Trọng Sinh Năm 70: Đoạt Lại Không Gian, Gả Cho Chàng Sĩ Quan - Chương 167: Oan Gia Ngõ Hẹp
Cập nhật lúc: 15/04/2026 07:14
Từ trước đến nay vẫn vậy, tâm ý của Lục Hạo Thành chưa bao giờ thay đổi, luôn chân thành như thế. Không có quá nhiều chiêu trò hoa mỹ, chỉ trao cho cô trọn vẹn sự ôn nhu và một tấm chân tình.
“Được thôi, chờ báo cáo của anh được duyệt rồi tính.”
Kiếp trước đã bỏ lỡ quá nhiều, kiếp này, cô không muốn chờ đợi, cũng không nỡ để lỡ mất anh thêm lần nào nữa.
“Xin trân trọng giới thiệu lại một chút, đây là vợ tôi, Dương Tuệ Tuệ.”
Cao Văn Vũ nắm tay Dương Tuệ Tuệ bước ra, trước mặt mọi người, trịnh trọng giới thiệu thân phận mới của cô.
“Chào chị dâu.”
“Chào chị dâu.”
“Chào mọi người, đây là kẹo mừng, mời mọi người ăn cho ngọt giọng.”
“Hôm nay là ngày đại hỷ, anh mời mọi người đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa được không?”
“Sao có thể để chị dâu mời được? Để anh cả mời chứ.”
“Cái này các em nói sai rồi, hiện giờ anh và Tuệ Tuệ là người một nhà, ai mời cũng như nhau cả thôi.”
“Bây giờ vẫn còn sớm, chúng ta đi dạo trước đi, chờ đến 11 giờ rưỡi thì tập hợp ở tiệm cơm quốc doanh.”
“Cũng được.”
Đề nghị của Lục Hạo Thành được mọi người tán thành. Hôm nay ai cũng dẫn theo người yêu, biết đâu lại muốn mua sắm chút gì đó riêng tư, đi đông người quá chắc chắn không tiện, chi bằng tách ra đi dạo.
Chờ hai cặp đôi kia rời đi, Lục Hạo Thành lúc này mới hỏi: “Có nơi nào muốn đi không? Anh đưa em đi.”
“Vậy... đi theo em.”
Rẽ trái rẽ phải, Tần Thư Duyệt dẫn người tới tiệm t.h.u.ố.c, mua không ít d.ư.ợ.c liệu, định bụng về chế t.h.u.ố.c bồi bổ thân thể cho Ngoan Ngoãn. Lúc trả tiền, tay Lục Hạo Thành đã nhanh hơn một bước đưa ra trước.
Tay chú Triệu khựng lại, ánh mắt dò hỏi dừng trên người Tần Thư Duyệt.
“Chú Triệu, đây là đối tượng của cháu, anh ấy trả cũng giống nhau thôi ạ.”
“Hửm? Đối tượng của con bé à?”
Ông lão nhìn từ trên xuống dưới, đ.á.n.h giá Lục Hạo Thành vài vòng, ánh mắt sắc như đèn pha, hận không thể nhìn thấu tâm can người ta.
“Ừm, ánh mắt trong sáng không né tránh, lưng thẳng tắp, hõm ngón cái có vết chai mỏng, đây là đồng chí bộ đội hay cầm s.ú.n.g phải không?”
“Chú Triệu tinh mắt thật.”
“Ha ha ha, tốt, tốt lắm, trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa.”
“Đa tạ chú Triệu.”
Ra khỏi cửa tiệm t.h.u.ố.c, tâm trạng Lục Hạo Thành vô cùng vui vẻ. Nếu sau m.ô.n.g anh có cái đuôi, chắc chắn lúc này nó đang vẫy tít mù.
“Cái chú Triệu này cũng tốt tính phết nhỉ.”
“?”
Tần Thư Duyệt nhớ lại lần đầu tiên gặp chú Triệu, còn tưởng ông là một ông chú tính tình nóng nảy, thậm chí cô còn phải giả vờ ngoan ngoãn, hy vọng việc bán d.ư.ợ.c liệu được suôn sẻ.
Nghĩ đến đoạn lịch sử đen tối đó, trên trán Tần Thư Duyệt chảy xuống ba vạch đen...
Đường về không giống đường lúc đi, Tần Thư Duyệt cố ý chọn đi qua chợ đen, muốn kiếm ít phiếu vải và phiếu máy may, lúc rảnh rỗi có thể may vài bộ quần áo cho mọi người.
Tay nghề này là do kiếp trước sau này cô mới học được.
“Hay là... anh chờ ở bên ngoài nhé?”
Tần Thư Duyệt cứ cảm thấy Lục Hạo Thành bước vào chợ đen - nơi được coi là phạm pháp - thì rất không hợp...
“Nơi này là... chợ đen?”
“Ừ.”
“Không sao, chỉ cần anh không nói, không ai biết thân phận của anh đâu.”
“...”
Nhìn người đàn ông bên cạnh thân hình thẳng như cột điện, chỉ thiếu mỗi vầng hào quang chính nghĩa tỏa trên đầu...
Anh xác định cái kiểu "bịt tai trộm chuông" này là nghiêm túc đấy chứ?
“Đừng lo cho anh, đi thôi.”
Ở chốn đông người, Lục Hạo Thành vẫn biết thu liễm khí thế.
Vào trong chợ đen, Lão Hắc đang canh giữ ở cửa sân trong liền nhìn thấy Tần Thư Duyệt. Hắn chạy tới ngay lập tức, đầu tiên là liếc nhìn Lục Hạo Thành một cái, rồi làm như không để ý nói: “Đồng chí Tần, lão đại và Cường T.ử đều không có ở đây, cô có việc gì không?”
“Tôi muốn đổi ít phiếu máy may và phiếu vải, bên anh có không?”
“Có, có, để tôi đi lấy cho cô.”
Trước khi đi lão đại đã giao chợ đen cho hắn quản lý, chút việc này hắn vẫn có thể làm chủ.
Rất nhanh, Lão Hắc mang đồ tới đưa cho Tần Thư Duyệt, nhưng lại không nhận tiền cô đưa.
“Lão đại dặn rồi, cô tới thì không cần đưa tiền.”
Tần Thư Duyệt nhướng mày, nghĩ đến quan hệ hợp tác giữa hai bên nên cũng gật đầu không nói gì thêm.
Lục Hạo Thành đứng phía sau làm nền, khi nghe được câu này thì nhíu mày.
"Đi thôi."
“Được.”
Không gặp được Mạnh Trường Thanh, tuy có chút tiếc nuối nhưng lo ngại thân phận của Lục Hạo Thành, Tần Thư Duyệt cũng không định nán lại lâu. Mới vừa đi tới cửa, ngó đầu ra liền thấy cuối ngõ nhỏ có hai bóng người đang đi tới từ xa.
“Chờ một chút.”
“Hửm?”
Lục Hạo Thành đang thắc mắc sao đối tượng của mình không đi nữa, theo ánh mắt cô nhìn ra bên ngoài, đôi mắt đen nhu tình lập tức lạnh đi vài phần...
Đàn ông??
Khi người đàn ông kia đi tới gần, Lục Hạo Thành nhìn rõ diện mạo hắn, mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Duyệt Duyệt sao lại quen biết hắn ta?
“Anh Mạnh.”
“Em gái Thư Duyệt, vào trong nói chuyện đi.”
“Không cần đâu, em qua đây đổi chút đồ, tiện thể thấy anh nên hỏi thăm một câu, bên phía Cường T.ử thế nào rồi?”
Tần Thư Duyệt không hỏi quá chi tiết, chủ yếu là vì có Lục Hạo Thành ở bên cạnh.
