Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 24 (kết)
Cập nhật lúc: 18/07/2026 12:05
Đêm muộn, ánh nến long phượng hồng rực cháy sáng lung linh khắp hỷ phòng phủ Thủ phụ, lan tỏa hơi ấm áp xua tan cái se lạnh của gió xuân.
Tạ Vãn Ca ngồi yên tĩnh bên mép giường hỷ, lớp khăn voan đỏ đã được vén lên gọn gàng, lộ ra gương mặt thanh tú, xinh đẹp tuyệt trần dưới ánh nến.
Dung Cẩn Xuyên đẩy cửa bước vào phòng, hắn đứng ở giữa phòng nhìn nàng, gương mặt góc cạnh bỗng chốc hiện rõ sự căng thẳng, nghiêm túc hiếm thấy, còn căng thẳng hơn cả khi hắn đối đầu với cả triều đình.
Tạ Vãn Ca nhìn bộ dạng vụng về của hắn, khẽ bật cười thành tiếng, lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Thủ phụ đại nhân bình thường mưu lược ngập trời, sao hôm nay bước vào hỷ phòng lại đứng hình không biết nói chuyện thế kia?"
Dung Cẩn Xuyên chậm rãi bước tới, ngồi xuống bên cạnh nàng trên chiếc chăn gấm thêu long phụng, hắn nhìn nàng, giọng nói khàn khàn, nhỏ giọng hỏi.
"Vãn Ca... Ta đang nghĩ, nàng có chút nào hối hận vì quyết định ở lại này không?"
Tạ Vãn Ca nhích lại gần sát cạnh hắn, đôi mắt ngập tràn tình ý ngọt ngào, chủ động nhắc lại lời thoại năm xưa trêu chọc hắn.
"Thủ phụ đại nhân, không phải ba năm trước chàng từng cứng rắn hứa rằng ba năm sau sẽ thả ta tự do, đường ai nấy đi sao?"
Dung Cẩn Xuyên vươn bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng, khẽ mỉm cười đầy nuông chiều, đáp lời.
"Bản quan quả thực đã giữ đúng lời hứa, mở rộng cửa phủ thả nàng đi tự do vào ngày hôm qua rồi."
"Là tự bản thân phu nhân luyến tiếc bản quan, tự nguyện quay đầu chạy trở lại lòng ta đấy chứ."
Tạ Vãn Ca cố ý nhướng mày, trêu gẹo: "Vậy nếu bây giờ, ngồi trong hỷ phòng này rồi, ta bỗng nhiên đổi ý muốn đi thì sao?"
Dung Cẩn Xuyên nghe vậy liền khựng người lại một nhịp, đôi mắt đỏ lên, hắn nhìn nàng đầy vẻ căng thẳng, lo lắng thực sự, hỏi khẽ.
"Nàng... nàng thật sự vẫn muốn đi sao, Vãn Ca?"
Nhìn thấy bộ dạng lo sợ mất vợ quý giá của vị quyền thần tối cao, Tạ Vãn Ca không nhịn được nữa, bật cười hạnh phúc, nàng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy bả vai hắn, rúc đầu vào lòng n.g.ự.c ấm áp của hắn.
"Không muốn đi, một bước cũng không muốn rời xa chàng, đồ ngốc."
Lúc này, Dung Cẩn Xuyên mới hoàn toàn thả lỏng tâm trí, hắn khẽ cười một tiếng nhẹ nhõm, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thanh mảnh của nàng, ôm trọn nàng vào lòng n.g.ự.c vững chãi của mình.
"Nàng đã nói ra lời này rồi, thì bản quan chính thức đổi ý, thu hồi lại mọi đường lui của nàng."
"Đời này kiếp này, phu nhân chỉ có thể ở lại bên cạnh ta, vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội trốn thoát nữa đâu."
Tạ Vãn Ca tựa cằm vào bờ vai rộng lớn của hắn, ngửi mùi trầm hương thanh lạnh bao bọc, khẽ đáp lời dịu dàng.
"Dung Cẩn Xuyên, chàng nhớ kỹ cho ta, ta lựa chọn ở lại cái phủ đệ này, vĩnh viễn không phải vì chàng dùng quyền thế cưỡng ép hay không cho ta đi."
"Mà là vì bản thân ta hoàn toàn tự do, tự nguyện muốn ở bên cạnh chàng trọn đời trọn kiếp này."
Dung Cẩn Xuyên siết nhẹ vòng tay, cúi đầu hôn nhẹ lên tóc nàng, thanh âm ngập tràn sự hạnh phúc nghẹn ngào.
"Ta biết."
"Cho nên đời này kiếp này, Dung Cẩn Xuyên ta dùng cả tính mạng thề, tuyệt đối sẽ không bao giờ để nàng phải chịu một chút hối hận, ấm ức nào nữa."
Trong khoảnh khắc thân mật, ấm áp ấy, Tạ Vãn Ca khẽ nhắm mắt lại, tâm trí nàng một lần nữa lướt qua ký ức của đêm cuối cùng ở kiếp trước. Căn phòng củi tối tăm lạnh lẽo đầy mùi m.á.u tanh, vũng m.á.u nhuộm đỏ chăn đệm, đứa con tội nghiệp c.h.ế.t yểu và sự tuyệt vọng cô độc không một bóng người bên cạnh khi nàng tắt thở.
Những ký ức đau đớn thấu xương tủy ấy vẫn tồn tại vĩnh viễn trong một góc tâm trí nàng, nhưng giờ đây, chúng đã hoàn toàn mất đi sức mạnh để có thể nhấn chìm, làm tổn thương nàng được nữa rồi.
Bởi vì hiện tại, căn hỷ phòng này ngập tràn ánh nến long phượng cháy sáng rực rỡ, ấm áp đến tận bình minh. Người đàn ông nàng yêu thương sâu sắc, người đã âm thầm chờ đợi nàng từ năm mười sáu tuổi đang ôm c.h.ặ.t lấy nàng trong lòng, trân trọng, tôn trọng và nâng niu nàng như báu vật vô giá của đời hắn. Nàng được tự do lựa chọn cuộc sống của mình, được yêu thương và được chở che toàn diện mà không cần phải đ.á.n.h đổi hay đ.á.n.h mất đi bản thân mình nữa.
Tạ Vãn Ca mở mắt ra, nhìn gương mặt thâm tình của Dung Cẩn Xuyên, nàng khẽ mỉm cười hạnh phúc, các ngón tay đan c.h.ặ.t lấy bàn tay hắn không rời.
Nàng khẽ khép mi, cõi lòng ngập tràn sự bình yên, chữa lành hoàn toàn.
Lần này—
Nàng thực sự tin tưởng vào hạnh phúc viên mãn trọn đời.
Tạ Vãn Ca từng c.h.ế.t trong một đêm tối nhất của đời mình.
Khi ấy, nàng cho rằng tình yêu chỉ là một lời nói dối đẹp đẽ.
Nhưng sau khi sống lại, nàng mới hiểu—
Sai không phải vì nàng từng yêu.
Mà vì nàng đã trao tình yêu cho nhầm người.
Đêm ấy, nến hỷ cháy sáng đến tận bình minh.
Dung Cẩn Xuyên ôm nàng trong lòng, khẽ nói:
“Đời này, ta sẽ không để nàng hối hận.”
Tạ Vãn Ca mỉm cười, nắm lấy tay hắn.
Lần này—
Nàng tin.
---HOÀN---
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
Trọng Sinh Về Ngày Bỏ Trốn, Tôi Quay Đầu Ôm Chặt Cửu Gia
Kiếp trước, tôi ngu muội tin nhầm người, một lòng muốn trốn khỏi cuộc hôn nhân với Phó Cửu Trầm.
Đến cuối cùng, người tôi tin đẩy tôi vào đường c.h.ế.t.
Còn người đàn ông tôi từng căm ghét, lại bất chấp tất cả lao vào biển lửa cứu tôi.
Khi mở mắt lần nữa, tôi trở về đúng ngày mình chuẩn bị bỏ trốn.
Vé máy bay vẫn còn trong tay.
Vali đã thu dọn xong.
Phó Cửu Trầm ngồi trước mặt tôi, lạnh lùng hỏi:
“Lần này lại muốn đi đâu?”
Tôi ném vé máy bay xuống đất.
Sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi lao tới ôm c.h.ặ.t lấy anh.
“Chồng.”
“Em không đi nữa.”
