Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 20
Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:04
Nàng đứng yên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang tràn ngập sự bối rối của hắn, nhẹ giọng hỏi thẳng vào lòng hắn.
"Chàng thật sự muốn ta rời đi đến vậy sao, Dung Cẩn Xuyên?"
Dung Cẩn Xuyên vội vàng thu hồi tầm mắt, tránh né ánh nhìn thấu suốt của nàng, hắn siết c.h.ặ.t cây b.út lông trong tay, cố tỏ ra bình thản đáp.
"Thời hạn ba năm của giao ước đã hết."
"Bản quan đã hứa với nàng, đương nhiên phải giữ đúng lời hứa."
Tạ Vãn Ca tiến lên một bước sát cạnh bàn, ánh mắt kiên định, tiếp tục dồn hỏi gắt gao.
"Ta không hỏi chàng về lời hứa, ta đang hỏi lòng chàng, chàng có thực sự muốn ta đi hay không?"
Dung Cẩn Xuyên nghe câu hỏi của nàng, các đốt ngón tay nắm b.út siết c.h.ặ.t đến mức trắng bệch.
Hắn không dám mở miệng nói ra hai chữ "muốn giữ", hắn sợ bản thân mình ích kỷ nói ra sẽ khiến nàng cảm thấy áy náo, mang ơn mà buộc phải từ bỏ cuộc sống tự do tự tại ngoài kia để ở lại cái phủ đệ đầy hiểm nguy này.
Hắn nhắm mắt lại, ép giọng mình trở nên lạnh nhạt, trầm thấp.
"Điều ta muốn hay không muốn, không quan trọng."
"Nàng được tự do rồi, Vãn Ca."
Tạ Vãn Ca nhìn bộ dạng cố tỏ ra cứng rắn nhưng bờ vai đang khẽ run lên của hắn, lòng nàng đau nhói nhưng cũng hoàn toàn hiểu rõ. Người đàn ông này đến tận giây phút cuối cùng này, vẫn luôn ích kỷ đặt sự lựa chọn và hạnh phúc của nàng lên trước cảm xúc đau đớn của chính mình.
Nàng khẽ hỏi: "Nếu đêm nay ta thật sự bước ra khỏi cánh cửa này, chàng sẽ thế nào?"
Dung Cẩn Xuyên mở mắt ra, nhìn thẳng phía trước, giọng khàn đặc: "Ta vẫn là Dung Cẩn Xuyên, là Thủ phụ của Đại Lương."
Tạ Vãn Ca nhìn bức họa thiếu nữ áo xanh và chiếc khăn tay thêu hoa hải đường đang đặt mở rộng trên bàn, nghẹn ngào ngắt lời hắn.
"Vẫn là một Dung Cẩn Xuyên tiếp tục giữ khít một bức họa cũ trong ngăn tủ khóa kín?"
"Vẫn là một Dung Cẩn Xuyên tiếp tục ngồi cô độc trong thư phòng suốt đêm để chờ đợi một người con gái sẽ không bao giờ quay trở về nữa sao?"
Dung Cẩn Xuyên chấn động tâm can, nhìn gắt gao vào nàng, đôi môi mím c.h.ặ.t không thể thốt ra được một lời nào để biện giải. Hắn thà tự mình gánh chịu nỗi đau đớn cô độc này, chứ quyết không muốn dùng tình cảm thâm sâu nhiều năm để trói buộc cuộc đời nàng.
Tạ Vãn Ca nhìn thấu sự bướng bỉnh đầy bao dung của hắn, nàng hiểu rõ, nếu đêm nay nàng không phải là người chủ động bước tới, người đàn ông này thực sự sẽ giữ đúng lời hứa mà thả nàng đi mãi mãi.
Dung Cẩn Xuyên c.ắ.n răng, nhấc b.út lên lần nữa, định dứt khoát hạ nét chữ xuống mặt giấy: "Ta sẽ ký..."
"Xoạt!"
Tạ Vãn Ca không đợi hắn viết chữ, nàng lập tức vươn tay ra, giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay to lớn của hắn.
Đầu b.út lông đầy mực tàu đen khựng lại giữa không trung, cách tờ hòa ly thư chỉ một khoảng cách vô cùng nhỏ mọn.
Dung Cẩn Xuyên hoàn toàn sững sờ, cây b.út lông trong tay suýt chút nữa rơi xuống bàn.
Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đẫm nước mắt nhưng ngập tràn sự kiên định của nàng.
Tạ Vãn Ca giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay hắn, cảm nhận được mạch đập dồn dập, hỗn loạn dưới lớp da thịt của vị Thủ phụ.
Nàng nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của hắn, nói rõ ràng từng chữ, vang vọng khắp thư phòng yên tĩnh.
"Dung Cẩn Xuyên, ta không muốn hòa ly."
Dung Cẩn Xuyên toàn thân chấn động kịch liệt, hắn ngơ ngác nhìn nàng, tưởng như tai mình vừa nghe nhầm một ảo mộng hoang đường nhất đời.
Tạ Vãn Ca khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y hắn, thanh âm run run nhưng vô cùng dứt khoát, bày tỏ toàn bộ cõi lòng mình.
"Ba năm trước, ngày từ hôn ấy, ta đồng ý cầm tờ giao ước bước vào phủ Thủ phụ này là vì ta cần một chỗ dựa đủ mạnh để bảo vệ bản thân, đòi lại sản nghiệp."
"Nhưng bây giờ, ba năm sau, ta đứng đây nói với chàng rằng ta muốn ở lại cái phủ đệ này..."
"Hoàn toàn không phải vì bản giao ước c.h.ế.t tiệt kia nữa."
"Cũng không phải vì danh xưng Thủ phụ phu nhân tôn quý, hay vì chàng từng có ơn cứu mạng ta năm m mười sáu tuổi."
Nàng tiến sát lại gần hắn, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài, giọng nói ngập tràn tình yêu chân thành.
"Ta muốn ở lại, là vì chính con người chàng, Dung Cẩn Xuyên."
Dung Cẩn Xuyên nghe xong, cả người hoàn toàn bất động như một pho tượng đá, cây b.út lông trên tay rơi bộp xuống bàn, làm vấy bẩn một vệt mực dài lên tờ hòa ly thư.
Tạ Vãn Ca dứt khoát đem bản giao ước ba năm trong tay mình đặt mạnh xuống bàn ăn bên cạnh.
"Ta không muốn tiếp tục đóng giả làm phu thê ân ái với chàng nữa."
Thanh âm nàng khẽ run lên, nhưng ánh mắt không một chút do dự, rụt rè nào nữa. Nàng chủ động xé bỏ hoàn toàn ranh giới giả tạo của cuộc hôn nhân bấy lâu nay. Nàng lựa chọn ở lại không vì cần chỗ dựa hay quyền thế, mà vì nàng đã thực sự yêu người đàn ông đã chờ đợi mình suốt nhiều năm qua rồi.
Dung Cẩn Xuyên nhìn thẳng vào gương mặt nàng, đôi mắt thâm trầm luôn giữ vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn trước cả triều đình bỗng chốc chậm rãi đỏ bừng lên.
Lớp phòng bị, sự kiêu ngạo và vẻ bình thản thường ngày của vị Thủ phụ hoàn toàn sụp đổ tan tành trong khoảnh khắc ấy.
Bao nhiêu năm âm thầm đứng từ xa theo dõi, bao nhiêu năm kìm nén tình cảm trong bóng tối và không dám mưu cầu một tia hy vọng, dường như đều vỡ òa ra.
Hắn nhìn nàng, giọng nói khàn đặc, mang theo sự run rẩy, bất an hiếm thấy.
"Vãn Ca... Nàng có biết mình đang nói điều gì không?"
Tạ Vãn Ca nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn, khẽ mỉm cười gật đầu, giọng nói vô cùng kiên định.
"Ta biết rõ hơn ai hết."
"Ta muốn làm phu nhân thực sự của chàng, Dung Cẩn Xuyên."
"Không phải thời hạn ba năm ngắn ngủi của giao ước, mà là trọn đời trọn kiếp này, đường đường chính chính ở bên cạnh chàng."
Dung Cẩn Xuyên nhắm gắt mắt lại trong một khắc để ngăn những giọt nước mắt chực trào ra, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Hắn mở mắt ra, vươn bàn tay to lớn, ấm áp của mình ra nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay thon nhỏ của nàng, giọng khàn đi vì xúc động.
"Ta cũng chưa từng muốn cuộc hôn nhân này là giả, Vãn Ca."
"Thời hạn ba năm viết trong giao ước ban đầu là để ta cho nàng một đường lui an toàn, chứ chưa từng là đường lui của một mình Dung Cẩn Xuyên ta."
Hắn lần đầu tiên hạ thấp toàn bộ sự kiêu ngạo của một vị quyền thần tối cao trước mặt một nữ t.ử, thừa nhận hết thảy nỗi lòng.
Hắn thừa nhận bản thân mình chưa từng muốn ký tên vào tờ hòa ly thư này, chưa từng nghĩ đến ngày nàng bước chân ra khỏi phủ đệ.
Cái trang viên xinh đẹp bên sông ở Giang Nam kia là để nàng có thể tự do sống cuộc đời mình muốn nếu nàng thực sự ghét bỏ hắn, chứ không phải vì hắn muốn đẩy nàng đi. Hắn thà cả đời đứng từ xa âm thầm bảo vệ nàng, chứ không dám dùng quyền thế hay ân nghĩa để ép buộc nàng phải ở lại bên cạnh một kẻ đầy rẫy kẻ thù như hắn.
Tạ Vãn Ca nhìn bộ dạng vụng về, chân thành đến đáng thương trong tình cảm của hắn, nàng tiến lên một bước sát n.g.ự.c hắn, khẽ hỏi.
"Vậy bây giờ... Thủ phụ đại nhân có dám mở miệng cầu ta ở lại không?"
Dung Cẩn Xuyên nhìn sâu vào đôi mắt ngập tràn tình ý của nàng, hắn chậm rãi đưa hai tay ra, giọng nói trầm ấm đầy sự tôn trọng, hỏi ý nàng trước khi ôm.
"Tạ Vãn Ca, nàng có bằng lòng... ở lại bên cạnh ta cả đời này không?"
Nàng mỉm cười rạng rỡ, chủ động bước tới, chủ động ngả đầu sụp vào lòng n.g.ự.c vững chãi, ấm áp của hắn.
"Ta đã tự tay giữ c.h.ặ.t lấy tay chàng rồi, chàng nói xem?"
Dung Cẩn Xuyên lập tức siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm trọn lấy thân hình mảnh mai của nàng vào lòng, mùi trầm hương thanh lạnh hòa quyện cùng hơi ấm của hai cơ thể. Đây là cái ôm đầu tiên hoàn toàn xuất phát từ tình yêu chân thành của cả hai phía, không còn một chút diễn kịch hay giải vây trước mặt người ngoài.
Hắn vùi đầu vào tóc nàng, ôm c.h.ặ.t đến mức như muốn khảm nàng vào da thịt mình, khẽ hỏi đầy bất an.
"Vãn Ca, ta có thể... từ nay về sau không bao giờ buông tay nàng ra nữa được không?"
Nàng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy tấm lưng rộng của hắn, khẽ đáp lời ngọt ngào.
"Không cần buông."
Một lúc sau, không khí thân mật dịu xuống, Tạ Vãn Ca từ trong lòng hắn ngẩng đầu lên, nhìn tờ hòa ly thư dính vết mực đen trên bàn.
Nàng cầm tờ giấy lên, nhướng mày hỏi: "Thứ giấy lộn này bây giờ giữ lại làm gì nữa?"
Dung Cẩn Xuyên vươn tay lấy tờ hòa ly thư khỏi tay nàng, không chút do dự, dứt khoát dùng lực xé đôi tờ giấy ra.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Hắn tiếp tục thẳng tay xé nát tờ hòa ly thư thành vô số mảnh vụn nhỏ, ném thẳng vào sọt rác góc phòng.
Tạ Vãn Ca mỉm cười nhìn hành động dứt khoát của hắn, trêu chọc: "Thủ phụ đại nhân tự tay phá bỏ điều khoản giao ước, không sợ sau này bị mang tiếng là kẻ thất tín sao?"
Dung Cẩn Xuyên ôm nhẹ eo nàng, gương mặt nghiêm nghị nay ngập tràn sự nuông chiều, thản nhiên đáp.
"Phu nhân của bản quan đã chủ động vứt bỏ quyền tự do rời đi ấy rồi, bản quan đương nhiên phải tuân theo ý muốn của phu nhân."
Tạ Vãn Ca khẽ lắc đầu, nghiêm túc sửa lại lời hắn.
"Chàng sai rồi, ta không hề vứt bỏ tự do của mình."
Dung Cẩn Xuyên hơi khựng lại, đôi mày nhướng lên đầy vẻ nghi hoặc.
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, nụ cười rạng rỡ như hoa xuân nở rộ: "Ta vẫn hoàn toàn tự do, và ta đang dùng chính sự tự do quý giá nhất của đời mình để lựa chọn ở lại bên cạnh chàng cả đời."
Dung Cẩn Xuyên nghe xong, lòng n.g.ự.c ngập tràn sự hạnh phúc nghẹn ngào, hắn không thể đưa ra thêm bất kỳ một lời phản bác nào nữa, chỉ biết ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng.
Bản giao ước ba năm ban đầu cũng được lấy ra khỏi bàn, Tạ Vãn Ca không xé nát nó, nàng cẩn thận gấp gọn lại, đặt nó vào bên trong chiếc hộp gỗ mun cũ kỹ cùng với bức họa năm mười sáu tuổi.
"Giữ lại tờ giấy này đi, để sau này mỗi lần nhìn thấy, ta lại nhắc nhở chàng nhớ kỹ xem chàng đã từng dùng lời lẽ giao dịch để lừa gạt ta gả cho chàng thế nào."
Dung Cẩn Xuyên vội vàng phân bua: "Ta chưa từng lừa nàng chuyện gì cả."
"Chàng còn chối? Chàng rõ ràng bảo ba năm sau sẽ thả ta đi tự do cơ mà?"
Dung Cẩn Xuyên nhìn chiếc hộp gỗ mun được khóa lại cẩn thận, tượng trưng cho những vết thương quá khứ nay đã được chữa lành hoàn toàn, hắn mỉm cười, cúi đầu nhìn nàng đầy thâm tình.
"Bản quan quả thực đã giữ đúng lời hứa, mở rộng cửa phủ để thả nàng đi tự do vào ngày hôm nay."
"Là tự bản thân phu nhân luyến tiếc bản quan, tự nguyện quay đầu chạy trở lại lòng ta đấy chứ."
