Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 12
Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:02
Sáng hôm sau, thời tiết trong xanh.
Dung Cẩn Xuyên mời Tạ Vãn Ca đến thư phòng để cùng đối chiếu những chứng cứ mới nhất về việc Tống gia ngầm nuốt trọn số bạc của các cửa hiệu Giang Nam.
Giữa lúc hai người đang ngồi bên bàn thảo luận, một vị nội thị tổng quản từ trong cung vội vã phi ngựa đến truyền khẩu dụ của Hoàng đế, triệu vị Thủ phụ vào cung gấp để bàn việc quân cơ.
Dung Cẩn Xuyên đứng dậy chỉnh lại quan phục, trước khi đi, hắn nhìn nàng đầy tin tưởng.
"Nàng cứ ở lại đây tiếp tục xem tài liệu, không cần kiêng dè."
Hắn hoàn toàn để nàng tự do trong không gian riêng tư nhất của mình, không hề cấm đoán điều gì.
Sau khi Dung Cẩn Xuyên rời đi, thư phòng trở nên vô cùng yên tĩnh.
Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua cửa sổ mở hé, làm tung bay xấp giấy tờ sổ sách trên bàn rơi xuống đất.
Tạ Vãn Ca vội vàng cúi xuống nhặt từng tờ giấy lên.
Có một tờ khế ước bị gió cuốn bay sâu vào khe hở phía sau chiếc tủ sách lớn ở góc tường.
Nàng tiến lại gần, dùng lực kéo nhẹ ngăn tủ gỗ ra để nhặt tờ giấy.
Nhưng ngay khi ngăn tủ dịch chuyển, phía sau khoảng trống lộ ra một chiếc hộp gỗ mun cũ kỹ, nằm im lìm trong góc khuất.
Chiếc hộp này hoàn toàn khác biệt với những đồ vật quý giá, lộng lẫy khác trong thư phòng của vị Thủ phụ.
Bề mặt gỗ của nó đã phai màu theo thời gian, góc hộp có vài vết trầy xước cũ kỹ, nhưng trên nắp hộp lại được lau chùi vô cùng sạch sẽ, không một hạt bụi.
Tạ Vãn Ca nhìn kỹ hoa văn khắc trên nắp hộp—đó là một cành hoa hải đường được chạm khắc vô cùng tinh xảo.
Tim nàng đập thình thịch, hoa văn này trông quen thuộc đến kỳ lạ.
Nàng chợt nhớ đến lời Trường An từng lỡ miệng nói vài ngày trước, rằng đại nhân có một món đồ cũ đã giữ gìn bên mình suốt nhiều năm qua như báu vật.
Chính là chiếc hộp này sao?
Nàng định thần lại, tự nhắc nhở bản thân không được tùy tiện động vào đồ bí mật của hắn.
Nhưng khi nàng đưa tay định đẩy chiếc hộp về vị trí cũ, chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ của mẫu thân nàng đeo bên hông bất ngờ va chạm mạnh vào ổ khóa cơ quan trên chiếc hộp gỗ.
"Cạch!"
Một tiếng động giòn giã vang lên.
Ổ khóa cơ quan tinh xảo trên chiếc hộp gỗ mun bất ngờ tự động bật mở ra.
Tạ Vãn Ca sững sờ nhìn nắp hộp khẽ hé mở.
Sự tò mò xen lẫn một linh cảm kỳ lạ thúc giục nàng đưa tay mở hẳn chiếc hộp ra.
Ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào bên trong.
Nơi đó không hề có vàng bạc châu báu hay cơ mật quốc gia.
Bên trong hộp chỉ cất giữ vài món đồ cũ kỹ đến mức khó tin.
Một chiếc khăn tay bằng lụa trắng đã bạc màu, góc khăn thêu một cành hải đường nhỏ giọt mờ nhạt.
Một đoạn dây buộc tóc màu xanh nhạt đã cũ sờn.
Một cánh hoa hải đường khô héo được ép cẩn thận trong một mảnh giấy tuyên thành.
Và cuối cùng, là một bức họa được cuộn lại vô cùng tỉ mỉ bằng trục ngọc.
Tạ Vãn Ca run rẩy cầm chiếc khăn tay lên xem, đầu óc nàng lập tức oanh một tiếng lớn.
Đây chính là chiếc khăn tay nàng tự tay thêu năm mười sáu tuổi, và đã bị thất lạc trong một chuyến đi chơi ở Giang Nam.
Nàng hít một hơi sâu, cẩn thận mở cuộn bức họa ra.
Trong tranh là cảnh tượng một bờ sông Giang Nam lộng lẫy, dưới tán cây hải đường nở rộ, một thiếu nữ mặc áo xanh đang cúi đầu, cẩn thận dùng khăn vải băng bó vết thương trên cánh tay cho một nam nhân đang ngồi bệt dưới đất, nam nhân kia chỉ được vẽ từ phía sau lưng với bóng dáng cao lớn.
Thiếu nữ mặc áo xanh trong tranh, chính là nàng năm mười sáu tuổi.
Nét vẽ tinh tế, sống động đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Chiếc trâm ngọc đơn sơ nàng cài trên tóc, vết mực nhỏ vô tình dính trên ống tay áo, nụ cười dịu dàng khi cúi đầu...
Và cả nốt ruồi nhạt như sương nơi đuôi mắt của nàng.
Tất cả đều được khắc họa chính xác tuyệt đối.
Đây không thể là một bức họa vẽ lại theo lời kể của người khác, người vẽ bức tranh này chắc chắn đã tận mắt nhìn ngắm nàng từ khoảng cách cực gần.
Tạ Vãn Ca nhìn xuống góc dưới của bức họa, nơi đó đề một hàng chữ bằng mực mực tàu sắc bén.
"Năm Thừa An thứ mười hai, bên sông Tần Hoài."
Đó là mốc thời gian ba năm trước khi nàng đính hôn với Tống Cảnh Hành.
Và ngay bên cạnh hàng chữ, là một con dấu màu đỏ tươi có khắc ấn ký riêng của Dung Cẩn Xuyên.
Tạ Vãn Ca đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hai tay nắm c.h.ặ.t bức họa đến mức run rẩy, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Năm mười sáu tuổi, nàng quả thực từng cứu một nam nhân bị thương nặng bên bờ sông Giang Nam trong một chuyến đi cùng mẫu thân.
Nàng không hỏi tên tuổi, cũng không nhìn rõ diện mạo của hắn vì hắn đeo mặt nạ rách, chỉ biết hắn bị truy sát.
Băng bó xong, nàng để lại chiếc khăn tay và dây buộc tóc rồi vội vàng rời đi theo tiếng gọi của gia nhân.
Hóa ra, nam nhân bị thương năm đó... chính là hắn?
Hôn sự giả này, giao ước ba năm này, thật sự chỉ là một sự hợp tác tình cờ để đôi bên cùng có lợi sao?
"Nàng đang làm gì đó?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự hoảng hốt hiếm hoi đột ngột vang lên từ phía cửa thư phòng.
Dung Cẩn Xuyên đã trở về phủ sớm hơn dự kiến, hắn bước nhanh vào phòng, hơi thở còn chút dồn dập.
Ánh mắt hắn lập tức khóa c.h.ặ.t vào chiếc hộp gỗ mun đang mở toang trên bàn và bức họa cũ đang mở rộng trên tay nàng.
Trong khoảnh khắc ấy, vẻ mặt bình tĩnh, lạnh lùng như băng đá thường ngày của vị Thủ phụ hoàn toàn sụp đổ.
Gương mặt hắn hiện rõ sự bối rối, căng thẳng tột độ.
Như thể một bí mật sâu kín nhất, một vết thương mà hắn cố công che giấu suốt nhiều năm qua vừa bị phơi bày trần trụi trước ánh sáng.
Tạ Vãn Ca ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập tràn chấn động nhìn thẳng vào hắn.
Nàng nâng bức họa lên, giọng nói khẽ run rẩy nhưng rành mạch.
"Dung Cẩn Xuyên."
Đây là lần đầu tiên kể từ khi chung sống, nàng gọi thẳng tên họ của hắn.
Hắn đứng chôn chân tại chỗ, đôi môi mím c.h.ặ.t, không nói một lời.
Nàng chỉ vào thiếu nữ trong tranh, hỏi dồn dập.
"Người trong tranh này là ta."
"Bức họa này được vẽ từ nhiều năm trước, trước cả khi ta đính hôn với Tống Cảnh Hành."
"Khi ấy, ta và đại nhân rõ ràng chưa từng quen biết, chưa từng gặp mặt nhau ở Kinh Thành."
Nàng tiến lên một bước, cầm chiếc khăn tay cũ đưa trước mặt hắn, giọng nói lạc đi.
"Vậy tại sao những thứ này lại nằm trong chiếc hộp bí mật của đại nhân?"
Dung Cẩn Xuyên đứng yên dưới ánh hoàng hôn buông xuống qua cửa sổ, ánh mắt hắn lướt qua chiếc khăn tay thêu hoa hải đường, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang ngập tràn nghi ngờ của nàng.
Hắn hít một hơi sâu, đôi chân dài bước từng bước chậm rãi đi đến trước mặt nàng.
Khoảng cách gần đến mức nàng có thể nhìn thấy sự thâm tình cuồn cuộn như sóng cuộn trong đôi mắt hắn.
Hắn cúi xuống nhìn nàng, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ.
"Ai nói với nàng..."
"Chúng ta chưa từng quen biết?"
