Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 2

Cập nhật lúc: 18/07/2026 10:01

Toàn bộ đại sảnh lập tức im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa.

Tạ Vãn Ca chậm rãi bước vào.

Nàng mặc hỷ phục đỏ rực, nhưng trên đầu lại không hề trùm khăn voan đỏ.

Gương mặt thanh tú lộ rõ trước mắt bao người, không có chút thẹn thùng nào của tân nương t.ử, mà ngược lại vô cùng bình tĩnh, thậm chí có phần lạnh lùng.

Tống Cảnh Hành hơi nhíu mày, cảm thấy có chút không đúng, nhưng vẫn tiến lên một bước, dịu giọng nói.

"Vãn Ca, sao nàng lại tự bỏ khăn voan ra? Như vậy không hợp lễ nghi..."

Tạ Vãn Ca không thèm nhìn hắn.

Nàng bước thẳng vào giữa đại sảnh, đứng trước mặt vị tộc lão của Tạ gia và kế mẫu.

Nàng không quỳ xuống, không cúi đầu kính trà phu phụ như thường lệ.

Tạ phu nhân kế thất lập tức sa sầm mặt, lên tiếng quở trách.

"Vãn Ca, ngươi làm cái gì vậy? Trước mặt bao nhiêu khách khứa, sao lại vô lễ như thế? Mau quỳ xuống lạy trà trưởng bối hai bên!"

Tạ Vãn Ca khẽ cười một tiếng, nụ cười mang theo sự châm biếm sâu sắc.

Nàng thò tay vào trong tay áo rộng, rút ra một tờ giấy thêu hoa văn phượng hoàng màu đỏ rực.

Đó chính là hôn thư.

Trước ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm con người, Tạ Vãn Ca hai tay giữ c.h.ặ.t hai đầu tờ giấy.

"Xoẹt!"

Một tiếng động dứt khoát vang lên.

Tờ hôn thư đỏ rực bị xé làm đôi ngay trước mặt mọi người.

Chưa dừng lại ở đó, nàng tiếp tục xé thêm vài đường, biến tờ hôn thư thành những mảnh vụn nhỏ.

Nàng giơ tay lên, những mảnh giấy đỏ tung bay khắp đại sảnh, rơi lả tả trên nền đất.

Đại sảnh rộng lớn lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ.

Tạ Vãn Ca đứng thẳng lưng, giọng nói trong trẻo, rõ ràng vang vọng khắp không gian.

"Bản hôn sự này, ta không gả nữa."

Sự im lặng bị phá vỡ bởi những tiếng hít khí lạnh liên tục.

Khách khứa bắt đầu xôn xao, bàn tán chỉ trỏ.

"Trời đất ơi! Xé hôn thư ngay tại chỗ? Tạ đích nữ điên rồi sao?"

"Thế này là muốn hủy hôn trước mặt bàn dân thiên hạ à?"

Tạ phu nhân kế thất đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy, mặt mày méo mó vì tức giận.

"Tạ Vãn Ca! Ngươi có biết mình đang làm cái gì không?"

"Ngươi muốn bôi tro trát trấu vào mặt Tạ gia sao? Danh tiếng của gia tộc, hiếu đạo của ngươi để ở đâu rồi?"

Vị tộc lão Tạ gia cũng run rẩy chỉ tay vào nàng: "Hồ đồ! Thật là hồ đồ! Hôn sự hai nhà đã định, lễ vật đã nhận, sao có thể nói hủy là hủy?"

Tống Cảnh Hành đứng trơ trọi giữa sảnh, gương mặt tuấn tú lúc xanh lúc trắng.

Hắn cảm thấy lòng tự trọng của mình bị giẫm đạp t.h.ả.m hại trước mặt bao nhiêu đồng liêu và bằng hữu.

Hắn bước mạnh tới trước mặt Tạ Vãn Ca, đè thấp giọng đầy giận dữ.

"Tạ Vãn Ca, ngươi điên rồi sao?"

"Ngươi có biết hôm nay là ngày gì không? Ngươi làm loạn như vậy, thể diện của Tống gia ta đặt ở đâu? Ta đặt ở đâu?"

Tạ Vãn Ca ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt đong đầy sự khinh bỉ và lạnh lẽo.

"Ta điên?"

Nàng bước lên một bước, đối diện thẳng với áp lực của hắn, giọng nói kiên định không chút sợ hãi.

"Ta thà cô độc cả đời, cũng không gả cho ngươi."

Tống Cảnh Hành nhìn thấu sự kiên quyết trong mắt nàng, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi bất an tột độ.

Nữ nhân trước mặt dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác.

Không còn là Tạ Vãn Ca luôn nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng, dịu phục tùng mọi yêu cầu của hắn nữa.

Nghĩ đến khối tài sản khổng lồ sắp tuột khỏi tay, Tống Cảnh Hành cố nén cơn giận, ép giọng mình trở nên đau khổ, tổn thương.

"Vãn Ca, rốt cuộc là có chuyện gì? Có phải có kẻ tiểu nhân nào gièm pha trước mặt nàng không?"

"Nhiều năm qua tình cảm của ta đối với nàng thế nào, nàng đều biết rõ mà. Đừng vì một chút hiểu lầm mà hủy hoại hạnh phúc cả đời của hai chúng ta."

Hắn đưa tay ra, định nắm lấy tay nàng để làm dịu tình hình.

Tạ Vãn Ca ghê tởm lùi lại một bước, tránh xa sự chạm vào của hắn.

Nàng hơi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, nhẹ nhàng thốt ra một câu đầy ẩn ý.

"Tống Cảnh Hành, ngươi tự biết mình đã làm những gì."

"Có vài món nợ, sớm muộn gì ta cũng sẽ đòi lại."

Nghe thấy chữ "món nợ", trong lòng Tống Cảnh Hành đột nhiên giật nảy một cái.

Gương mặt hắn thoáng hiện lên sự chột dạ.

Chẳng lẽ nàng đã biết chuyện gì rồi?

Chuyện của hắn và Lâm Uyển Nhu, hay là chuyện hắn cấu kết với kế thất để nhắm vào của hồi môn của nàng?

Không thể nào, hắn giấu kín như vậy, làm sao nàng có thể biết được?

Nhưng ánh mắt thấu xương kia của Tạ Vãn Ca khiến sống lưng hắn đổ mồ hôi lạnh.

Lần đầu tiên trong đời, Tống Cảnh Hành cảm thấy nữ nhân này nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.

Tạ Vãn Ca không thèm ở lại nhìn những bộ mặt giả dối kia thêm một giây nào nữa.

Nàng quay người, tà áo hỷ phục đỏ rực quét qua những mảnh hôn thư vụn vỡ trên mặt đất, sải bước đi thẳng ra phía cổng phủ.

"A Cẩm, mang toàn bộ hồi môn cất vào kho, niêm phong lại cho ta."

"Ai dám động vào một cắc, trực tiếp báo quan phủ xử lý."

Giọng nói của nàng truyền lại, khiến Tạ phu nhân kế thất tức đến mức nghẹn họng, không thốt nên lời.

Các tộc lão và trưởng bối Tống gia đứng trơ mắt nhìn bóng lưng nàng rời đi, không một ai dám tiến lên ngăn cản.

Khí thế của nàng lúc này quá lạnh, quá sắc bén.

Tống Cảnh Hành đứng chôn chân tại chỗ, hai đ.ấ.m tay siết c.h.ặ.t đến mức kêu lên những tiếng rắc rắc.

Ánh mắt hắn nhìn theo hướng nàng biến mất, tràn ngập sự nhục nhã và độc ác.

Hắn lạnh giọng, lầm bầm trong cổ họng.

"Tạ Vãn Ca, ngươi giỏi lắm."

"Hủy hôn trước mặt mọi người, thanh danh của ngươi coi như tiêu tùng."

"Rồi sẽ có ngày ngươi quỳ xuống cầu ta cưới."

Ở phía đối diện Tạ phủ, bên kia con phố náo nhiệt.

Trên tầng hai của một t.ửu lâu sang trọng, một nam nhân mặc huyền y thêu chỉ bạc đang ngồi bên cửa sổ.

Hắn ung dung đặt chén trà bằng sứ thanh hoa xuống bàn.

Từ góc độ này, hắn đã thu vào tầm mắt toàn bộ màn kịch từ hôn chấn động vừa rồi.

Ánh mắt hắn thâm trầm như giếng cổ, dõi theo bóng dáng kiên cường của Tạ Vãn Ca cho đến khi nàng khuất sau cánh cửa phủ đệ.

Khóe môi nam nhân khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ, mang theo sự nhẹ nhõm và một chút nuông chiều đã chôn giấu nhiều năm.

Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp quyến rũ tan vào trong gió.

"Cuối cùng... nàng cũng tỉnh rồi."

2.

Khách khứa tản đi.

Đại sảnh Tạ phủ vang lên tiếng đập phá loảng xoảng.

Danh tiếng Tạ gia sụp đổ chỉ sau một buổi sáng.

Đích nữ hủy hôn ngay tại lễ đường, xé nát hôn thư trước mặt hai họ.

Tin tức này e rằng đã truyền khắp Kinh Thành.

Các tộc lão Tạ gia ngồi đầy hai bên đại sảnh, mặt mày xám xịt.

Một tộc lão đập mạnh vương trượng xuống đất, râu tóc dựng ngược.

"Hồ đồ! Thật là bôi tro trát trấu vào mặt tổ tông!"

"Ngươi làm vậy thì sau này nữ nhi Tạ gia còn mặt mũi nào nhìn người?"

Tạ phu nhân kế thất ngồi bên trên, lập tức lấy khăn lụa chấm nước mắt.

Bà ta khóc lóc kể khổ, giọng điệu tràn ngập sự đau lòng giả tạo.

"Các vị tộc lão minh xét, ta cực khổ nuôi dạy nàng ta bao năm."

"Ai ngờ nàng ta lại tùy hứng như vậy, tự tay hủy hoại mối hôn sự tốt đẹp với Tống gia."

"Tạ gia ta sau này biết sống sao với những lời đàm tiếu đây?"

Gia nhân trong phủ đứng khúm núm một góc, không ai dám thở mạnh.

Tất cả mũi nhọn, tất cả lời chỉ trích đều chĩa thẳng vào Tạ Vãn Ca.

Nàng đứng giữa sảnh.

Sống lưng thẳng tắp.

Nàng không hé môi biện giải nửa lời.

Đôi mắt trong veo chỉ có sự lạnh nhạt, lặng lẽ nhìn màn kịch trước mắt.

Nàng nhớ rất rõ.

Kiếp trước, khi nàng bị Tống gia giam lỏng, bị Lâm Uyển Nhu hại đến mức sinh non, chính những người này đã lựa chọn đứng nhìn.

Họ nói vì danh dự gia tộc, khuyên nàng nên nhẫn nhịn.

Bọn họ, không một ai vô tội.

Các tộc lão mắng c.h.ử.i một hồi rồi cũng giải tán vì mất mặt.

Đại sảnh chỉ còn lại hai người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - Chương 2: 2 | MonkeyD