ở viện hai ngày, đau lòng nước mắt đều sắp rơi xuống.
Một đứa trẻ có bệnh làm lay động trái tim mọi người, ai rảnh đều đến thăm. Người cần mẫn nhất chính là cô út của đứa bé, dù sao cũng họ Thiệu, từ sáng sớm đến tìm liền không trở về. Hai cô ấy dỗ đứa bé ngủ đang định ngồi nói chuyện thì Hứa Bân liền đến, Thiệu Mỹ Lan nhìn hắn một cái kỳ lạ nói: “Anh không phải nói mua táo đến sao?” Tiểu Trọng Sinh bây giờ nếu nghiền táo thành bùn thì còn có thể nhấp hai ngụm đâu, cho nên mọi người đều quen làm cho hắn ăn nhiều mấy ngụm, rốt cuộc tất cả đều là người lớn cũng chỉ có hắn là một đứa trẻ.
Hứa Bân gãi gãi đầu, nói: “Anh lại đi mua.”
“Lại đi là ý gì, anh làm rơi ở đâu rồi sao?” Thiệu Mỹ Lan kỳ lạ nói.
“Anh, tặng người.” Hứa Bân cũng không nói tỉ mỉ, sau đó chạy ra ngoài lại mua mấy cân táo đưa lên, Thiệu Mỹ Lan cũng không để ý đến hắn liền rửa sạch cùng Hứa Hân mỗi người ăn một quả. Chỉ là Hứa Hân mẫn cảm phát hiện anh cả mình ngồi ở đó tựa hồ có gì muốn nói, chỉ là lại không dám đề cập, không khỏi kỳ lạ hỏi: “Anh cả, anh có phải có chuyện gì muốn nói không?”
“Cái đó, anh thật sự có chuyện muốn nói. Mỹ Lan, anh cần phải nói rõ với em một chuyện, hôm nay anh phát tiền lương, nhưng anh đã đưa trong đó 50 đồng tiền cho… tặng người.”
