Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 11
Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:02
Một bóng đen lao đến nhanh như chớp.
Dung Cẩn Xuyên lập tức vươn tay, ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thanh mảnh của nàng, kéo mạnh nàng ngược trở lại.
Theo bản năng sinh tồn, Tạ Vãn Ca vội vàng đưa hai tay bám c.h.ặ.t lấy vạt áo quan phục trước n.g.ự.c hắn.
Cả người nàng dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi, ấm áp của vị Thủ phụ.
Tiếng xì xào bàn tán của các nữ quyến đứng cách đó không xa lập tức rộ lên.
Lâm Uyển Nhu đứng núp sau rặng cây, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật m.á.u, ả ta nhận ra Dung Cẩn Xuyên thật sự để tâm đến Tạ Vãn Ca, không phải diễn kịch.
Tạ Vãn Ca cảm nhận được ánh mắt của mọi người, mặt đỏ bừng, nhỏ giọng nói.
"Đại nhân, ta đứng vững rồi, người có thể buông ra."
Dung Cẩn Xuyên cúi đầu nhìn xuống chân nàng, giọng trầm xuống.
"Đứng vững chưa?"
Nàng vội vàng gật đầu.
Hắn vẫn không lập tức buông eo nàng ra, mà thản nhiên cúi người xuống trước mặt bao người, tự tay gỡ phần tà váy bị mắc vào kẽ đá ra cho nàng.
Hành động cúi đầu đầy trân trọng của một vị quyền thần tối cao khiến cả khu vườn lập tức im phăng phắc.
Không còn ai nghi ngờ lời đồn Dung Cẩn Xuyên sủng thê vô độ nữa.
Tạ Vãn Ca nhìn đỉnh đầu của người đàn ông đang cúi xuống trước mặt mình, lòng rối loạn.
Nàng biết, để đóng kịch thì không cần phải làm đến mức hạ mình như thế này.
Nhưng lý trí kiếp trước khiến nàng không dám mở miệng hỏi.
Vừa bước ra đến xe ngựa để trở về, một ngọn gió đêm thổi qua, Tạ Vãn Ca bất chợt hắt hơi một cái.
Sắc mặt Dung Cẩn Xuyên lập tức trầm xuống, ánh mắt đầy vẻ không vui.
Đêm muộn tại phủ Thủ phụ.
Tạ Vãn Ca vừa về đến viện đã cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ thể phát sốt nhẹ do nhiễm lạnh.
Nàng vốn nghĩ chỉ cần đắp chăn ngủ một giấc là khỏi, không muốn làm phiền ai.
Nhưng Dung Cẩn Xuyên vừa nghe tin, lập tức cho người gọi đại phu giỏi nhất Kinh Thành đến ngay trong đêm.
Đại phu chẩn đoán nàng bị nhiễm phong hàn nhẹ do trúng gió độc ngoài vườn, kê một đơn t.h.u.ố.c giải cảm.
A Cẩm chuẩn bị mang đơn t.h.u.ố.c xuống nhà bếp sắc, thì Dung Cẩn Xuyên đã bước vào phòng.
Hắn nhìn A Cẩm, giọng nói không chút hơi ấm.
"Ngươi đã theo hầu phu nhân cả ngày rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi."
Hắn quay sang quản gia Triệu Bá: "Dẫn nàng ta xuống."
Nói xong, hắn tự mình cầm lấy thang t.h.u.ố.c, sải bước đi thẳng về phía tiểu phòng sắc t.h.u.ố.c cạnh bếp chính.
Triệu Bá và đám hạ nhân chứng kiến cảnh này, mắt chữ O miệng chữ A, kinh ngạc đến mức c.h.ế.t lặng.
Vị Thủ phụ đại nhân xưa nay tay chỉ cầm b.út phê tấu chương và cầm kiếm định giang sơn, nay lại đi sắc t.h.u.ố.c cho một nữ t.ử.
Đến nửa đêm, Tạ Vãn Ca tỉnh dậy vì khát nước.
Nàng vừa mở mắt đã thấy một bóng người cao lớn ngồi im lặng bên chiếc bàn trà cạnh giường.
Tay áo quan phục của Dung Cẩn Xuyên đã được xắn lên gọn gàng, trên bàn là một bát t.h.u.ố.c vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Nàng sững sờ, giọng khàn khàn hỏi.
"Đại nhân... người vẫn chưa nghỉ ngơi sao?"
Dung Cẩn Xuyên bưng bát t.h.u.ố.c đi tới bên giường, giọng nói trầm thấp.
"Đợi nàng uống t.h.u.ố.c."
Hắn múc một thìa t.h.u.ố.c, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa đến bên môi nàng.
Tạ Vãn Ca nhìn bát t.h.u.ố.c đen ngòm, theo thói quen nhíu mày đầy đau khổ.
Kiếp trước nàng sợ nhất là uống t.h.u.ố.c đắng, Tống Cảnh Hành biết điều đó nhưng chưa từng quan tâm, chỉ ép nàng phải uống cạn.
Nàng c.ắ.n răng ngậm một ngụm t.h.u.ố.c, nhưng ngay khi vị t.h.u.ố.c lan tỏa trong khoang miệng, nàng bỗng ngẩn ra.
Thuốc không hề đắng ngắt như nàng tưởng, mà mang theo một vị ngọt nhẹ, thanh mát của cam thảo.
Hắn đã cố tình bảo đại phu cho thêm cam thảo vào để giảm vị đắng.
Tạ Vãn Ca nắm c.h.ặ.t chăn, ngước mắt nhìn hắn, giọng run khẽ.
"Đại nhân làm sao biết ta sợ đắng?"
Dung Cẩn Xuyên đưa thìa t.h.u.ố.c tiếp theo, ngón tay khẽ khựng lại trong một khắc, rồi lập tức lấy lại vẻ bình thản.
"Ai uống t.h.u.ố.c mà không sợ đắng?"
Lời giải thích này quá gượng gạo, hoàn toàn không thể thuyết phục được nàng.
Vài ngày sau, phong hàn của Tạ Vãn Ca đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Nàng lại vùi đầu vào việc kiểm kê sổ sách các cửa hàng tơ lụa và điền trang hồi môn đến tận chiều muộn.
Khi nàng bước vào phòng ăn của phủ Thủ phụ, trời đã chạng vạng tối.
Trên bàn ăn lớn, các món ăn đã được dọn sẵn từ lâu nhưng vẫn được đậy kín để giữ ấm, chưa có ai đụng đũa.
Dung Cẩn Xuyên đang ngồi ở chiếc bàn nhỏ bên cạnh, tay cầm một cuốn công văn chăm chú đọc.
Tạ Vãn Ca bước tới, hơi áy náy hỏi.
"Đại nhân chưa dùng bữa sao? Đã trễ thế này rồi."
Dung Cẩn Xuyên đặt công văn xuống, đứng dậy bước đến bàn ăn, nhàn nhạt buông hai chữ.
"Đợi nàng."
Tạ Vãn Ca mím môi, ngồi xuống đối diện hắn, nhẹ giọng nhắc nhở ranh giới.
"Đại nhân, trong giao ước của chúng ta không có điều khoản yêu cầu phải ăn cơm cùng nhau khi không có người ngoài."
Hắn thản nhiên cầm đũa lên, gắp một miếng thịt gà hầm vào bát nàng, giọng điệu không đổi.
"Một mình ăn không ngon."
Nàng cúi đầu nhìn bát cơm, lại nhìn lướt qua các món ăn trên bàn hôm nay.
Món thịt lợn hun khói mặn mà hắn thích ăn hằng ngày đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là các món canh bổ dưỡng, thanh đạm phù hợp với khẩu vị của người Giang Nam như nàng.
Triệu Bá đứng ngoài cửa phòng ăn nhìn vào, lặng lẽ nở một nụ cười mãn nguyện, ông nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cái phủ lạnh lẽo này, cuối cùng cũng giống một mái nhà rồi."
Tạ Vãn Ca im lặng ăn hết bát cơm, cõi lòng dâng lên một dòng nước ấm áp lạ thường.
Sau bữa cơm, nàng quay về viện, chủ động tự tay pha một ấm trà an thần bằng thảo d.ư.ợ.c, bảo A Cẩm mang sang thư phòng cho hắn vì nàng biết hắn thường xuyên thức khuya phê tấu chương.
Sự quan tâm bắt đầu không còn là sự đơn phương từ phía Dung Cẩn Xuyên nữa.
Đêm khuya thanh vắng.
Tạ Vãn Ca tự mình cầm theo chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ, bước đi trên hành lang nối giữa chính viện và thư phòng ngoại viện.
Nàng muốn tự tay đưa ấm trà an thần này cho hắn.
Khi nàng bước vào thư phòng, Dung Cẩn Xuyên đang ngồi dưới ánh đèn dầu, trước mặt hắn là tập hồ sơ điều tra chi tiết về các sản nghiệp cũ của mẫu thân nàng ở Giang Nam.
Nàng đặt khay trà xuống, nhẹ giọng nói.
"Đa tạ đại nhân những ngày qua đã tốn công sức giúp ta truy xét số tài sản này."
Dung Cẩn Xuyên ngước mắt nhìn nàng, giọng nói trầm ổn.
"Không cần, đây là điều đã được ghi rõ trong giao ước hợp tác giữa hai bên."
Tạ Vãn Ca đứng bên bàn, nhìn gương mặt góc cạnh của hắn dưới ánh đèn, lòng đột nhiên có chút thắt lại.
Nàng im lặng một lúc lâu, đ.á.n.h bạo hỏi một câu phá vỡ lớp mặt nạ.
"Vậy còn những chuyện khác? Những ngày qua đại nhân đích thân sắc t.h.u.ố.c, đợi ta dùng bữa, khoác áo cho ta... những chuyện đó cũng nằm trong giao ước sao?"
Bàn tay đang lật hồ sơ của Dung Cẩn Xuyên đột ngột khựng lại giữa không trung.
Hắn ngước mắt lên, đôi đồng t.ử đen sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, chậm rãi đáp.
"Nàng là phu nhân của ta."
Tạ Vãn Ca c.ắ.n môi, nhấn mạnh từng chữ để tự cảnh tỉnh chính mình.
"Là phu nhân giả."
Không khí trong thư phòng lập tức rơi vào một khoảng im lặng đến nghẹt thở.
Ánh mắt Dung Cẩn Xuyên tối sầm lại, sâu thẳm không thấy đáy, mang theo một nỗi thất vọng được che giấu cực kỹ.
Một lúc sau, hắn thu hồi tầm mắt, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng như trước.
"Trước khi giao ước ba năm kết thúc, nàng vẫn là phu nhân của phủ Thủ phụ."
"Bản quan giữ thể diện cho nàng, cũng là giữ thể diện cho chính mình."
Tạ Vãn Ca nghe câu trả lời hợp lý này, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó tả.
Nàng khẽ cụp mi, xoay người định rời đi: "Trà an thần đại nhân nhớ uống sớm."
"Tạ Vãn Ca." Hắn bất ngờ gọi tên nàng.
Nàng khựng bước, quay đầu lại nhìn hắn.
Dung Cẩn Xuyên nhìn bờ vai mảnh mai của nàng dưới ánh nến, đôi môi mím c.h.ặ.t như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ buông một câu dặn dò quen thuộc.
"Đêm lạnh. Khoác áo rồi hãy về."
Nàng bước ra khỏi thư phòng, làn gió đêm thổi qua khiến nàng khẽ run, nhưng trong lòng lại ngổn ngang trăm mối.
Phía sau cánh cửa, Dung Cẩn Xuyên nhìn chén trà an thần nàng mang tới rất lâu, rồi mới chậm rãi bưng lên uống cạn.
