Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 21

Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:04

Sáng hôm sau, tiết trời đầu xuân ấm áp, nắng sớm chan hòa khắp chính viện phủ Thủ phụ.

Thị vệ Trường An và tỳ nữ A Cẩm bước vào viện, kinh ngạc nhưng tràn đầy vui sướng khi nhìn thấy toàn bộ rương hòm hành lý chuẩn bị rời phủ của Tạ Vãn Ca ngày hôm qua nay đã được gia nhân khuân vác, sắp xếp trở về nguyên vị trí cũ.

Quản gia Triệu Bá đứng giữa sân, nhìn cảnh tượng phu thê ân ái bước ra từ phòng ngủ, vui mừng đến mức hai mắt đỏ hoe, miệng cười không ngớt.

Tuy nhiên, Dung Cẩn Xuyên đứng ở hành lang, chỉnh lại tay áo quan phục thanh lịch, sắc mặt nghiêm túc nói với Trường An.

"Trường An, chuẩn bị xe ngựa đen."

"Bản quan muốn vào cung diện kiến bệ hạ ngay lập tức."

Tạ Vãn Ca bước tới bên cạnh hắn, hơi ngạc nhiên hỏi: "Hôm nay không phải ngày thiết triều, đại nhân vội vàng vào cung định làm gì vậy?"

Dung Cẩn Xuyên nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, ánh mắt kiên định, dứt khoát buông một câu.

"Cuộc hôn sự ba năm trước của hai chúng ta bắt đầu bằng một tờ khế ước giao dịch lạnh lẽo, dựa trên sự đổi chác thế cục."

"Lần này, bản quan muốn đường đường chính chính đứng trước hoàng thượng và cả triều đình, dâng sính lễ cầu thân, cưới nàng lại thêm một lần nữa bằng sự chân thành, danh chính ngôn thuận nhất của đời mình."

Hắn muốn xóa bỏ hoàn toàn nguồn gốc giả tạo của cuộc hôn nhân năm xưa bằng một lần cầu hôn và ban chỉ dụ thành thân thật sự trước mắt thiên hạ.

Tạ Vãn Ca nhìn người đàn ông trước mặt, cõi lòng ngập tràn sự hạnh phúc dâng trào.

Ba năm trước, ngày từ hôn chấn động ấy, nàng ôm theo tờ khế ước giả bước vào phủ Thủ phụ chỉ vì muốn tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc để sinh tồn, báo thù đòi lại sản nghiệp của mẫu thân.

Ba năm sau, khi mọi sóng gió gian nan đã qua đi—

Người đàn ông quyền khuynh thiên hạ ấy lại muốn đứng trước toàn thể thế gian, dâng lên sính lễ tôn quý nhất để cầu cưới nàng thêm một lần nữa.

Không phải vì lợi ích phe phái, không phải vì điều khoản của một bản giao ước lạnh lẽo.

Mà chỉ đơn thuần vì hắn yêu nàng sâu sắc, khắc cốt ghi tâm.

Ba năm trước, hắn bao dung cho nàng một đường lui toàn vẹn.

Ba năm sau, hắn vẫn tôn trọng lời hứa, không dám dùng quyền thế để cưỡng ép giữ nàng lại bên mình.

Nhưng lần này—

Tạ Vãn Ca đã tự nguyện, chủ động vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay hắn, quyết không buông rời.

Nàng không cần ông trời phải ban cho nàng một trang viên hải đường xa xôi nào để làm nơi trú chân, trở về nữa.

Bởi vì, nơi nào có sự hiện diện của Dung Cẩn Xuyên...

Nơi đó, chính là nhà của nàng.

10.

Tạ Vãn Ca tỉnh dậy trong gian nghỉ nhỏ bên cạnh thư phòng.

Đêm mưa xuân lạnh lẽo đã hoàn toàn lùi xa, nhường chỗ cho ánh nắng sớm mai dịu nhẹ chiếu qua ô cửa sổ.

Đêm qua hai người họ đã ngồi đối diện, nói chuyện với nhau đến tận gần sáng.

Nàng vẫn mặc nguyên bộ áo ngoài từ hôm trước, trên vai được đắp chiếc áo choàng huyền sắc to lớn của Dung Cẩn Xuyên.

Hơi ấm và mùi trầm hương thanh nhạt của hắn vẫn còn vấn vương xung quanh.

Nàng bước ra gian ngoài, nhìn thấy Dung Cẩn Xuyên đã đứng bên bàn làm việc từ bao giờ.

Những mảnh vụn của tờ hòa ly thư bị xé đêm qua đã được hắn thu gom lại gọn gàng.

Bản giao ước ba năm được đặt ngay ngắn vào trong chiếc hộp gỗ mun khắc cành hải đường, nằm yên bình cạnh bức họa năm nàng mười sáu tuổi và chiếc khăn tay cũ.

Dung Cẩn Xuyên nghe tiếng động, quay đầu lại, đôi mắt thâm trầm nhìn nàng, khẽ hỏi.

"Vãn Ca, nàng có hối hận không?"

Tạ Vãn Ca bước tới bên cạnh hắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp.

"Nếu hối hận, đêm qua ta đã không giữ tay chàng."

Dung Cẩn Xuyên nhìn nàng rất lâu, trong mắt tràn ngập tình ý, sau đó mới khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Đúng lúc ấy, thị vệ Trường An bước nhanh vào thư phòng, nghiêm túc ôm quyền bẩm báo.

"Đại nhân, phu nhân, Đại Lý tự đã hoàn thành việc xét xử và kết án."

"Bệ hạ truyền khẩu dụ triệu hai người vào cung ngay bây giờ."

"Tống Cảnh Hành, Lâm Uyển Nhu và Tạ phu nhân sẽ nghe tuyên án công khai trong hôm nay."

Tạ Vãn Ca nghe xong, khẽ rũ mi xuống, cõi lòng một mảnh bình lặng.

Dung Cẩn Xuyên nhìn nàng, giọng nói dịu dàng, hỏi ý kiến nàng chứ không tự mình quyết định thay.

"Nàng có muốn đi không?"

Tạ Vãn Ca ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén, dứt khoát đáp lời.

"Ta muốn tự mình kết thúc chuyện này."

Nàng lựa chọn đối diện với quá khứ lần cuối cùng, để bản thân thực sự bước ra khỏi bóng tối của kiếp trước.

Trước khi rời khỏi thư phòng, Dung Cẩn Xuyên định đưa tay ra nắm lấy tay nàng, nhưng bước chân hơi khựng lại một nhịp vì tôn trọng.

Tạ Vãn Ca mỉm cười, chủ động bước lên, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay to lớn của hắn.

"Không phải đêm qua chàng nói không muốn buông tay ta nữa sao, Thủ phụ đại nhân?"

Dung Cẩn Xuyên khép c.h.ặ.t các ngón tay, nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, thầm thanh kiên định.

"Lần này, ta sẽ không buông."

Đại điện của Đại Lý tự, bầu không khí trang nghiêm, lạnh lẽo.

Các vị quan viên thuộc tam ty hội thẩm đều ngồi nghiêm chỉnh ở vị trí trang trọng.

Tống Cảnh Hành, Lâm Uyển Nhu và Tạ phu nhân kế thất cùng gã Ngự sử Lưu đang quỳ rạp dưới đất, thân hình run rẩy.

Vị quan chủ thẩm bước ra, dõng dạc đọc to toàn bộ án quyển kết quả điều tra và phán quyết cuối cùng của triều đình.

Tống Cảnh Hành bị xác định phạm vào các tội danh: Cấu kết quan viên, làm giả chứng từ, mua chuộc thư lại triều đình, bắt cóc khống chế người nhà của nhân chứng, vu cáo mệnh phụ và mưu toan chiếm đoạt tài sản khổng lồ.

Hắn còn phạm tội gây rối trật tự xét xử, cố tình kéo Thủ phụ vào tội bao che nhằm trục lợi bất chính.

Lâm Uyển Nhu bị định tội đồng phạm với các tội danh: Trực tiếp giả mạo thư tay của đích nữ, thuê người khắc con dấu giả, chuẩn bị bản cung khai ngụy tạo và uy h.i.ế.p nhân chứng Trần Phúc hòng mưu chiếm sản nghiệp.

Tạ phu nhân kế thất bị kết tội: Biển thủ tài sản của đích nữ trong nhiều năm, cố tình che giấu chúc thư gốc của chủ mẫu quá cố, làm giả sổ sách thu chi và cung cấp con dấu cũ để vu cáo con chồng.

Bà ta còn bị vạch trần việc lợi dụng thân phận mẹ kế để cưỡng ép gả đích nữ vào Trịnh gia hòng đổi lấy sính lễ lớn thanh toán nợ nần riêng.

Ngự sử Lưu đại nhân bị kết tội nhận hối lộ khổng lồ của Tống gia, làm sai lệch hồ sơ vụ án, cố tình dâng chứng cứ giả chưa qua thẩm tra lên triều đình để hãm hại người vô tội.

Quan chủ thẩm đập mạnh kinh đường mộc, lạnh lùng tuyên bố phán quyết tối cao của quốc pháp Đại Lương.

Toàn bộ tài sản bất minh, số bạc nhận hối lộ của các phạm nhân đều bị tịch thu sung vào kho bạc nhà nước.

Ngự sử Lưu cùng các quan viên liên quan lập tức bị bãi chức, tịch thu gia sản, giao cho Hình bộ tiếp tục xử lý nghiêm theo luật pháp.

Tống Cảnh Hành và Tạ phu nhân kế thất bị tước bỏ mọi danh hiệu, chịu hình phạt lưu đày đến biên quan xa xôi cằn cỗi suốt đời.

Lâm Uyển Nhu bị định tội đồng phạm bạo ngược, bị áp giải cùng đoàn phạm nhân, chịu lao dịch khổ sai chung thân tại biên ải.

Trong suốt quá trình tuyên án, Dung Cẩn Xuyên luôn đứng im lặng bên cạnh Tạ Vãn Ca, hắn không hề dùng tư quyền để can thiệp hay yêu cầu tăng hình phạt đối với bọn chúng.

Hắn để phản diện phải nhận lấy báo ứng t.h.ả.m hại nhất dựa trên chính chứng cứ rành rành và luật pháp triều đình.

Khi nghe thấy hai chữ "lưu đày", Tống Cảnh Hành cả người chấn động, mặt mũi xám ngoắt, gã đột ngột ngẩng đầu lên nhìn gắt gao vào Tạ Vãn Ca, hét lên.

"Vãn Ca!"

"Nàng thật sự tàn nhẫn muốn nhìn ta c.h.ế.t ở nơi biên quan lạnh lẽo sao?"

Tống Cảnh Hành quỳ rạp trên nền đá lạnh lẽo, gã điên cuồng cố bò về phía Tạ Vãn Ca, nhưng lập tức bị hai tên quan sai lực lưỡng dùng gậy gỗ đè c.h.ặ.t lại tại chỗ.

Gương mặt tuấn tú của gã giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn, gã khóc lóc, cầu xin t.h.ả.m thiết.

"Vãn Ca, ta biết sai rồi, ta chỉ nhất thời bị ả nữ nhân Lâm Uyển Nhu này dùng lời lẽ mê hoặc mà thôi!"

"Trong lòng ta vẫn luôn nhớ kỹ tình cảm thanh mai trúc mã năm xưa của hai chúng ta, ta làm tất cả mọi chuyện này chỉ vì không cam lòng nhìn nàng gả cho người khác!"

"Nàng hãy nể tình xưa nghĩa cũ, mở miệng cầu xin Dung đại nhân nói giúp một câu với bệ hạ đi, ta sẽ được giảm tội!"

"Ta hứa với nàng, sau khi được thả ra, ta sẽ lập tức rời khỏi Kinh Thành, vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng nữa!"

Lâm Uyển Nhu quỳ bên cạnh nghe thấy gã đổ hết tội lên đầu mình, ả ta liền điên cuồng nhào lên cào xé, tố ngược lại gã để tự cứu mạng, bộ mặt yếu đuối đáng thương hoàn toàn sụp đổ trần trụi.

Tạ Vãn Ca đứng thẳng lưng, bình thản nhìn gã đàn ông đang khóc lóc t.h.ả.m hại dưới đất.

Cõi lòng nàng giờ đây hoàn toàn bình lặng, không còn một chút đau đớn, cũng không còn ngọn lửa hận thù điên cuồng đến mức mất kiểm soát như kiếp trước nữa.

Nàng lạnh nhạt, dứt khoát buông lời.

"Tống Cảnh Hành, ngươi còn nhớ ngày ta tự tay xé nát hôn thư trước mặt hai họ ở Tạ phủ không?"

Tống Cảnh Hành khựng người lại, ngơ ngác nhìn nàng.

Tạ Vãn Ca nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ rành mạch.

"Khi ấy ngươi tự phụ đe dọa rằng ta sẽ có ngày phải hối hận quỳ xuống cầu xin ngươi vì đã từ hôn."

"Hôm nay ta nói cho ngươi biết, ba năm qua sống ở phủ Thủ phụ, ta chưa từng hối hận dù chỉ một ngày."

Sắc mặt Tống Cảnh Hành hoàn toàn xám ngắt như tro tàn.

Tạ Vãn Ca nói tiếp, thanh âm lạnh thấu xương tủy.

"Người ta thực sự hối hận..."

"Là vì kiếp trước từng ngu muội tin tưởng ngươi, chứ không phải vì đã dứt khoát rời khỏi ngươi ở kiếp này."

Tống Cảnh Hành điên cuồng lắc đầu, gào khóc cầu xin nàng hãy nhớ lại những năm hai người họ có hôn ước tốt đẹp ở Giang Nam.

Tạ Vãn Ca khẽ quay người, không thèm nhìn gã lấy một cái, buông câu trả lời đoạn tuyệt.

"Người từng toàn tâm toàn ý muốn gả cho ngươi, mười năm trước đã c.h.ế.t rồi."

"Ta đã nói câu này từ ba năm trước rồi. Đến hôm nay, ngươi vẫn không chịu hiểu."

Dung Cẩn Xuyên đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng can thiệp hay nói thay nàng, hắn tôn trọng, để nàng tự mình đường đường chính chính cắt đứt hoàn toàn với quá khứ.

Chỉ đến khi Tống Cảnh Hành điên cuồng định vùng vẫy lao về phía nàng, Dung Cẩn Xuyên mới thản nhiên bước lên một bước, thấu người che chắn hoàn toàn trước mặt nàng, ánh mắt đầy sát khí nhìn gã.

Tạ Vãn Ca dứt khoát xoay người đi ra ngoài điện.

Phía sau lưng nàng, Tống Cảnh Hành ngã quỵ xuống đất, bật cười t.h.ả.m thiết như khóc, gầm lên trong tuyệt vọng.

"Hóa ra... người phải sống trong hối hận suốt phần đời còn lại..."

"Thật sự lại là ta!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - Chương 21: 21 | MonkeyD