Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 3

Cập nhật lúc: 18/07/2026 10:01

Tạ phu nhân kế thất lập tức thu lại chiếc khăn lau nước mắt.

Gương mặt bà ta thay đổi trong chớp mắt, lộ ra vẻ hung ác, tham lam.

Bà ta bước xuống bậc tam cấp, chỉ thẳng vào mặt Tạ Vãn Ca.

"Tiện nhân! Ngươi dám làm loạn ngay trước mặt ta?"

"Cơ hội kết thân với Tống gia tốt như vậy, ngươi nói hủy là hủy?"

"Ngươi có biết Tống Cảnh Hành sắp được thăng chức không?"

"Bao nhiêu vàng bạc, bao nhiêu lợi ích của Tạ gia đều bị ngươi phá hỏng rồi!"

Tạ Vãn Ca nhìn ngón tay đang chỉ vào mình, khẽ nhếch môi.

"Lợi ích của bà, hay là của Tạ gia?"

Kế thất nghẹn lời, sắc mặt càng thêm vặn vẹo.

Bà ta chống hai tay vào hông, lớn tiếng tuyên bố.

"Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng hòng sống yên ổn ở cái phủ này."

"Nếu không gả cho Tống gia, ngươi phải gả cho người khác."

"Hôn sự của ngươi, do ta quyết định!"

Nửa canh giờ sau.

Trong thư phòng.

Không khí ngột ngạt đến mức đáng sợ.

Tạ phu nhân kế thất ném mạnh một tờ giấy da dê lên bàn.

Đó là một danh sách sính lễ dày đặc.

Bà ta khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng điệu đắc ý.

"Ngươi xem đi, đây là hôn sự mới ta tìm cho ngươi."

"Con trai trưởng của thương nhân Trịnh gia ở Kinh Thành."

Tạ Vãn Ca không thèm đụng vào tờ giấy.

Nàng liếc mắt nhìn qua danh sách sính lễ, bên trên ghi năm vạn lượng bạc trắng, cùng hàng chục hòm tơ lụa.

Trịnh gia, Trịnh đại công t.ử.

Tạ Vãn Ca biết rõ kẻ này.

Hắn ta là một kẻ ăn chơi trác táng, nghiện ngập c.ờ b.ạ.c, tính tình bạo ngược.

Trong phủ của hắn ta, hai đời thê t.ử trước đều c.h.ế.t một cách không minh bạch.

Kinh Thành ai ai cũng biết Trịnh gia là một cái hố lửa.

Nhưng sính lễ của bọn họ lại lớn đến mức dọa người.

Kế thất cười lạnh, trong mắt lóe lên tia tham lam vô độ.

"Trịnh gia đồng ý rồi, chỉ cần ngươi qua cửa, số sính lễ này sẽ thuộc về Tạ phủ."

Bà ta chỉ quan tâm đến đống bạc trắng kia.

Hoàn toàn không quan tâm đến sống c.h.ế.t của Tạ Vãn Ca khi bước vào cửa Trịnh gia.

Tạ Vãn Ca nhìn tờ danh sách sính lễ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười giễu cợt.

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào kế thất.

"Ta không gả."

Giọng nói không cao, nhưng vô cùng dứt khoát.

Kế thất đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động chát chúa vang lên khắp thư phòng.

"Ngươi nói cái gì? Ngươi có quyền từ chối sao?"

"Cha ngươi đã c.h.ế.t rồi, bây giờ ta là mẫu thân của ngươi!"

Bà ta tiến lên một bước, gằn giọng đe dọa.

"Nếu ngươi không đồng ý, ta sẽ cắt toàn bộ tiền bạc của viện ngươi."

"Ta sẽ khóa cửa kho hồi môn, ngươi một xu cũng đừng hòng mang đi."

"Để xem một đứa con gái không có tiền đồ như ngươi chống cự được bao lâu!"

Tạ Vãn Ca không hề nao núng, nàng bình tĩnh đáp lại.

"Của mẫu thân để lại, không phải của bà."

"Bà dùng danh nghĩa gì để khóa?"

Kế thất tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, trợn mắt nhìn nàng đầy kinh ngạc.

Đứa con gái vốn ngoan ngoãn, nay lại dám cãi lời bà ta tanh tách.

Đêm xuống.

Từ đường Tạ gia chìm trong ánh nến leo lét.

Tạ Vãn Ca đứng trước bài vị của mẫu thân ruột, im lặng thắp một nén hương.

Một bóng người già nua từ trong góc tối chậm rãi bước ra.

Đó là vị quản gia già đã theo phụ thân nàng nhiều năm, trung thành tận tụy.

"Đích tiểu thư." Quản gia già nhỏ giọng gọi.

Tạ Vãn Ca quay người lại: "Thúc thúc, có chuyện gì sao?"

Quản gia già nhìn quanh một lượt, sau đó cẩn thận móc từ trong n.g.ự.c áo ra một vật.

Đó là một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ, rỉ sét, nhưng hoa văn trên đó rất đặc biệt.

Ông nhẹ nhàng đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay Tạ Vãn Ca, thở dài.

"Toàn bộ sổ sách và khố phòng hiện tại đã bị kế phu nhân nắm giữ rồi."

"Tiểu thư muốn lấy lại sản nghiệp, e rằng không dễ dàng."

"Chiếc chìa khóa này là di vật năm xưa mẫu thân người để lại, dặn ta phải trao tận tay cho người khi người gặp đại nạn."

Tạ Vãn Ca siết c.h.ặ.t chiếc chìa khóa đồng trong tay, kim loại lành lạnh chạm vào da thịt.

Nàng biết chiếc chìa khóa này.

Nó chính là vật mở ra mật thất ngầm trong kho khế ước cũ của mẫu thân tại Giang Nam.

Nơi đó cất giấu những bằng chứng nguyên bản nhất về tài sản thực sự của Tạ gia.

"Đa tạ thúc thúc." Tạ Vãn Ca khẽ nói.

Cơ hội phản công của nàng, nằm ở đây.

Tại khuê phòng.

Ánh đèn dầu lay lắt chiếu sáng hai bóng người.

A Cẩm vừa rót trà, vừa lo lắng đến mức phát khóc.

"Cô nương, giờ phải làm sao đây? Phu nhân thật sự điên rồi."

"Nô tỳ nghe nói người của Trịnh gia đã bắt đầu chuẩn bị sính lễ rồi."

Tạ Vãn Ca ngồi bên bàn, ngón tay nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn theo nhịp.

Nàng đang bình tĩnh phân tích tình hình.

Nếu nàng tiếp tục ở lại Tạ phủ này, dưới trướng của kế thất, nàng chỉ còn hai con đường.

Một là bị bà ta ép bán cho Trịnh gia để đổi lấy sính lễ.

Hai là bị bà ta ngầm hạ độc thủ để chiếm đoạt danh nghĩa số hồi môn còn lại.

Gia tộc này đã thối rữa từ bên trong.

Nàng không thể dựa dẫm vào cái danh xưng đích nữ Tạ gia này nữa.

Tạ Vãn Ca dừng ngón tay lại, ánh mắt nhìn ra cửa sổ tối tăm.

Lần đầu tiên nàng nghĩ đến một lối thoát khác.

"Có lẽ... nên tự lập."

Nàng phải rời khỏi Tạ phủ, tìm một chỗ dựa đủ mạnh để che chở cho nàng gom lại sản nghiệp.

Sáng hôm sau.

Tạ phu nhân kế thất bắt đầu động thủ.

Theo lệnh của bà ta, toàn bộ nha hoàn, bà t.ử trong viện của Tạ Vãn Ca đều bị rút đi sạch sẽ.

Chỉ còn lại một mình A Cẩm trung thành ở lại.

Không chỉ vậy, tiền tiêu hàng tháng của nàng liền bị cắt bỏ không còn một xu.

Đến giờ Ngọ, gia nhân mang thức ăn lên viện.

A Cẩm mở l.ồ.ng bàn ra, lập tức tức giận đến run người.

Trong bát chỉ có cơm nguội hẩm hiu và một đĩa rau xào héo úa, không có lấy một miếng thịt.

"Bọn họ thật là quá đáng! Sao có thể đối xử với đích tiểu thư như vậy?" A Cẩm khóc nghẹn.

Tạ Vãn Ca cầm đũa lên, bình thản ăn từng miếng cơm nguội.

Nàng không khóc, không nháo, không đến đại sảnh chất vấn.

Tạ Vãn Ca chính thức bị cô lập hoàn toàn trong chính ngôi nhà của mình.

Nhưng bà ta càng làm vậy, nàng càng tỉnh táo.

Bà ta đang muốn dùng cách này để bẻ gãy ý chí của nàng, ép nàng phải cúi đầu nhận tội.

Nàng khẽ nuốt miếng cơm khan, ánh mắt lạnh lùng như nước mùa thu.

Cùng lúc ấy.

Ngoài cổng Tạ phủ không xa.

Một cỗ xe ngựa màu đen tuyền, thành xe khắc huy hiệu phủ Thủ phụ kín đáo nhưng uy nghiêm, đang im lặng dừng dưới bóng cây.

Bên trong xe, một nam nhân mặc huyền y ngồi nhắm mắt dưỡng thần, khí chất thanh lãnh, cao ngạo.

Thị vệ Trường An thúc ngựa tiến lại gần bên hông xe, nhỏ giọng bẩm báo.

"Đại nhân, người của Tạ phu nhân đã cắt hết người hầu và thức ăn của Tạ cô nương."

"Hiện tại nàng ấy đang bị giam lỏng trong viện."

Trường An dừng lại một chút, tò mò hỏi: "Có cần chúng ta vào ngay không ạ?"

Dung Cẩn Xuyên chậm rãi mở mắt, đôi đồng t.ử đen sâu thẳm không một gợn sóng.

Hắn khẽ vén một góc rèm xe, nhìn về phía bảng hiệu Tạ phủ xa xa.

Hắn bình thản buông một chữ.

"Đợi."

Bên cạnh hắn, vị quản gia già của phủ Thủ phụ cũng âm thầm quan sát biểu cảm của chủ t.ử.

Dung Cẩn Xuyên muốn xem.

Trong nghịch cảnh này, nữ t.ử mà hắn thầm thương trộm nhớ nhiều năm qua, sẽ đưa ra lựa chọn thế nào.

Hắn đã biết mọi chuyện từ trước, và hắn sẽ không để nàng phải chịu tổn thương.

Nhưng hắn muốn cho nàng quyền tự quyết định vận mệnh của mình.

Ba ngày sau.

Thời hạn đã hết.

Tạ phu nhân kế thất không kiên nhẫn được nữa, bà ta sai người áp giải Tạ Vãn Ca ra đại sảnh.

Trịnh gia đã cử người mang một phần sính lễ đến để định ngày lành.

Kế thất ngồi trên cao, đập mạnh chén trà xuống bàn, lớn tiếng tuyên bố trước mặt các bà t.ử và gia nhân.

"Tạ Vãn Ca, ta không rảnh để dây dưa với ngươi."

"Ba ngày sau, ngươi phải lên kiệu."

"Hôm nay ngươi có đồng ý hay không, thì tên của ngươi cũng đã nằm trong hôn thư của Trịnh gia rồi."

Bà ta trừng mắt nhìn các thô sử bà t.ử xung quanh: "Nếu nàng ta dám chống đối, cứ dùng gia pháp cho ta!"

Tạ Vãn Ca đứng ở giữa sảnh, nhìn những tên gia đinh lực lưỡng đang bao vây xung quanh mình.

Nàng bấm sâu móng tay vào lòng bàn tay, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.

Lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, nàng cảm thấy một sự bất lực dâng lên.

Dù nàng có ký ức kiếp trước, dù nàng có thông minh đến đâu.

Nhưng hiện tại, nàng vẫn chưa đủ thế lực để một mình chống lại cả một gia tộc và cường quyền của kế mẫu.

Bàn tay nàng khẽ chạm vào chiếc chìa khóa đồng trong túi áo, lòng đầy cam chịu.

Chẳng lẽ, nàng lại phải rơi vào một cái bẫy rập khác sao?

Ngay khi hai tên bà t.ử thô kệch tiến lên, định ra tay áp giải Tạ Vãn Ca về viện để chờ ngày cưới.

"Rầm!"

Cánh cửa chính của Tạ phủ đột ngột bị một lực lượng mạnh mẽ từ bên ngoài đá bay, đập mạnh vào tường.

Tiếng động lớn chấn động cả phủ đệ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - Chương 3: 3 | MonkeyD