Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 1
Cập nhật lúc: 18/07/2026 10:00
1.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc bao trùm khắp căn phòng.
Bên ngoài, tiếng mưa rơi xối xả đập vào cửa sổ, phát ra những tiếng động trầm đục.
Tạ Vãn Ca nằm trên giường sinh, hơi thở đứt quãng.
Nàng vừa sinh non.
Một hài nhi xấu số chưa kịp cất tiếng khóc chào đời đã lạnh ngắt.
Dưới thân nàng, m.á.u nhuộm đỏ cả nệm chăn, lạnh lẽo và tuyệt vọng.
Bà đỡ và nha hoàn trong phòng sớm đã lui ra từ lúc nào.
Cửa phòng khẽ động.
Hai bóng người quen thuộc chậm rãi bước vào.
Tống Cảnh Hành mặc trường bào thanh nhã, gương mặt vốn ôn hòa nay chỉ còn sự lạnh nhạt.
Bên cạnh hắn, Lâm Uyển Nhu nép vào lòng hắn, khoé môi cong lên một nụ cười đắc ý.
Lâm Uyển Nhu vuốt ve vòng eo hơi nhô lên của mình, cất giọng yểu điệu.
"Biểu tỷ, tỷ yên tâm đi thanh thản đi."
"Đứa nhỏ của tỷ c.h.ế.t rồi, nhưng đứa nhỏ trong bụng muội muội sẽ thay nó hiếu kính với phu quân."
Tạ Vãn Ca trừng lớn mắt, cổ họng nghẹn đắng.
"Hai người... từ bao giờ?"
Tống Cảnh Hành nhìn nàng bằng ánh mắt nhìn một món đồ hết giá trị.
"Uyển Nhu đã hoài t.h.a.i được ba tháng rồi."
"Tạ Vãn Ca, ngươi đừng trách ta độc ác."
"Trách thì trách ngươi quá ngu muội, giữ khế ước cửa hiệu và danh sách hồi môn c.h.ặ.t như vậy làm gì?"
"Nếu ngươi chịu giao ra sớm hơn, có lẽ ta đã nể tình phu thê mà cho ngươi một con đường sống."
Tạ Vãn Ca cười nghẹn ngào, nước mắt hòa lẫn với m.á.u huyết.
Hóa ra, mười năm tình thâm, mười dặm hồng trang gả cho hắn, chỉ đổi lại một âm mưu tuyệt diệt.
Hắn chưa từng yêu nàng.
Hắn chỉ muốn nuốt chửng toàn bộ sản nghiệp của Tạ gia do mẫu thân quá cố để lại cho nàng.
Tim nàng đau nhói, ý thức dần mờ mịt.
Trong lúc tầm nhìn hóa thành một màu đen kịt, nàng mơ hồ cảm nhận được cửa phòng bật mở.
Một luồng gió lạnh ùa vào.
Có ai đó lao đến bên giường, bàn tay run rẩy đặt lên n.g.ự.c nàng, cố gắng giữ lấy hơi ấm cuối cùng.
Trong kẽ tay người ấy, một miếng ngọc bội bạch ngọc khẽ đung đưa, bên trên khắc một chữ "Xuyên" tinh xảo.
Mùi trầm hương thanh lạnh bao bọc lấy nàng.
Nhưng nàng không còn sức để mở mắt nhìn rõ gương mặt kia nữa.
Ý thức hoàn toàn tan biến vào hư không.
"Đùng! Đoàng!"
Tiếng pháo nổ vang trời nhức óc đột ngột vang lên.
Tạ Vãn Ca giật mình, lập tức bật dậy khỏi giường.
Nàng thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm tấm lưng thanh mảnh.
Cơn đau xé da xé thịt khi sinh non và hơi lạnh của cái c.h.ế.t dường như vẫn còn quanh quẩn.
Nàng ngơ ngác nhìn quanh.
Đây không phải là căn phòng củi lạnh lẽo ở Tống phủ.
Đây là khuê phòng của nàng tại Tạ phủ.
Ánh nắng sớm tinh khôi lọt qua rèm lụa mỏng, chiếu rọi mọi ngóc ngách quen thuộc.
Cửa phòng đẩy ra.
A Cẩm, tỳ nữ thân cận của nàng, bưng một khay nước ấm bước vào, gương mặt tràn ngập niềm vui.
"Cô nương, người tỉnh rồi sao?"
"Giờ lành sắp đến rồi, mau trang điểm thôi, kiệu hoa của Tống gia sắp tới đầu phố rồi."
Tạ Vãn Ca sững sờ nhìn A Cẩm.
A Cẩm bằng xương bằng thịt, chưa bị Lâm Uyển Nhu đ.á.n.h c.h.ế.t.
Nàng cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Trắng nõn, mềm mại, không có những vết chai sạn do những ngày tháng bị giam lỏng phải làm lụng khổ dịch.
Nàng bước xuống giường, đi chân trần đến trước chiếc gương đồng lớn.
Trong gương là một thiếu nữ mười chín tuổi, dung nhan như hoa, rực rỡ và tràn đầy sức sống.
Trên bàn trang điểm là bộ hỷ phục đỏ rực thêu long phụng bằng chỉ vàng vô cùng lộng lẫy.
Tạ Vãn Ca siết c.h.ặ.t nắm tay, các ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Nàng không xuống hoàng tuyền.
Nàng đã sống lại.
Trọng sinh vào đúng ngày nàng xuất giá.
Tạ Vãn Ca ngồi im lặng trước gương đồng để A Cẩm chải tóc.
Nhìn chiếc trâm vàng lấp lánh phản chiếu ánh sáng, cõi lòng nàng lạnh ngắt như băng tuyết.
Kiếp trước, nàng si mê Tống Cảnh Hành, nghĩ rằng hắn là đấng lang quân đáng tin cậy cả đời.
Để giúp hắn vững chân trên quan lộ, nàng đã mang toàn bộ gia sản khổng lồ của mẫu thân làm của hồi môn.
Hàng trăm điền trang, hàng chục cửa hiệu lớn nhỏ khắp Giang Nam và Kinh Thành.
Cuối cùng thì sao?
Sau khi Tống gia có được tiền bạc, liền cấu kết với kế mẫu của nàng, từng bước cô lập nàng.
Họ dùng danh tiếng gia tộc để ép nàng nhượng bộ, đón Lâm Uyển Nhu vào phủ.
Họ hạ độc trong chén canh của nàng, khiến đứa con của nàng hóa thành một vũng m.á.u loãng.
Tạ Vãn Ca nhắm mắt lại, che đi tia hận thù thấu xương tủy.
Ngoại nhu nội cương.
Kiếp trước nàng nhẫn nhịn vì nghĩ cho đại cục, vì thể diện của phụ thân quá cố.
Kiếp này, những thứ đó đối với nàng chỉ là mây khói.
Nàng tự nhủ thầm trong lòng.
Nếu ông trời đã cho ta sống lại vào ngày này.
Lần này.
Ta tuyệt đối không gả.
"Cô nương, nô tỳ ra ngoài xem thử kiệu hoa đã đến chưa nhé?" A Cẩm nhỏ giọng hỏi.
Tạ Vãn Ca khẽ gật đầu: "Đi đi."
Sau khi A Cẩm rời khỏi, Tạ Vãn Ca cũng đứng dậy.
Nàng khoác đại một chiếc áo choàng mỏng, bước chân nhẹ nhàng đi ra phía hoa viên phía sau phủ đệ.
Nơi đó có một lối đi nhỏ thông ra cửa ngách, yên tĩnh và ít người qua lại.
Nàng cần hít thở chút không khí trong lành để bình tâm lại.
Nhưng vừa đi tới góc tường rào sau rặng trúc, nàng bỗng nghe thấy tiếng thì thầm quen thuộc.
Tạ Vãn Ca khựng bước, nấp sau thân cây.
"Biểu huynh, hôm nay huynh cưới tỷ ấy rồi, trong lòng huynh còn có Uyển Nhu không?"
Giọng nói nghẹn ngào, mang theo vài phần nức nở quen thuộc của Lâm Uyển Nhu.
"Nhu nhi ngoan, nàng biết rõ ta cưới nàng ta là vì cái gì mà."
Giọng của Tống Cảnh Hành vang lên, dịu dàng đến cực điểm.
"Nhà nàng ta giàu có nhất Giang Nam, không có số của hồi môn kia, làm sao ta có tiền đi châm chước quan trường ở Kinh Thành?"
"Nàng chịu nhục một thời gian, chờ ta nắm chắc Tạ gia trong tay, vị trí chính thất này sớm muộn cũng là của nàng."
Qua kẽ lá trúc, Tạ Vãn Ca nhìn thấy Tống Cảnh Hành đang nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lâm Uyển Nhu.
Hắn còn lén nhét vào tay ả một chiếc khăn lụa thêu hoa mẫu đơn.
Ánh mắt hắn nhìn Lâm Uyển Nhu tràn đầy tình ý và sự che chở.
Giống hệt ánh mắt kiếp trước hắn nhìn ả khi bức t.ử nàng.
Khác biệt là, lần này Tạ Vãn Ca nhìn thấy cảnh này, l.ồ.ng n.g.ự.c không còn cảm giác đau đớn đến nghẹt thở nữa.
Nàng chỉ thấy buồn cười.
Buồn cười cho sự ngu muội của chính mình ở kiếp trước.
Hóa ra bọn họ vốn đã có tư tình từ trước khi thành thân, vậy mà nàng lại chẳng hề hay biết.
Tạ Vãn Ca lạnh lùng xoay người, bước chân dứt khoát trở về khuê phòng.
Vừa vào phòng, A Cẩm cũng vừa lúc chạy trở về.
Tạ Vãn Ca nhìn tỳ nữ thân cận, lập tức ra lệnh bằng giọng điệu bình tĩnh nhưng không thể nghi ngờ.
"A Cẩm, dừng việc chải đầu lại."
A Cẩm ngơ ngác: "Cô nương, sao vậy ạ? Sắp đến giờ rồi."
"Ngươi đến thư phòng của ta, mang hộp gỗ mun ở ngăn bí mật ra đây."
"Trong đó có hôn thư màu đỏ, danh sách của hồi môn, khế đất và toàn bộ khế ước cửa hiệu."
"Mang hết ra đây cho ta."
A Cẩm nghe xong thì trợn tròn mắt, vô cùng kinh ngạc.
"Cô nương, những thứ đó phải để đến khi sang Tống phủ mới mở ra trước mặt trưởng bối chứ ạ?"
"Bảo ngươi đi thì cứ đi đi, nhanh lên." Tạ Vãn Ca lạnh giọng.
Nhìn thấy thần sắc nghiêm nghị chưa từng có của chủ t.ử, A Cẩm không dám hỏi thêm nửa lời, vội vàng chạy đi.
Tạ Vãn Ca ngồi trước gương, tự tay tháo chiếc trâm vàng lớn trên đầu xuống.
Nàng thay đôi khuyên tai hỷ sự, chỉ giữ lại một dung nhan thanh tú nhưng ngập tràn khí chất sắc bén.
Hôn thư, sản nghiệp.
Đó là những thứ kiếp trước nuôi béo lũ sói mắt trắng Tống gia.
Kiếp này, nàng sẽ dùng chính những thứ này để đập nát bộ mặt giả tạo của bọn họ.
Lúc này, tại tiền sảnh Tạ phủ, không khí vô cùng náo nhiệt.
Tiếng nhạc linh đình, khách khứa ra vào tấp nập.
Trưởng bối hai họ đều đã ngồi vị trí trang trọng ở đại sảnh.
Tống Cảnh Hành mặc hỷ phục tân lang, gương mặt tuấn tú treo nụ cười ôn hòa lịch lãm, đứng ở trung tâm chịu sự chúc tụng của mọi người.
"Tống công t.ử đúng là tài mạo song toàn, Tạ cô nương lại là đích nữ hào môn, hai nhà quả thực môn đăng hộ đối!"
"Chúc mừng Tống huynh, cưới được Tạ cô nương, sau này tiền đồ vô lượng."
Khách khứa không ngớt lời khen ngợi.
Ngồi ở ghế chủ tọa, Tạ phu nhân kế thất cười đến không khép được miệng.
Bà ta không ngừng liếc nhìn những rương của hồi môn đỏ rực xếp dài từ trong sảnh ra đến ngoài sân.
Đó toàn là vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc và các loại khế ước có giá trị liên thành.
Trong lòng kế thất đang tính toán cực kỳ đắc ý.
Bà ta đã bàn bạc kỹ với Tống gia.
Sau khi Tạ Vãn Ca gả đi, số hồi môn này sẽ được chia một nửa gửi lại cho bà ta để lo liệu cho con trai ruột của bà ta cưới vợ.
Chỉ cần đưa được con nhóc Tạ Vãn Ca này ra khỏi cửa, Tạ phủ này sẽ hoàn toàn thuộc về mẹ con bà ta.
Mọi người đều đang chờ đợi tân nương t.ử bước ra để tiến hành lễ nghi.
Không một ai nhận ra, giông bão sắp sửa ập đến.
"Tân nương đến!"
Tiếng hô của gia đinh vang lên.
