Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 17
Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:03
Dung Cẩn Xuyên phất tay, Trường An tiếp tục dẫn vào một loạt nhân chứng sống khác đã bị mật báo của hắn tóm gọn từ trước.
Người thợ khắc dấu quỳ xuống nhận tội: "Bẩm bệ hạ, hai tháng trước Lâm Uyển Nhu đã đưa bạc cho thảo dân, ép thảo dân khắc một con dấu giả giống hệt con dấu của Tạ phu nhân mang tới."
Người bán giấy chứng thực: "Giấy viết cuốn sổ giả này mới được cửa hiệu của thảo dân bán cho người của Tống phủ cách đây hai tháng."
Tên thư lại bị mua chuộc và gã hộ vệ canh giữ trang viện của Tống gia lần lượt cúi đầu nhận tội, khai ra toàn bộ quá trình giao dịch ngầm.
Cuối cùng, Dung Cẩn Xuyên dâng lên một cuốn sổ ngân phiếu chi tiết do Ám vệ hoàng gia và Đại Lý tự phối hợp niêm phong từ kho bạc.
Mặt trên ghi rõ từng khoản bạc lớn từ Tống gia chuyển thẳng vào kho phủ riêng của Ngự sử Lưu đại nhân.
Hóa ra, Dung Cẩn Xuyên cố ý thả dây dài, không thèm vạch trần âm mưu ngay từ đêm qua trong phủ.
Hắn muốn bọn chúng tự tin đem mọi chứng cứ giả dâng lên triều đình, để hắn thu thập trọn vẹn chứng cứ, nhổ tận gốc toàn bộ đường dây quan trường đối địch.
Hoàng đế đập mạnh tay xuống long án, ánh mắt rồng nổi trận lôi đình, nhìn gắt gao vào gã Ngự sử.
"Lưu đại nhân, khanh còn gì muốn nói?"
Ngự sử Lưu mặt cắt không còn giọt m.á.u, quỳ sụp xuống điện, thân hình run rẩy như cầy sấy.
Mắt thấy đại thế đã mất, liên minh phản diện lập tức sụp đổ, quay sang c.ắ.n xé nhau t.h.ả.m hại để tự cứu mạng.
Tống Cảnh Hành hoảng loạn tột độ, hắn lập tức gạt phắt Lâm Uyển Nhu ra xa, lớn tiếng đổ hết tội lỗi lên đầu ả.
"Bệ hạ minh xét! Hạ quan bị nữ nhân này lừa gạt! Mọi việc làm giả chứng từ và bắt cóc đều do một tay Lâm Uyển Nhu lên kế hoạch và thực hiện, hạ quan không hề hay biết!"
Lâm Uyển Nhu bị đẩy ngã ra đất, mặt mày lem luốc nước mắt, bèn điên cuồng tố ngược lại hắn.
"Tống Cảnh Hành! Huynh là đồ khốn nạn ích kỷ! Chính huynh là người lên kế hoạch hại biểu tỷ!"
"Huynh hối hận vì mất khối gia sản khổng lồ, nhục nhã vì bị nàng ấy từ hôn trước mặt mọi người nên mới muốn phá hủy nàng ấy!"
"Huynh hứa sau khi nuốt trọn tài sản sẽ cưới ta làm chính thê! Huynh bảo chỉ cần biểu tỷ bị khép tội biển thủ, Dung đại nhân sẽ buộc phải bỏ vợ để giữ chức vị!"
Tạ phu nhân kế thất cũng khóc lóc van xin, đổ lỗi cho hai kẻ trẻ tuổi đã dụ dỗ, lừa gạt bà ta giao ra con dấu cũ.
Tạ Vãn Ca đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn ba kẻ từng nhẫn tâm hại c.h.ế.t mẹ con nàng ở kiếp trước nay đang tự c.ắ.n xé nhau như lũ ch.ó dại giữa đại điện.
Trong lòng nàng không còn một chút đau đớn nào, chỉ có sự lạnh lẽo khinh bỉ.
Tống Cảnh Hành bò bò tới gần nàng, giả vờ đau khổ níu kéo: "Vãn Ca, ta chỉ nhất thời hồ đồ vì quá yêu nàng, muốn nàng quay về bên ta thôi! Nàng hãy nói giúp ta một câu với bệ hạ đi!"
Tạ Vãn Ca lùi lại một bước né tránh, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào bộ mặt t.h.ả.m hại của hắn.
"Ngươi từng đe dọa ta sẽ phải hối hận quỳ xuống cầu xin ngươi vì đã từ hôn."
Nàng nhướng mày, nhàn nhạt hỏi.
"Tống Cảnh Hành."
"Người hối hận bây giờ là ai?"
Tống Cảnh Hành há hốc mồm, nghẹn đắng họng, không thể thốt ra nổi một chữ.
Biết mình không còn đường sống, Tống Cảnh Hành điên cuồng quay sang chỉ thẳng tay vào Dung Cẩn Xuyên, hét lớn một câu cuối cùng hòng kéo hắn chịu tội cùng.
"Cho dù chứng cứ của ta có giả, thì Dung Cẩn Xuyên đêm qua vẫn dùng quyền lực bao che cho nàng ta, không cho quan sai bắt người! Hắn vẫn đang thiên vị tư tình phu nhân mình, coi thường phép nước!"
Vài vị quan viên cùng phe cánh với Ngự sử Lưu thấy vậy cũng vội vàng bước ra, phụ họa bấu víu lý do quy trình.
"Đúng vậy, Dung đại nhân không nên tự ý can thiệp vào vụ án của phu nhân mình."
"Chứng cứ do phủ Thủ phụ thu thập thiếu tính khách quan, Tạ thị nên bị tạm giam vào đại lao để thẩm tra lại từ đầu cho đúng quy trình!"
Một vị đại thần tiến lên, vẫn tay ra lệnh cho thị vệ định tiến vào áp giải Tạ Vãn Ca đi.
Dung Cẩn Xuyên sắc mặt lạnh tanh, thản nhiên bước lên một bước, chắn toàn bộ thân hình cao lớn trước mặt nàng.
Hắn không hề lớn tiếng, nhưng uy áp quyền thần ngập trời khiến toàn bộ đại điện lập tức im phăng phắc, không ai dám tiến thêm một bước.
Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào vị đại thần vừa lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy sự châm biếm sâu sắc.
"Các ngươi muốn bắt người bằng đống chứng cứ giả lỏng lẻo."
"Muốn định tội một nữ t.ử vô tội bằng lời khai của kẻ bị bắt cóc, ép buộc."
"Đến khi sự thật phơi bày trần trụi, các ngươi lại bắt đầu quay sang buộc tội bản quan thiên vị?"
Dung Cẩn Xuyên ném ra tập hồ sơ chứng cứ cuối cùng lên long án, giọng nói vang dội khắp đại điện.
"Toàn bộ quá trình giải cứu nhân chứng và thu thập bằng chứng từ trước đến nay đều có sự xác nhận, tham gia trực tiếp của Đại Lý tự khanh và Thần cơ doanh thuộc Ám vệ hoàng gia, không chỉ có một mình phủ Thủ phụ tham gia."
"Ai dám bảo bản quan tự làm giả chứng cứ để che giấu tội lỗi?"
Hắn xoay người lại, khí thế bức người, gằn giọng hỏi lớn trước toàn thể bá quan văn võ.
"Phu nhân của thần không phạm quốc pháp Đại Lương."
"Nàng không lấy một đồng bạc, không chiếm một tấc đất nào không thuộc về mình."
"Nàng hoàn toàn trong sạch, đường đường chính chính, các ngươi dựa vào đâu đòi động đến nàng, đưa nàng vào đại lao?"
Vị quan viên kia mặt mày tái mét, vẫn cố lầm bầm: "Nhưng... nhưng để giữ đúng quy trình tố tụng, vẫn nên tạm giam..."
Ánh mắt Dung Cẩn Xuyên hoàn toàn lạnh xuống, sát khí vô hình bao phủ lấy gã, hắn buông một câu tuyên cáo đầy quyền uy, chấn động thiên hạ.
"Phu nhân của thần."
"Ai dám động?"
Bá quan văn võ cúi đầu im lặng, hộ vệ đại điện đứng im phăng phắc, không một ai có gan bước ra bước nào nữa.
Tạ Vãn Ca đứng sau lưng hắn, nhìn tấm lưng rộng lớn, vững chãi như bàn thạch đang che chắn cho nàng trước cả triều đình.
Kiếp trước, khi nàng bị dồn vào tuyệt lộ, bị ép đến c.h.ế.t, không một ai đứng ra nói giúp nàng một câu.
Kiếp này, người đàn ông này sẵn sàng đứng trước toàn bộ quyền lực tối cao để công khai che chở, lập uy cho nàng.
Hoàng đế đập mạnh tay xuống long án, kết luận trận giằng co.
"Đủ rồi! Vụ án đã rõ mười mươi!"
Hoàng đế dõng dạc ban chỉ dụ trước triều đình, khép lại vụ án chấn động.
"Toàn bộ cáo buộc chiếm đoạt tài sản đối với Thủ phụ phu nhân Tạ Vãn Ca hoàn toàn không thành lập, nàng hoàn toàn trong sạch."
"Toàn bộ sản nghiệp, cửa hiệu và điền trang do mẫu thân nàng để lại thuộc quyền sở hữu hợp pháp, tuyệt đối của một mình nàng, bất khả xâm phạm."
"Tạ phu nhân kế thất phải lập tức giao trả toàn bộ sổ sách, ngân phiếu và con dấu thật của Tạ gia lại cho Tạ Vãn Ca quản lý."
"Tống Cảnh Hành, Lâm Uyển Nhu, Tạ phu nhân và Ngự sử Lưu lập tức bị tước bỏ chức vị, áp giải vào đại lao của Đại Lý tự để tiếp tục điều tra làm rõ tội danh bắt cóc, làm giả chứng từ và thế lực tham ô đứng sau."
"Hình phạt cuối cùng sẽ được quyết định sau khi vụ án hoàn tất điều tra."
Tống Cảnh Hành và Lâm Uyển Nhu bị ngự lâm quân thô bạo kéo lê đi ra ngoài đại điện trong tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Trước khi bị kéo qua cửa điện, Tống Cảnh Hành vẫn cố ngoái đầu lại nhìn Tạ Vãn Ca bằng ánh mắt đầy sự bàng hoàng, không tin nổi nàng lại tuyệt tình, không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.
Tạ Vãn Ca đứng im, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại nhìn gã lấy một lần.
Đêm xuống, tại chính sảnh của phủ Thủ phụ.
Quản gia Triệu Bá hân hoan mang toàn bộ giấy tờ khế ước sản nghiệp đã được triều đình và Đại Lý tự đóng dấu xác nhận chính thức đến dâng lên cho nàng.
Tạ Vãn Ca cầm xấp khế ước nặng trịch, quay sang nhìn Dung Cẩn Xuyên đang ngồi uống trà bên cạnh, nhỏ giọng hỏi.
"Đại nhân, số tài sản khổng lồ này, người định xử lý thế nào?"
Dung Cẩn Xuyên đặt chén trà xuống, giọng nói trở lại vẻ bình thản như thường ngày.
"Đó là của riêng nàng."
"Nàng muốn tự mình giữ lại, bán đi hay gom hết mang đi nơi khác... tất cả đều tùy thuộc vào quyết định của một mình nàng, bản quan không can thiệp."
Tạ Vãn Ca nghe thấy hai chữ "mang đi", l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên khựng lại một nhịp đầy hụt hẫng.
Dung Cẩn Xuyên bất động thanh sắc, thò tay vào ngăn bàn kéo ra một tờ giấy tuyên thành đã ký tên sẵn.
Hắn nhẹ nhàng đặt tờ giao ước hôn nhân ba năm của hai người lên mặt bàn, đẩy về phía nàng.
"Vụ án minh oan đã kết thúc tốt đẹp."
"Những điều ta từng hứa giúp nàng trong giao ước cũng đã hoàn thành chu tất."
Tạ Vãn Ca cúi đầu nhìn tờ giao ước quen thuộc kia.
Mặt trên vẫn ghi rõ mồn một dòng chữ: Ba năm sau, hai bên tự nguyện hòa ly, đường ai nấy đi.
