Trọng Sinh Năm 70: Đoạt Lại Không Gian, Gả Cho Chàng Sĩ Quan - Chương 168: Cú Đá Của Lục Đoàn Trưởng
Cập nhật lúc: 15/04/2026 07:14
Mạnh Trường Thanh cũng chú ý tới Lục Hạo Thành. So với vẻ mặt bình tĩnh bên ngoài, nội tâm hắn lại dậy sóng.
Thư Duyệt sao lại quen biết vị "Diêm Vương" này?
Ánh mắt Lục Hạo Thành và Mạnh Trường Thanh chạm nhau giữa không trung, tóe lửa, thần sắc khác nhau nhưng đều không biểu lộ ra ngoài.
“Bên phía Cường T.ử bước đầu tiên đã xong, sắp tới là bước thứ hai, tin rằng rất nhanh em sẽ nghe được tin tốt.”
“Được, em còn có việc, đi trước đây.”
Chờ cô rời đi, thiếu niên đi theo sau Mạnh Trường Thanh mới tiến lên nhỏ giọng nói: “Thiếu gia, cái vị Diêm Vương kia sao lại ở chỗ này?”
“Tôi nghe người trong đại viện nói, trước kia Lục gia xảy ra chút chuyện khiến cháu trai nhỏ của Lục gia lưu lạc bên ngoài, có lẽ có liên quan đến việc này.”
“Thiếu gia, có cần điều tra một chút không?”
“Không cần, tôi nghĩ hắn sẽ tự tìm đến tôi thôi.”
“Việc này... liệu có ảnh hưởng đến kế hoạch của thiếu gia không?”
“Chờ hắn tới, hỏi một chút sẽ biết.”
Đối với Tần Thư Duyệt, đây chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, nhưng đối với Lục Hạo Thành lại là cú sốc không nhỏ. Đúng như Mạnh Trường Thanh dự đoán, lúc này anh đang cân nhắc xem tối nay có nên lén ra ngoài một chuyến, gặp gỡ vị trưởng tôn nhà họ Mạnh nổi danh tài t.ử kinh thành này hay không...
Thời gian cũng hòm hòm, Tần Thư Duyệt không đi dạo thêm nơi nào khác mà đi thẳng đến tiệm cơm quốc doanh, tìm một vị trí hẻo lánh ngồi xuống chờ mọi người.
Lục tục, hai anh em Cao Văn Dương và Cao Văn Vũ dẫn theo đối tượng của mình bước vào.
Bữa cơm này do Cao Văn Vũ mời, việc gọi món tự nhiên cũng giao cho anh.
“Tuệ Tuệ, em xem muốn ăn gì? Cứ gọi thoải mái.”
“Anh phải hỏi xem mọi người thích ăn gì chứ, đừng cứ chỉ lo cho em.”
“Không sao, em cứ gọi món em, Thư Duyệt và thanh niên trí thức Tô thích ăn là được, những người khác không cần quan tâm.”
Mấy gã đàn ông thô kệch, ăn gì mà chẳng được.
Dương Tuệ Tuệ nghĩ hôm nay đông người, vừa lúc bảng đen viết hôm nay có cá, liền gọi một con, gọi thêm một con gà, cộng thêm một bát thịt kho tàu lớn và vài món rau xào.
Trở lại chỗ ngồi, liền nghe thấy Cao Văn Dương đang khoe khoang mình mua được bao nhiêu đồ, trong đó phần lớn là mua cho Tô Kiều.
“Anh cả, hôm nay anh mua gì cho chị dâu thế? Sẽ không phải chỉ mua chút điểm tâm thôi chứ? Anh cũng quá keo kiệt rồi.”
“Không còn cách nào, hiện tại kết hôn rồi, phải tính toán cho tương lai, tiền nong tự nhiên phải tính toán tỉ mỉ chứ.”
Nói thì có vẻ bất đắc dĩ, nhưng ngữ khí lại mang theo vẻ dương dương tự đắc...
Cậu xem, tôi kết hôn rồi đấy, cậu chưa kết hôn thì biết cái gì.
Sát thương cực mạnh...
Cao Văn Dương trực tiếp câm nín.
Tô Kiều nhìn hắn chịu thiệt, muốn cười nhưng lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của hắn, chỉ có thể che miệng ho khan bên cạnh.
“Em muốn cười thì cứ cười đi, nhịn thế khó chịu lắm.”
“Không... khụ khụ, em không muốn... không muốn cười.”
Mọi người đang nói cười vui vẻ thì đồ ăn rất nhanh được bưng lên bàn.
Lục Hạo Thành nhanh tay lấy một đôi đũa từ ống đũa, dùng nước nóng tráng qua, đặt vào tầm tay Tần Thư Duyệt. Những người khác thấy thế cũng học theo.
Tần Thư Duyệt: “....”
Lần sau không bao giờ đi cùng cái đám này nữa...
“Ăn đi, không cần để ý bọn họ.”
Mục tiêu đầu tiên của mọi người đều hướng về đĩa cá. Dù sao trấn Sông Dài không gần biển, không gần sông lớn, ăn thịt đã khó, ăn cá còn khó hơn...
Dưới sự tranh đoạt nhiệt tình, con cá rất nhanh chỉ còn trơ xương.
“Cá này, đúng là ngon thật...”
“Đáng tiếc, muốn ăn một bữa không dễ dàng gì.”
Lúc này, cửa tiệm bước vào bốn người. Vốn dĩ cũng không gây chú ý cho nhóm Tần Thư Duyệt, nhưng đột nhiên bị gọi tên, mọi người mới quay sang nhìn...
“Đồng chí Tần, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp cô ở đây.”
Ăn chay mấy ngày nay, Trần Kim Mộc hôm nay thật sự không nhịn nổi nữa. Vốn định lén lút đến tiệm cơm quốc doanh cải thiện bữa ăn, ai ngờ mới ra cửa đã bị ba người kia bắt gặp. Dưới sự uy h.i.ế.p và dụ dỗ, hắn đành phải dẫn theo ba cái "cục nợ".
Tâm trạng đang buồn bực, kết quả vừa vào cửa liền thấy người trong mộng.
Hắn cảm thấy mình lại tràn trề sức sống.
Tần Thư Duyệt đứng dậy, nhàn nhạt đáp lại một câu: “Ừ.”
Trần Kim Mộc không chú ý tới sự lãnh đạm của Tần Thư Duyệt, thân mình cố sức sán lại gần cô, nhiệt tình nói: “Đồng chí Tần, tới tiệm cơm quốc doanh thì nên ăn chút gì ngon ngon. Bàn tôi có gọi thịt đấy, qua đó nếm thử chút không?”
“Không cần, bên tôi sắp ăn xong rồi.”
Nói xong, cô còn hất cằm chỉ chỉ đồ ăn trên bàn.
Theo tầm mắt cô, Trần Kim Mộc lúc này mới nhìn thấy đầy bàn toàn món mặn, còn có cả cá... Tức khắc liền xấu hổ.
Trong lòng không ngừng suy tính...
Mấy người này điều kiện tốt vậy sao? Đều có thể ăn nổi đầy bàn thịt thế này? Một bàn lớn này, không có mười đồng thì không thể nào gọi được. Hắn còn chẳng nỡ bỏ ra mười đồng chỉ để ăn một bữa cơm...
Đúng rồi, chắc chắn là bọn họ đem tiền kiếm được cả năm dồn hết vào bữa cơm này. Dân quê chân đất chính là hay sĩ diện hão như thế.
