Trọng Sinh Làm Vợ Quân Nhân Tốt - Chương 30: Bát Mì Thấm Đượm Tình Nghĩa

Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:27

“Cô ấy phải trông ba đứa nhỏ, vất vả lắm.”

“Mẹ kiếp...” Triệu Minh Lượng suýt nữa thì bùng nổ, đỏ mặt tía tai quát: “Tôi sang sớm tự tay gói được chưa?”

Thiệu Kiến Quốc đang cân nhắc, anh sợ vợ mình không vui, rõ ràng lúc nãy Triệu Minh Lượng còn nói xấu cô.

Triệu Minh Lượng thấy bộ dạng đó của anh cũng chẳng buồn làm khó thêm, bảo: “Thôi bỏ đi, mấy thứ này cậu giữ lấy mà bồi bổ.” Nói xong anh ta đặt ba tờ phiếu thịt và một tờ phiếu trứng gà vào tay Thiệu Kiến Quốc.

“Cậu cứ giữ lấy mà dùng, có dịp thì gửi về quê...”

“Về quê á? Cái nhà đó thì thôi đi, năm đó nếu không có cậu thì tôi đã bị họ đ.á.n.h c.h.ế.t từ lâu rồi.” Triệu Minh Lượng nghĩ đến gia đình mình mà thở dài ngán ngẩm, rồi lẳng lặng ngồi xuống cạnh Thiệu Kiến Quốc châm một điếu t.h.u.ố.c.

Hứa Hân chơi với lũ trẻ một lát thì thấy Hổ Nữu ngoẹo đầu sắp ngủ, bèn dặn hai đứa nhỏ khẽ tiếng: “Em sắp ngủ rồi, chúng ta về thôi.”

Hai đứa nhỏ tuy đang chơi rất vui nhưng nghe Hứa Hân nói vậy vẫn ngoan ngoãn đi theo cô về.

Từ xa cô đã thấy sắc mặt hai người đàn ông kia không được tốt lắm. Cô biết rõ Triệu Minh Lượng, vì Thiệu Kiến Quốc từng cứu mạng anh ta nên anh ta đối xử với Thiệu Kiến Quốc cực kỳ tốt. Nếu Thiệu Kiến Quốc thiếu tiền, dù anh ta có phải thắt lưng buộc bụng cũng sẽ gom góp đưa cho Thiệu Kiến Quốc tiêu xài.

Tuy anh ta rất coi thường cô, nhưng nếu có chuyện gì anh ta vẫn sẽ ra tay giúp đỡ, chỉ có cái miệng là hơi khó ưa một chút.

Thiệu Kiến Quốc thấy Hứa Hân về thì đứng dậy, dường như định hỏi cô sao không chơi thêm lát nữa? Nhưng anh vốn ít nói, nhất là từ khi kết hôn đến nay, biết Hứa Hân hay nổi cáu với mình nên anh chẳng dám hỏi nhiều.

Thấy bạn mình nhát như cáy thế kia, Triệu Minh Lượng suýt thì nuốt cả điếu t.h.u.ố.c vào bụng, nhưng anh ta biết làm sao được?

“Hổ Nữu sắp ngủ rồi, chúng ta về thôi.” Hứa Hân nói xong liền đi thẳng. Thiệu Kiến Quốc chống gậy đi bên cạnh cô, còn đưa tay nhét mấy tờ phiếu vào tay Hứa Hân. Từ khi kết hôn, những thứ này anh đều nộp hết cho cô, chẳng giữ lại cái nào.

Hứa Hân nhìn qua là biết phiếu của Triệu Minh Lượng đưa, thầm nghĩ anh ta cũng có tâm đấy chứ.

“Đồng chí Triệu Minh Lượng, anh cứ đứng nhìn bệnh nhân khập khiễng đi về thế à, không vào đỡ một tay sao?”

Triệu Minh Lượng không ngờ người phụ nữ này lại đột ngột nói chuyện với mình, tuy giọng điệu không mấy thân thiện nhưng cô nói cũng đúng, bèn đứng dậy. Định vặn lại một câu “sao cô không đỡ”, nhưng thấy cô đang bế đứa nhỏ, bên cạnh lại dắt hai đứa nữa, đúng là không còn tay nào thật, nên anh ta đành bước tới đỡ Thiệu Kiến Quốc.

“Không cần đâu.” Thiệu Kiến Quốc gạt tay Triệu Minh Lượng ra, vết thương nhỏ này anh tự đi được.

“Vậy cậu đi tôi xem nào.” Trước mặt phụ nữ mà lòng tự trọng cao gớm, nhưng thấy vết thương của Thiệu Kiến Quốc có vẻ không quá nghiêm trọng nên Triệu Minh Lượng cũng yên tâm.

Về đến nhà, Triệu Minh Lượng định quay người đi luôn, nhưng nghe Hứa Hân bảo: “Sao thế, đến nhà bạn mà không vào ngồi chơi chút à?”

Gân xanh trên trán Triệu Minh Lượng giật giật, chẳng phải tại trước đây cô không thích anh ta đến sao.

Thiệu Kiến Quốc cũng hơi do dự, nhưng vẫn bảo: “Vào ngồi chơi một lát đi.”

Triệu Minh Lượng lúc này mới theo họ vào nhà. Vừa vào đến nơi đã thấy ở cửa có để sẵn dép đi trong nhà, căn phòng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Chẳng lẽ lại là Thiệu Kiến Quốc dọn dẹp sau khi về sao? Cái anh chàng này đúng là... anh ta thấy xót thay cho bạn mình.

Nhưng anh ta chẳng nói gì, chỉ thay dép rồi ngồi xuống.

Hứa Hân vừa cởi áo khoác vừa đón lấy quần áo của lũ trẻ treo lên, rồi bảo: “Hai đứa mau đi rửa tay đi, rồi vào xem sách một lát.”

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn đi rửa tay, Hứa Hân bế Hổ Nữu vào phòng ngủ đặt nằm xuống. Đợi hai đứa nhỏ ra, cô bảo chúng vào phòng vừa đọc sách vừa trông em giúp cô kẻo con bé lăn xuống giường, còn mình thì đi rửa tay nấu cơm.

Người ta đã đưa số phiếu quý giá như vậy, bữa cơm này nhất định phải làm cho t.ử tế, dù cô cũng chẳng ưa gì cái miệng độc địa của Triệu Minh Lượng.

Kiếp trước, cô không ít lần bị Triệu Minh Lượng mỉa mai bóng gió. Có lúc tức đến phát điên, nhưng nghĩ đến những gì anh ta đã làm cho Thiệu Kiến Quốc, cô lại không thể ghét anh ta được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.