Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 16
Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:03
Tạ phu nhân kế thất lập tức bò rạp ra sàn điện, khóc lóc t.h.ả.m thiết, giọng điệu vô cùng giả tạo.
"Bệ hạ minh xét, thần phụ chỉ muốn giữ lại cơ nghiệp tổ tiên do phu quân để lại."
"Không ngờ đứa nghịch nữ này vì có quyền thế chống lưng liền quay về cướp đoạt, bức t.ử mẫu thân!"
Lâm Uyển Nhu quỳ bên cạnh, hai hàng nước mắt lã chã rơi, giả vờ nhỏ nhẹ cầu xin.
"Xin bệ hạ niệm tình biểu tỷ nhất thời hồ đồ, xin hãy khoan thứ cho nàng, đừng trách tội phu quân nàng."
Tống Cảnh Hành cũng chắp tay, tỏ vẻ chính trực nói: "Hạ quan chỉ ra mặt làm chứng, không muốn sản nghiệp Tạ gia rơi vào tay kẻ gian."
Ba kẻ phản diện kẻ tung người hứng, quyết biến Tạ Vãn Ca thành một nữ nhân tham lam, cậy quyền cướp của.
Ngự sử Lưu xoay người, chĩa mũi nhọn thẳng vào Dung Cẩn Xuyên.
"Dung đại nhân biết rõ phu nhân phạm tội mà đêm qua vẫn ngăn cản quan sai bắt người."
"Chẳng lẽ đại nhân muốn lấy quyền ép pháp, coi thường hoàng quyền?"
Hoàng đế ngồi trên cao, khẽ gõ ngón tay xuống long án, trầm giọng lên tiếng.
"Tạ thị, trẫm cho phép ngươi tự mình biện bạch. Ngươi có gì để nói?"
Tạ Vãn Ca bước ra giữa đại điện, thần thái thanh nhã, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Nàng không hề khóc lóc kêu oan, mà bình tĩnh cúi đầu hành lễ.
"Tạ ơn bệ hạ. Thần phụ xin được tự tay kiểm tra những chứng từ tố cáo này."
Được sự đồng ý của Hoàng đế, nội thị mang đống sổ sách đến trước mặt nàng.
Tạ Vãn Ca cầm cuốn sổ thứ nhất lên, lật mở, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười giễu cợt.
Nàng chỉ ngón tay vào trang giấy, dứt khoát nói lớn.
"Cuốn sổ này ghi là lập từ năm Thừa An thứ mười sáu tại Giang Nam."
"Nhưng loại giấy Tuyên thành dùng trong cuốn sổ này đến năm Thừa An thứ mười tám mới xuất hiện tại Kinh Thành."
Nàng tiếp tục lật các chứng từ khác, giọng nói rành mạch, phá tan từng lớp ngụy tạo.
"Nét mực ở những trang đầu và trang cuối không cùng một loại, rõ ràng là mới viết vội vài ngày trước."
"Dấu niêm phong trên biên nhận bị bóc ra rồi dán lại, có vết rách rất rõ."
"Hơn nữa, chưởng quầy lý sự ký tên ở đây tên là Triệu Phú, ông ấy đã bệnh c.h.ế.t từ hai năm trước, làm sao tháng trước có thể sống lại để ký tên thay?"
"Cách ghi chép lượng bạc trong sổ này dùng cách tính của thương hội phía bắc, Tạ gia chúng ta ở Giang Nam xưa nay chưa từng dùng cách ghi sổ quái dị này."
Nàng rút tờ thư tay giả ra, nhìn gắt gao vào Tống Cảnh Hành.
"Chữ 'lạng' trong bức thư tay này có nét móc kéo dài sang bên phải, nét chữ của ta xưa nay luôn thu tròn."
"Ngự sử Lưu đại nhân, chứng cứ lỏng lẻo đầy sơ hở thế này, bà ta lấy đâu ra?"
Ngự sử Lưu mặt mũi tái mét, cố đ.ấ.m ăn xôi lớn tiếng át giọng: "Những sai khác nhỏ nhặt này chưa đủ chứng minh ngươi vô tội! Có thể do ngươi sai người làm cẩu thả!"
Tạ phu nhân cũng la hét: "Sổ sách thật của cửa hiệu đã bị thất lạc từ lâu, ngươi lấy gì đối chứng?"
Tạ Vãn Ca quay phắt lại nhìn bà ta, ánh mắt lạnh lùng như d.a.o cạo.
"Không phải thất lạc. Là bị bà giấu đi."
Tạ phu nhân tức tối hét lớn giữa triều đình: "Ngươi ngậm m.á.u phun người! Ngươi có chứng cứ gì nói ta giấu?"
Tạ Vãn Ca bình thản đứng thẳng lưng, thanh âm rõ ràng đập tan sự tự tin của bà ta.
"Có."
Đúng lúc này, Dung Cẩn Xuyên ở bên cạnh khẽ ra hiệu cho thuộc hạ.
Hộ vệ Trường An nhanh ch.óng mang vào một chiếc tráp gỗ lớn được dán giấy niêm phong nghiêm ngặt của quan phủ.
Chiếc tráp này được lấy ra từ mật thất ngầm dưới từ đường Tạ gia, nơi mà chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ của mẫu thân nàng để lại đã mở được cửa kho bí mật ấy.
Triệu Bá dâng lên chúc thư, khế đất và khế ước cửa hàng gốc trước mặt Hoàng đế.
Tạ Vãn Ca cất giọng đanh thép.
"Bẩm bệ hạ, đây mới là sổ sách và chúc thư thật do mẫu thân ruột của thần phụ để lại."
"Sản nghiệp do mẫu thân mang về từ nhà ngoại thuộc quyền sở hữu riêng của nàng, chúc thư ghi rõ sau này toàn bộ sẽ truyền lại cho một mình thần phụ."
"Tạ phu nhân kế thất chỉ được quyền tạm thời quản lý sản nghiệp cho đến khi thần phụ xuất giá."
Nội thị tổng quản mang chúc thư gốc và chứng từ giả lên cho Hoàng đế đối chiếu con dấu.
Hoàng đế nhìn kỹ hai con dấu đỏ, đôi mắt rồng lập tức nheo lại đầy nguy hiểm.
Tạ Vãn Ca nói tiếp: "Con dấu thật của mẫu thân thần phụ đã bị sứt một vết khuyết rất nhỏ ở cánh hoa thứ ba từ năm thần phụ mười ba tuổi, tất cả khế ước cũ ở Giang Nam đều có vết này."
"Con dấu đóng trên chứng từ tố cáo của Tạ phu nhân lại hoàn chỉnh, không tì vết."
"Kẻ làm giả chỉ lo sao chép chữ, hoàn toàn không biết bí mật này của con dấu thật."
Tạ phu nhân nhìn thấy cuộn chúc thư gốc xuất hiện, cả người bủn rủn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Sản nghiệp bấy lâu nay bà ta cố chiếm đoạt, hóa ra vốn không thuộc về Tạ gia.
Dung Cẩn Xuyên đứng chắp tay sau lưng, tiến lên một bước, lạnh nhạt buông lời ép hỏi.
"Tạ phu nhân."
"Bà lấy con dấu giả này từ đâu ra?"
Ngự sử Lưu thấy tình thế lật ngược, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, gã vội vàng tung ra nước cờ cuối cùng.
"Truyền nhân chứng Trần Phúc vào điện!"
Quản sự cũ Trần Phúc run rẩy bước vào Kim Loan điện, quỳ sụp xuống đất, giọng nói lắp bắp theo đúng bản cung khai giả đã học thuộc.
"Bẩm... bẩm bệ hạ, chính Tạ phu nhân... à không, Thủ phụ phu nhân đã ra lệnh cho thảo dân sửa sổ sách."
"Nàng ấy ép thảo dân chuyển bạc vào kho riêng, hứa cho thảo dân một điền trang lớn để giữ im lặng."
"Sau khi thảo dân muốn nói thật, người của phủ Thủ phụ liền truy bắt, muốn diệt khẩu thảo dân..."
Tống Cảnh Hành nghe vậy liền thở phào, vội vội vàng vàng phụ họa: "Bệ hạ nghe thấy chưa? Lời khai của quản sự cũ đã đủ chứng minh tội trạng của nàng ta rồi!"
Lâm Uyển Nhu cũng thút thít: "Biểu tỷ, tỷ mau nhận tội đi, đừng kéo đại nhân vào vũng bùn nữa."
Tạ Vãn Ca bước tới trước mặt Trần Phúc, không hề hoảng loạn.
Nàng cúi đầu, tinh mắt nhìn thấy hai bàn tay ông ta đang run rẩy dữ dội, trên cổ tay áo có vết hằn sâu của dây trói thô.
Nàng không hỏi về sổ sách, chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu kỳ lạ.
"Trần thúc thúc, vợ và con trai út của ông hiện tại đang ở đâu?"
Trần Phúc nghe thấy hai chữ "vợ con", sắc mặt lập tức đại biến, đầu đập xuống đất không dám ngẩng lên.
Ngự sử Lưu quát lớn: "Tạ thị! Ngươi không được lớn tiếng uy h.i.ế.p nhân chứng trước mặt bệ hạ!"
Tạ Vãn Ca quay đầu, bình tĩnh đáp trả gã.
"Ta không uy h.i.ế.p. Ta đang hỏi vì sao một người từng trung thành, thà c.h.ế.t bảo vệ mẫu thân ta, nay lại phải đứng đây nói dối."
Trần Phúc c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, vẫn không dám đổi lời khai vì sợ hãi.
Dung Cẩn Xuyên đứng phía sau, nhìn ra phía cửa đại điện, lạnh lùng ra lệnh.
"Đưa người vào."
Cửa điện một lần nữa mở ra.
Trường An dắt theo một người đàn bà nông thôn cùng một đứa trẻ nhỏ bước vào đại điện.
Họ vừa được hộ vệ phủ Thủ phụ giải cứu thành công khỏi một trang viện hẻo lánh ngoại thành thuộc sở hữu ngầm của Tống gia.
Trần Phúc ngẩng đầu lên, nhìn thấy vợ con mình vẫn còn sống sót, vẹn toàn đứng đó, ông ta lập tức òa khóc nức nở.
Ông ta điên cuồng dập đầu xuống nền gạch đại điện, giọng nói tràn ngập sự hối lỗi, lật ngược hoàn toàn lời khai.
"Bệ hạ khai ân! Thảo dân đáng c.h.ế.t! Thảo dân bị ép buộc!"
"Chính Tống Cảnh Hành đã phái người bắt cóc vợ con thảo dân để uy h.i.ế.p!"
"Lâm Uyển Nhu đưa cho thảo dân bản cung khai đã viết sẵn, ép thảo dân phải ký tên ấn dấu tay vào!"
"Tạ phu nhân cung cấp sổ sách cũ và con dấu giả, còn Ngự sử Lưu đại nhân sai người chỉ dẫn thảo dân phải nói những gì trước triều đình!"
Cả đại điện chấn động kịch liệt, bá quan văn võ nhốn nháo bàn tán.
