Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 29: Ai Mượn Anh Quản
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:27
Đang lúc đôi vợ chồng trẻ bàn chuyện sau này sinh con thì ai trông, đột nhiên có người xen vào khiến bầu không khí trở nên kỳ quặc. Đặc biệt người này lại còn quen biết họ, khiến Hứa Hân càng thêm xấu hổ.
Mặt cô hơi đỏ lên, lườm Thiệu Kiến Quốc một cái rồi bế Hổ Nữu sang một bên xem hai đứa nhỏ đá cầu. Cô không thèm nói chuyện với người vừa tới, ai bảo anh ta đột nhiên xen vào một câu như thế mà không nhìn xem tình hình, nếu không phải nể mặt anh ta là bạn của Thiệu Kiến Quốc thì cô đã mắng cho vài câu rồi.
Sắc mặt Thiệu Kiến Quốc cũng không tốt chút nào. Lúc nãy không khí đang tốt, anh đang định thổ lộ với Hứa Hân rằng anh rất thích trẻ con, đặc biệt là con của hai người, thì bị dội một gáo nước lạnh. Thế là anh lẳng lặng lườm người vừa tới một cái rồi ngồi im trên ghế không nói lời nào.
Triệu Minh Lượng thấy mình bị hắt hủi, bèn ngồi xuống bảo: “Được rồi, biết cậu che chở cô ta rồi, sau này tôi không nói nữa là được chứ gì? Cậu cũng thật là, một con bé ranh mà cậu cũng không quản nổi, cứ để cái tính đỏng đảnh của cô ta sớm muộn gì cũng đè đầu cưỡi cổ cậu cho xem. À mà, cô ta vốn đã làm thế rồi còn gì. Tôi nói này người anh em, dù cha cô ta là ai thì giờ cô ta cũng là vợ cậu, cậu phải quản...”
“Quản cái gì mà quản, cô ấy... rất tốt.”
“... Được rồi, lúc nào cũng câu này. Thật không biết cô ta cho cậu ăn bùa mê t.h.u.ố.c lú gì nữa, sau này tỉnh táo lại một chút đi. Mà này, sao lúc nãy mặt cậu trông t.h.ả.m thế, cô ta lại bắt cậu về nhà họ Hứa đòi công bằng cho cô ta à?” Triệu Minh Lượng khá rành chuyện của hai người, Thiệu Kiến Quốc thỉnh thoảng cũng tâm sự với anh ta vài câu.
“Không có, chúng tôi đang bàn chuyện sau này sinh con thì ai trông.” Nói đến đây, trên mặt Thiệu Kiến Quốc thoáng hiện lên nụ cười hạnh phúc, nhưng rất nhanh đã bị anh nén lại, khiến vẻ mặt trông càng thêm kỳ cục.
Triệu Minh Lượng: “...” Muốn vui thì cứ vui đi, sao lại cứ phải làm cái mặt khó coi thế kia. Làm anh ta hiểu lầm hết cả, Triệu Minh Lượng cạn lời ngửa mặt lên trời than thở: “Đúng rồi, sao lại có nhiều trẻ con thế này?” Tuy có nghe loáng thoáng nhưng anh ta vẫn chưa tin lắm.
“Hai đứa là con của Bành Trình, đứa đang bế là con anh cả tôi.”
“Chà, cô ta từ khi nào mà có kiên nhẫn thế, hay là mai mặt trời mọc đằng Tây rồi... Được rồi, cậu đừng có lườm, tuy lần này cô ta làm cũng khá đấy, nhưng vẫn cần phải quan sát thêm.”
“Muốn ra sân tập luyện một trận không?”
“Thôi đi, cậu lo mà dưỡng thương cho tốt đi. Tôi đến là muốn hỏi cậu có muốn tôi điều một cảnh vệ sang nhà chăm sóc cậu không.”
“Không cần đâu, cô ấy... rất tốt.”
Triệu Minh Lượng đảo mắt một cái đầy vẻ ngán ngẩm, đúng là bó tay với người anh em này. Thật là “giận mà không làm gì được”, cái tính bướng bỉnh của anh ta đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, từ trước đến nay cứ hỏi đến là lại bảo “cô ấy rất tốt”, giờ anh ta chẳng thèm tin lời đó nữa.
“Được rồi, cậu bảo tốt thì là tốt vậy. Hôm nào bảo cô ta gói thêm sủi cảo đi, tôi sang ăn ké, nghe mấy cậu lính kia khen ngon lắm mà tôi chưa được nếm thử.” Chuyện sang nhà anh em ăn uống trong quân đội là bình thường, nhưng Triệu Minh Lượng thực ra là muốn sang để bới lông tìm vết.
“Không được.”
“Tại sao? Mấy cậu lính kia được ăn, sao tôi lại không được?”
