Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 23
Cập nhật lúc: 18/07/2026 12:04
Tạ Vãn Ca bước những bước chân dứt khoát ra giữa đại điện, đứng cạnh hắn, nàng nhìn người đàn ông đang quỳ bên cạnh, khẽ mỉm cười đầy tinh nghịch, nhỏ giọng hỏi.
"Nếu hôm nay, trước mặt bệ hạ, ta lắc đầu nói không đồng ý thì sao, Dung đại nhân?"
Dung Cẩn Xuyên nhìn nàng, ánh mắt bao dung không đổi, đáp lời kiên định: "Ta vẫn sẽ giữ đúng lời hứa, dùng cả đời này bảo vệ an toàn cho nàng, nhưng tuyệt đối không dùng quyền thế để ép nàng phải ở lại bên ta."
Tạ Vãn Ca nghe xong, khóe môi cong lên nụ cười rạng rỡ như hoa xuân, nàng quay sang dập đầu lạy Hoàng đế, dõng dạc tuyên bố lựa chọn tự nguyện của mình.
"Dung đại nhân luôn thích chuẩn bị đường lui cho thần phụ."
"Nhưng bệ hạ chứng giám, lần này thần phụ bước ra đây, hoàn toàn không cần bất kỳ một đường lui nào nữa cả."
Nàng quay sang đối diện với hắn, chủ động đưa bàn tay mình ra nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn trước mặt bá quan, giọng nói ngập tràn sự hạnh phúc.
"Dung Cẩn Xuyên, ta bằng lòng."
Hoàng đế nhìn hai người họ nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau giữa điện, khẽ bật cười khà khà, vỗ tay xuống long án ban chỉ dụ mới.
"Trẫm chuẩn y ý chỉ! Hủy bỏ toàn bộ điều khoản hòa ly cũ."
"Xác nhận Thủ phụ Dung Cẩn Xuyên và Tạ Vãn Ca hoàn toàn tự nguyện tiếp tục hôn nhân trọn đời."
"Ban hôn chỉ mới, cho phép phủ Thủ phụ tổ chức đại hôn thật sự tôn quý thêm một lần nữa trước mắt thiên hạ."
"Toàn bộ tài sản, cửa hiệu hồi môn của Tạ Vãn Ca thuộc quyền sở hữu riêng của một mình nàng, vĩnh viễn không ai được lấy lý do hôn sự để can thiệp vào sản nghiệp của nàng!"
Hoàng đế còn cố ý trêu chọc một câu: "Dung khanh, lần này cưới thật rồi, sau này không được ba năm sau lại chạy vào cung làm phiền trẫm nữa đâu đấy."
Dung Cẩn Xuyên nghiêm túc dập đầu tạ ơn: "Bệ hạ yên tâm, vĩnh viễn không có lần sau."
Vị nội thị tổng quản bước lên, dõng dạc đọc đến dòng chữ cuối cùng của cuộn thánh chỉ ban hôn thứ hai.
"Dung thị Cẩn Xuyên, một đời một kiếp, chỉ cưới một người, tuyệt không nạp thiếp thất, khâm thử!"
Cả đại điện chấn động kịch liệt, các vị đại thần từng đố kỵ, từng chờ xem trò cười của phủ Thủ phụ đều phải im lặng cúi đầu cúi mặt.
Cả Kinh Thành nhanh ch.óng chấn động trước một tin tức kinh hoàng: Vị Thủ phụ m.á.u lạnh không gần nữ sắc, nay lại hạ mình xin quỳ gối cưới cùng một người con gái đến hai lần trong đời.
Hôn chỉ thứ hai này không phải để hợp pháp hóa cuộc hôn nhân cũ, mà nó chính là bằng chứng thép tôn trọng lựa chọn tự nguyện thực sự của cả hai người họ.
Một tháng sau, phủ Thủ phụ ngập trong sắc đỏ vui tươi của hỷ sự.
Đại hôn lần thứ hai được tổ chức vô cùng long trọng, mười dặm hồng trang diễu hành khắp các con phố Kinh Thành.
Khắp các ngõ ngách trong phủ đều được trang hoàng bằng đèn l.ồ.ng đỏ rực rỡ và những khóm hoa hải đường đầu xuân đang đua nhau nở rộ.
Hôn lễ lần này hoàn toàn đối lập với cuộc hôn nhân đầy sự đổi chác, đề phòng của ba năm trước.
Ba năm trước, Tạ Vãn Ca bước vào kiệu hoa với cõi lòng đầy sự oán hận, xem nơi này chỉ là chỗ trú chân tạm thời, trong tay áo luôn giấu c.h.ặ.t bản giao ước ba năm lạnh lẽo, lòng hoàn toàn mất niềm tin vào tình yêu.
Hôm nay, trong hôn lễ thứ hai này, nàng tự mình lựa chọn kiểu dáng hỷ phục thêu chỉ vàng lộng lẫy, tự tay đặt bản giao ước cũ vào chiếc hộp gỗ mun kỷ niệm, cõi lòng ngập tràn sự ấm áp, không còn mang theo bất kỳ một đường lui nào nữa.
Bài vị của mẫu thân ruột nàng cũng được khôi phục danh phận, đặt trang trọng ở giữa đại sảnh để chứng giám cho hạnh phúc thực sự của con gái.
Toàn bộ sính lễ khổng lồ do Dung Cẩn Xuyên dâng lên đều được ghi rõ là tài sản riêng dành cho nàng, hoàn toàn độc lập với Tạ gia.
Dung Cẩn Xuyên mặc hỷ phục tân lang, đích thân cưỡi ngựa lớn đến đón dâu, khi kiệu hoa dừng trước cổng phủ, hắn tự tay vén rèm đưa bàn tay ấm áp ra đón nàng bước xuống.
Tạ Vãn Ca bước đi bên cạnh hắn qua hành lang, ghé tai hỏi nhỏ đầy tinh nghịch.
"Đại nhân, tổ chức rầm rộ thế này, người không sợ các đại thần trong triều dị nghị rằng chàng quá chiều chuộng phu nhân sao?"
Dung Cẩn Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, gương mặt nghiêm nghị khẽ mỉm cười đầy nhu tình, đáp lời ngắn gọn.
"Bọn họ dị nghị rất đúng."
Hai người họ cùng nhau bước qua ngưỡng cửa chính viện, xung quanh toàn bộ quản gia, gia nhân đồng loạt quỳ rạp xuống, cung kính hô vang vang trời.
"Cung nghênh đại nhân, phu nhân hồi phủ!"
Tạ Vãn Ca nhìn sân viện đầy hoa hải đường rực rỡ dưới ánh nắng xuân, lòng ngập tràn sự chữa lành hoàn toàn. Lần này, nàng biết mình đã thực sự trở về cái tổ ấm của chính mình.
Khi thực hiện lễ phu thê giao bái trước từ đường, Dung Cẩn Xuyên đứng yên, nhìn chằm chằm vào dung nhan xinh đẹp dưới lớp khăn voan của nàng lâu hơn quy định lễ nghi rất nhiều, khiến vị quan chủ lễ phải ho nhẹ một tiếng để nhắc nhở vị Thủ phụ cúi đầu làm lễ.
Đêm tiệc cưới linh đình rộn rã, rượu ngon chúc tụng không ngớt ở tiền sảnh.
Giữa tiệc rượu, một vị đại thần lớn tuổi có chút say xỉn, tiến lại gần trêu chọc Dung Cẩn Xuyên.
"Thủ phụ đại nhân hiện tại quyền cao chức trọng, tuổi trẻ tài cao, sau này chắc chắn cái phủ đệ rộng lớn này còn phải đón thêm nhiều người hầu hạ nữa chứ nhỉ?"
Mọi người xung quanh đều hiểu, hai chữ "nhiều người" kia là đang ngầm ám chỉ việc nạp thêm trắc thất, thiếp thất sau này theo quy củ quan trường.
Dung Cẩn Xuyên nghe vậy, chậm rãi đặt chén rượu xuống bàn, nụ cười trên môi lập tức biến mất, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng uy nghiêm.
Trước mặt đông đủ các vị quan viên và khách mời đại thần, hắn cất giọng trầm thấp, rõ ràng tuyên cáo.
"Phủ Thủ phụ của bản quan xưa nay và mãi mãi về sau, chỉ có duy nhất một vị phu nhân."
Vị đại thần kia giật mình tỉnh rượu, mặt mày hoảng hốt, vội vàng xua tay phân bua: "Đại nhân bớt giận, hạ quan chỉ là nhất thời uống say nói đùa vài câu mà thôi..."
Dung Cẩn Xuyên nhìn gã, giọng nói gằn mạnh từng chữ, đặt ra nguyên tắc cả đời.
"Bản quan không nói đùa."
"Đời này kiếp này của Dung Cẩn Xuyên ta, chỉ cưới một người duy nhất."
Hắn xoay người, ánh mắt thâm tình hướng thẳng về phía Tạ Vãn Ca đang ngồi ở phía xa.
"Cũng chỉ có một vị phu nhân duy nhất là Tạ Vãn Ca."
Tạ Vãn Ca ngồi bên bàn, không hề né tránh ánh mắt thâm tình của hắn, nàng mỉm cười dịu dàng, chủ động nâng chén rượu giao bôi từ xa lên hướng về phía hắn, hai người họ cùng nhau uống cạn chén rượu trong tiếng vỗ tay chúc tụng vang dội khắp phủ đệ.
Cùng thời điểm đêm vui ấy diễn ra, ngoài cửa Kinh Thành, đoàn xe tù áp giải phạm nhân đang chậm rãi lăn bánh rời đi trong đêm tối lạnh lẽo.
Tống Cảnh Hành mặc áo tù rách nát, ngồi bó gối trong cũi gỗ, gã nghe thấy tiếng dân chúng bên đường đang hào hứng bàn tán về đám cưới lần thứ hai sủng thê chấn động thiên hạ của vị Thủ phụ đại nhân.
Gã nhìn thấu đoàn xe áp giải đang lầm lũi đi về phía biên quan xa xôi cằn cỗi, nơi gã phải chịu khổ sai lao dịch suốt phần đời còn lại trong sự nghèo đói, hối hận khôn cùng. Không còn công danh, không còn gia sản, không còn tự do, gã cuối cùng đã hiểu rõ, Tạ Vãn Ca từ hôn không phải để làm gã tức giận ghen tuông, mà nàng thực sự đã coi gã như một đống tro tàn từ lâu rồi. Kẻ tự tay đ.á.n.h mất đi viên ngọc quý giá nhất đời, chính là bản thân gã, nhưng mọi thứ đã quá muộn mằn, không còn cơ hội quay đầu lại nữa.
