Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 92: (tiếp): Hứa Bân Bị Vợ Mắng, Triệu Gia Lại Đến Gây Rối

Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:48

Hứa Hân nhìn hắn ấp úng, trong lòng lại hiện lên một ý nghĩ. Nhíu mày nói: “Anh cả, anh có phải đã đưa tiền cho người nhà lão Triệu không? Ngay cả trái cây mua về cũng cho bọn họ, cho nên mới ấp a ấp úng như vậy.”

Hứa Bân thì một chút cũng không kinh ngạc khi em gái mình đoán được, bởi vì cô ấy đã sớm cảnh báo hắn rồi, bây giờ có thể nghĩ đến cũng là bình thường.

Kỳ thật lúc đó hắn thật sự không muốn đưa tiền và đồ vật cho nhà họ Triệu, chỉ là nhìn thấy bọn họ ôm đứa bé khóc t.h.ả.m. Rốt cuộc lúc đó ở ngay cửa đơn vị mình, hắn cũng không ngờ đối phương sẽ đột nhiên tìm đến, nhất thời đều có chút luống cuống. Không muốn mất mặt, hơn nữa đối phương chỉ thiếu không quỳ xuống đất dập đầu, không có cách nào cho nên hắn liền lấy ra 50 đồng tiền cho bọn họ. Lại thấy bọn họ nhìn chằm chằm vào quả táo trong tay mình, vì thế liền đem quả táo cũng tặng đi. Chỉ là tiền không còn, đồ vật cũng không còn, hắn lúc này mới nhớ đến về nhà phải giải thích thế nào.

Tuy nói vẫn luôn đưa tiền lương cho Thiệu Mỹ Lan cô ấy cũng không có nhận, nhưng hai người đã kết hôn dù sao cũng phải có một lời giải thích chứ.

Suy nghĩ một đường, cuối cùng chỉ có thể là thẳng thắn thì được khoan hồng.

“Đúng vậy.” Hứa Bân liền kể lại chuyện nhà họ Triệu đến đòi tiền.

Sau đó Thiệu Mỹ Lan trừng mắt nhìn hắn một cái nói: “Cứ như anh mà sống thì sớm muộn gì cũng không làm cho cuộc sống tan nát sao? Tiền lương đều có thể đưa cho người, lần trước anh không phải đã cho rồi sao, mới bao lâu thời gian chứ. Một trăm đồng tiền như vậy liền tiêu hết, đừng nói nuôi một đứa trẻ, ngay cả nuôi ba bốn đứa trẻ thì số tiền này cũng không nên hết nhanh như vậy chứ.”

Đúng vậy, bây giờ là thập niên 70, một trăm đồng tiền này tương đương với hơn một ngàn đồng tiền trước kia, hơn nữa lúc này sữa bột cũng không đắt, một đứa trẻ nhỏ có thể ăn được bao nhiêu? Sữa bột bình thường cũng chỉ một đồng tám hào, ngay cả sữa hộp cũng chỉ ba đồng mấy tiền, tuy rằng cần tem phiếu nhưng nếu chỉ là một đứa trẻ thì hẳn là có thể kiếm được, rốt cuộc khu dân cư cũng sẽ giúp đỡ cho bạn tích trữ, trừ phi bạn một chút nhân tình cũng không có, quả thực chính là loại người vạn người ghét. Nhưng mà ghét người lớn sẽ không ghét trẻ con, có trẻ con luôn sẽ được chăm sóc một chút.

“Bọn họ nói sữa bột đắt sao?”

“Một túi sữa hộp ba đồng tám, nhà chúng ta mua một túi cho đứa bé dùng đến bây giờ còn chưa ăn xong đâu. Cho dù đứa bé kia có thể ăn đến mấy, một tháng cũng không thể ăn được mười túi. Tính nhiều thì cũng chỉ 40, hơn nữa tiêu tiền đổi chút tem phiếu thì 50 đồng tiền cũng đủ nhà bọn họ tiêu, 50 đồng còn lại đâu?” Hứa Hân biết Hứa Bân không hiểu, vì thế liền bẻ ra cho hắn tính toán rõ ràng.

“Những cái đó, anh cũng không biết nữa.”

“Anh có thể hỏi thăm một chút chứ, nhà em gái mình có con anh hỏi chẳng phải sẽ biết sao.” Thiệu Mỹ Lan ở một bên phụ họa, may mà các cô ấy dỗ đứa bé ngủ không có nói ồn ào, nếu không Hứa Bân thật đúng là rất xấu hổ.

“Lúc trước anh sao không đưa đứa bé đến viện mồ côi đi?” Hứa Hân vỗ vỗ con mình, dù sao đến lúc đó Tống Tiểu Hoa kia ra tù muốn thế nào ai quản cô ta, nếu cô ta thật sự mẫu tính quá độ muốn đòi đứa bé từ viện mồ côi thì cũng không thể không trả lại cho cô ta, nhưng cô ấy cảm thấy không thể nào, bởi vì Tống Tiểu Hoa chính mình còn không lo nổi thì sao có thể đi quản cái gì đứa bé. Kiếp trước, cô ta không phải là như vậy sao?

Rõ ràng mỗi ngày nhìn thấy đứa bé đó mà không nhận, chẳng phải là sợ nhận về mình nuôi tốn tiền sao?

“Đây không phải là con của lão Triệu gia sao? Cho nên anh nghĩ muốn làm hắn nhận tổ quy tông.”

“Hai vợ chồng lão Triệu gia kia ngay cả con trai ruột của mình còn không thèm quan tâm, anh cho rằng bọn họ sẽ quản đứa bé không rõ lai lịch này sao? Đứa bé này còn sống đơn giản chính là bọn họ muốn lưu lại cái cớ để đòi tiền anh mà thôi, anh thật là nghĩ bọn họ quá vĩ đại.”

“Không thể nào?”

“Anh cả, em nói cho anh biết, nếu trong tay anh không còn tiền sau đó, đứa bé này sống không quá năm nay anh tin không?”

Hứa Bân sắc mặt tái nhợt, hắn không dám cãi lại em gái mình, bởi vì mỗi một lần em gái nói lời này thì luôn luôn sẽ ứng nghiệm.

“Vậy anh đi xem.”

“Anh đi xem cái gì chứ? Còn muốn đưa tiền qua đó có phải không? Em dám nói anh mà đi qua, thì người nhà đó khẳng định còn sẽ đến đòi tiền anh.” Thiệu Mỹ Lan cũng có chút tức giận, nhà mình không thiếu tiền, trung bình mỗi tháng cũng có thể tiết kiệm được chút.

Chỉ là cũng không thể nói cho người là cho người ta, vốn dĩ cô ấy không muốn quản tiền nhưng bây giờ xem ra vẫn là phải tự mình nắm c.h.ặ.t tiền trong tay. Hứa Bân muốn tiền tiêu vặt thì cho hắn tiền, nói cách khác còn không đều đưa cho người khác sao.

Hứa Hân lúc này thở dài nói: “Sớm biết vậy thì không đồng ý hôn sự của hai người các anh, muốn như vậy đi xuống còn không đói c.h.ế.t em dâu tôi sao.” Lời này cô ấy cũng là nói đùa, nhưng Hứa Bân sắc mặt tối sầm nói: “Được rồi được rồi em đừng nói nữa, về sau anh tuyệt đối không cho bọn họ tiền là được chứ. Nếu bọn họ thật sự không nuôi đứa bé, anh liền ôm đứa bé đưa đi viện mồ côi.”

“Cẩn thận người ta c.ắ.n ngược lại anh một miếng, nói anh chia rẽ cốt nhục chí thân.”

“Được, cái miệng quạ đen của em đừng nói nữa.” Hứa Bân cũng thật sự sợ hãi, nói: “Vậy chờ lần sau bọn họ lại ôm đứa bé đến hoặc là bọn họ lại đến đòi tiền, anh đều hỏi các em làm sao bây giờ có được không?”

“Cái này còn tạm được, tôi thấy cũng chỉ có thể làm như vậy, cái mặt mũi mềm lòng của anh còn không chừng có thể làm ra chuyện gì đâu!” Hứa Hân trừng mắt nhìn anh cả mình một cái, sau đó đối với Thiệu Mỹ Lan nói: “Em cũng đừng khách khí với hắn, nên quản thì phải quản, anh cả tôi tính tình cứ như vậy, em mà không quản hắn thì hắn cũng không biết sẽ bị lừa bao nhiêu lần. Lúc đi lính thì bỏ mất tính tình, không nhận ra quần chúng nhân dân có nguy nan. Hơn nữa từ nhỏ trong nhà có điều kiện, hắn tiêu tiền cũng không sợ bị đói.”

“Em biết rồi, chị yên tâm trông con đi.” Thiệu Mỹ Lan lập tức gật đầu đồng ý, người đàn ông này phải giống như mẹ mình nói, nên quản thì phải quản.

Hứa Bân cảm thấy mình liền đứng ở đó bị em gái mình bán đứng, nhưng hắn lại một chút biện pháp cũng không có.

Bất quá hắn trong lòng cầu nguyện nhà họ Triệu liền yên ổn một chút, đừng lại đến tìm hắn đòi tiền. Đứa bé kia lại không phải con của hắn, tổng không thể làm hắn giúp đỡ nuôi chứ.

Chỉ là rất rõ ràng. Ý nghĩ của hắn vẫn còn quá ngây thơ.

Bởi vì chưa đầy nửa tháng người nhà họ Triệu lại đến, lần này vẫn như cũ mặc quần áo rách rưới ôm đứa bé trực tiếp chặn hắn ở cổng khu đại viện bộ đội.

Nếu không phải cảnh vệ viên bên ngoài ngăn lại không cho bọn họ đi vào, hai vợ chồng nhà họ Triệu này đã có thể xông vào sân nhà họ Hứa rồi.

Hơn nữa bọn họ lần này vẫn tiếp tục sử dụng biện pháp lần trước, mặc đồ rách rưới, trông còn tệ hơn cả dân chạy nạn, nhưng mà trên mặt và trên tay thì sạch sẽ, bộ quần áo này lại có một mùi ẩm mốc không biết đã cất đáy hòm bao lâu rồi.

Nhìn thấy Hứa Bân sau đó liền khóc lóc kể lể gì đó đứa bé không có ăn, bọn họ cũng là mấy ngày đều không có gạo và mì xuống nồi. Làm cho những người qua lại trong khu đại viện cứ nhìn chằm chằm bọn họ, đặc biệt đứa bé này lại vừa khóc thì người xem càng đông, ngay cả cảnh vệ viên cũng nhìn về phía này như thể Hứa Bân đã làm gì đó bỏ rơi con mình vậy.

Hứa Bân nhíu mày nói: “Lần trước cho các người 50 đồng tiền nhanh như vậy liền hết sao? Các người tiêu xài thế nào?” Là đứa bé uống sữa bột hay người lớn uống vậy, cái này cũng không quá nhanh. Nếu theo cách tính của em gái mình, đứa bé nhỏ như vậy một tháng nhiều nhất ba đến năm túi sữa bột, sau đó đã có thể cho ăn thêm chút thức ăn lỏng, cho nên 50 đồng tiền này nếu chỉ cho đứa bé b.ú thì đại khái có thể nuôi được ba đến năm tháng.

“Anh không biết, đúng vậy. Nuôi một đứa trẻ tốn công lắm. Nào là sữa bột, nào là những thứ khác. Hai vợ chồng chúng tôi đều ăn mặc tiết kiệm cung phụng mà vẫn không có cách nào, anh nhìn xem đứa bé này đói kìa.”

Bọn họ đẩy đứa bé về phía Hứa Bân, quả thật là đói đến xanh xao vàng vọt hai mắt vô thần, còn có một mùi hôi, nhìn thế nào cũng là đáng thương hề hề. Lòng trắc ẩn của hắn lại tái phát, nhưng nghĩ đến lời Hứa Hân nói, không khỏi lạnh lùng nói: “Đứa bé này là trách nhiệm của các người, không có bất kỳ liên quan gì đến tôi, tôi cho các người hơn 100 đồng tiền đã coi như tận tình tận nghĩa rồi.”

Hắn vừa nói như vậy cha của Triệu Văn Thành liền nói: “Vậy anh xem đứa bé là anh giao cho chúng tôi nuôi, chúng tôi nuôi không được anh còn mặc kệ, muốn chúng tôi làm sao bây giờ?”

“Đừng nói bậy.” Hứa Bân cảm thấy lời này có chút ý khác, nếu để người khác nghe được khẳng định sẽ nghĩ nhiều. Cứ như thể đứa bé này có liên quan gì đến hắn vậy, cái này hắn cũng không thể nhận, vì thế lập tức không nói gì, nhưng vừa ngẩng đầu vừa vặn nhìn thấy Hứa Hân và Thiệu Mỹ Lan đứng ở cách đó không xa thì lòng liền lạnh lẽo, có một loại cảm giác vợ mình muốn bỏ đi.

Thiệu Mỹ Lan không có chạy, cô ấy tức giận đến cực độ. Kỳ thật Hứa Bân là người như thế nào cô ấy rất rõ ràng, ít nhất tin tưởng hắn sẽ không làm loạn gì quan hệ nam nữ. Chỉ là không chịu nổi người khác cứ nói như vậy mà. Lòng phụ nữ vốn dĩ là nhỏ mọn, lại còn hay nghĩ nhiều.

“Tôi nào có nói bậy, chúng tôi chính là đang thay anh nuôi con mà, anh như vậy chúng tôi phải làm sao bây giờ. Vì nuôi hắn, hai vợ chồng chúng tôi đã đào rỗng cả đáy.” Mẹ của Triệu Văn Thành “oa” một tiếng khóc ra, kiểu sấm sét đ.á.n.h không mưa.

Thiệu Mỹ Lan mắt lạnh xem náo nhiệt nhưng Hứa Hân thì không thể, tuy rằng vẫn luôn hạ thấp anh cả mình tổng nói muốn mang em dâu mình đi, nhưng thật sự không thể làm như vậy. Vì thế đi lên đối với mẹ của Triệu Văn Thành nói: “Bác gái, bác nói như vậy thì không thú vị, dựa vào cái gì mà làm anh cả tôi giúp gia đình các người nuôi con? Con trai bác cùng người khác sinh con riêng mà anh cả tôi nhặt về trả lại cho các người, hợp lại còn muốn ăn vạ sao?”

Cô ấy cũng mặc kệ cái gì mặt trong mặt ngoài, nói ra là một chút cũng không dung tình cảm, trực tiếp đem chút chuyện của nhà họ Triệu ra mà nói.

Mẹ của Triệu Văn Thành thấy Hứa Hân liền nói: “Nha, đây không phải là vợ cũ của con trai nhà chúng tôi sao…”

“Có liêm sỉ một chút biết không, cái tên cưỡng h.i.ế.p nhà bác có xứng với tôi sao? Tôi nói cho bác biết, chồng tôi chính là quân nhân, bác muốn phạm tội phỉ báng là thế nào?” Hứa Hân kiếp trước vì thân phận con dâu của bọn họ mới không có cách nào, kiếp này chỉ có thể coi như người xa lạ, trị hai người già nhát gan lại mặt dày này vẫn có biện pháp.

“Bác xem, bác đây không phải là trí nhớ không tốt sao.” Vừa nghe phạm tội mẹ của Triệu Văn Thành đã không dám nói gì, con trai bà ta mới vừa vào tù, mọi người nhìn gia đình các bà ta đều mang ánh mắt khinh thường, dính đến quan hệ pháp luật thì không có chuyện tốt gì, cho nên bà ta liền không có lại càn quấy nữa.

“Trí nhớ không tốt bác còn ra đây mất mặt làm xấu mắt sao? Anh cả tôi thương đứa bé này năm trước năm sau cho các người 150 đồng tiền, nhưng các người còn đến đây đòi tiền, là bắt nạt anh cả tôi quen rồi đúng không? Đứa bé lại không phải con của hắn, dựa vào cái gì mà thay các người nuôi?”

Hứa Hân từ trên xuống dưới nhìn thoáng qua đứa bé kia, đại khái một tháng đừng nói ba túi sữa bột, sợ là ăn vào được một túi cũng là tốt, chiếc áo nhỏ kia còn có mấy hạt kê đâu, người nhà này cho đứa bé b.ú sữa bột hay không cũng không biết.

Ha, kiếp trước hắn đi theo mình có ăn có uống, nuôi trắng trẻo mập mạp, lớn lên mỗi ngày có tiểu cô nương đi theo sau đuôi chạy theo hắn. Chỉ là không biết, sau khi mình c.h.ế.t cô ấy đem tất cả tiền tài quyên cho viện mồ côi, hắn còn có thể hay không bị cha mẹ ruột của hắn đối xử tốt.

Cha của Triệu Văn Thành nói: “Đây cũng là cháu ngoại của cô mà…”

“Tôi họ Hứa, không họ Tống.” Từ trước đến nay liền không họ Tống.

“Dù sao nhà chúng tôi nuôi không nổi, các người không trả tiền chúng tôi liền giao hắn cho cô.”

“Đứa bé này họ Triệu, các người giao cho tôi tính là chuyện gì xảy ra? Muốn vứt bỏ cháu ruột của mình còn nói lời đường hoàng, lần đầu nhìn thấy người không biết xấu hổ như vậy.” Hứa Hân cười lạnh một tiếng, sau đó nói: “Anh cả, anh nên làm gì thì làm đi, tôi muốn xem bọn họ muốn ăn vạ tiền thế nào. Đúng rồi, anh không phải công an sao, nếu bọn họ lại làm loạn thì anh trực tiếp bắt người đi, đây chính là lừa bịp tống tiền, phạm tội.”

“Gì gì lừa bịp tống tiền, chúng tôi chỉ là muốn chút tiền nuôi con, vốn dĩ chúng tôi đâu có muốn nuôi, là hắn ôm cho chúng tôi. Còn nói đứa bé này là con của con trai tôi, nhưng ai biết là con của ai. Chúng tôi nghe nói, anh cả anh lại tìm công việc cho người phụ nữ kia lại còn qua lại với cô ta gì đó…”

“Các người có thể không nói bậy không, tôi chưa từng qua lại với Tống Tiểu Hoa kia.”

“Được thôi, các người còn dám làm hư danh tiếng của chồng tôi. Anh ấy tác phong từ trước đến nay đoan chính, các người còn dám vu khống anh ấy thì tôi sẽ đi kiện các người.” Thiệu Mỹ Lan cũng không nhìn được, bọn họ đây là muốn ăn vạ tiền còn nói đến giống như rất có lý vậy.

“Không muốn nuôi thì không cần nuôi đi, dù sao cũng không liên quan gì đến chúng tôi.” Hứa Hân đưa mắt ra hiệu cho Hứa Bân, hắn rốt cuộc lạnh lùng nói: “Nếu các người thật sự nuôi không nổi thì giao đứa bé cho nhà nước, bọn họ sẽ chịu trách nhiệm nuôi, đương nhiên, tôi sẽ đi dặn dò Tổ Dân Phố chú ý, nếu các người ngược đãi đứa bé này thì các cô ấy cũng sẽ trực tiếp ôm đứa bé đi.”

Lời này nói ra liền khí phách hơn nhiều, hoàn toàn khác với Hứa Bân vẻ mặt thiện tâm.

Hai vợ chồng nhà họ Triệu kia kỳ thật chính là lũ lưu manh, chỉ là gan đặc biệt nhỏ, thấy người ta đều không tính quản thái độ còn rất cứng rắn liền lập tức nói lời mềm mỏng, một người ngồi dưới đất ôm đứa bé khóc lớn, một người “bổ thông” một tiếng quỳ xuống trước mặt Hứa Bân. Hai vợ chồng này xem ra là không thiếu diễn kịch, cứ như vậy Hứa Bân cho dù có lý cũng nói không nhẹ, kiểu lợi dụng đạo đức để bắt cóc bọn họ.

Đúng lúc này trước cửa dừng một chiếc xe, Thủ trưởng Hứa mang theo tài xế và cảnh vệ viên đã đi tới. Năm tháng tôi luyện làm người đàn ông này trên người tràn đầy khí phách và khí chất, hơn nữa phong thái đủ để hấp dẫn ánh mắt mọi người. Mà ông đi vào hiện trường, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Hứa Bân lập tức đi nghiêm qua, như là đang báo cáo với cấp trên nói: “Ba, là như thế này…” Sau đó kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Thủ trưởng Hứa. Cha con bọn họ từ trước đến nay là kiểu ở chung như vậy, chỉ là lại làm không khí trở nên nghiêm túc một cách khó hiểu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.