Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 8
Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:01
Người kể chuyện dưới lầu đập mạnh thước kinh, cười nói lớn.
"Xem ra Tạ cô nương hủy hôn với Tống công t.ử mới là quyết định sáng suốt nhất đời nàng!"
"Rắc!"
Chén trà trong tay Tống Cảnh Hành lập tức vỡ tan thành từng mảnh.
Trong nhã gian t.ửu lâu, mảnh sứ vỡ găm vào lòng bàn tay Tống Cảnh Hành, m.á.u rỉ ra.
Hắn không màng đến vết thương, ngẩng đầu nhìn gắt gao vào gã tiểu tư thân cận.
"Tình hình bên đó thế nào rồi?"
Tiểu tư run rẩy bẩm báo.
"Bẩm công t.ử, Tạ cô nương... không, Thủ phụ phu nhân đã tiếp quản nội viện."
"Nàng ấy đang cho người kiểm kê lại toàn bộ cửa hàng hồi môn."
"Hơn nữa, phủ Thủ phụ phái hộ vệ bảo vệ nàng rất nghiêm ngặt."
"Từ lúc gả đi, nàng ấy chưa từng cho người gửi một lời nào đến Tống phủ chúng ta."
Tống Cảnh Hành nghe vậy, trong lòng dâng lên một ngọn lửa đố kỵ dữ dội.
Hắn không tin.
Hắn tuyệt đối không tin nàng lại tuyệt tình nhanh như vậy.
Trong suy nghĩ của hắn, Tạ Vãn Ca từ trước đến nay luôn yêu hắn sâu đậm.
Nàng từng vì hắn mà chống lại sự sắp đặt của kế mẫu, vì hắn mà cung phụng Tống gia.
"Nàng chỉ đang giận dỗi ta chuyện của Uyển Nhu mà thôi."
"Nàng xé hôn thư, nàng vội vàng gả cho Dung Cẩn Xuyên, tất cả chỉ là để trả thù ta, khiến ta hối hận!"
Hắn tự phụ nghĩ rằng tình cảm của nàng là thứ bất biến, bất kể hắn có phản bội thế nào.
Tiểu tư cúi đầu, lắp bắp nói thêm một tin tức.
"Cơ mà... thuộc hạ dò la được, nàng ấy đang ráo riết truy xét sổ sách sản nghiệp cũ của mẫu thân."
Ánh mắt Tống Cảnh Hành lập tức thay đổi, thoáng qua một tia hoảng hốt.
Hắn biết rõ, một phần không nhỏ số bạc thất thoát từ những sản nghiệp đó đã lọt vào túi Tống gia.
Hắn đứng bật dậy, phất tay áo.
"Chuẩn bị xe."
"Ta phải gặp nàng."
Tống phủ.
Trong sân viện riêng của Lâm Uyển Nhu.
Tống Cảnh Hành vội vàng trở về, lục tìm trong thư phòng để lấy một chiếc hộp gỗ.
Bên trong hộp chứa những chiếc khăn tay, túi ngọc cũ mà Tạ Vãn Ca từng tự tay may tặng hắn.
Lâm Uyển Nhu nhẹ nhàng bước vào, nhìn thấy chiếc hộp, ánh mắt ả lóe lên một tia ghen ghét độc địa.
Nhưng ngay lập tức, ả lại bày ra vẻ mặt dịu dàng, yếu đuối, nhẹ giọng khuyên nhủ.
"Cảnh Hành ca ca, biểu tỷ bây giờ đã thành Thủ phụ phu nhân tôn quý rồi."
"Huynh không nên tiếp tục làm phiền nàng ấy nữa."
Ả ngoài miệng thì khuyên hắn từ bỏ, nhưng từng câu chữ đều cố tình đ.â.m vào lòng tự trọng của hắn.
"Biểu tỷ đã leo lên cành cao, có lẽ nàng ấy đã sớm quên huynh rồi."
"Có lẽ từ trước đến nay, nàng ấy yêu quyền thế của chức vị Thủ phụ hơn là yêu con người huynh."
"Dung đại nhân dù sao cũng địa vị cao hơn huynh, nàng ấy thay lòng đổi dạ nhanh như vậy cũng là thường tình."
Tống Cảnh Hành nghe xong, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì giận dữ, răng c.ắ.n c.h.ặ.t.
"Nàng ta không phải loại người đó! Nàng ta chỉ đang chọc tức ta!"
Hắn càng bị kích động, càng quyết tâm phải đi gặp Tạ Vãn Ca để làm cho ra lẽ.
Lâm Uyển Nhu nhân lúc hắn xoay người đầy tức giận, thò tay vào trong tay áo, cẩn thận vuốt ve một tờ giấy.
Đó là tờ giấy mang dấu tay của quản sự cũ Tạ gia mà ả đã âm thầm mua chuộc và cất giấu.
Ả nhìn theo bóng lưng Tống Cảnh Hành rời đi, nụ cười thục nữ hoàn toàn biến mất.
Gương mặt ả lộ ra vẻ oán hận khôn cùng.
"Tạ Vãn Ca, ngươi đã cút khỏi Tống phủ rồi, vì sao còn muốn cướp hắn với ta?"
Cùng lúc ấy, tại một cửa hàng tơ lụa lớn trên phố chính.
Cửa hàng này thuộc số hồi môn do mẫu thân Tạ Vãn Ca để lại.
Tạ Vãn Ca ngồi sau bức rèm che của phòng khách, chăm chú kiểm tra các chứng từ gốc.
Nàng chủ động đi kiểm tra sản nghiệp, không muốn cuộc sống chỉ xoay quanh việc tranh giành của nam nhân.
Sau một canh giờ đối chiếu, đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại.
Nàng phát hiện ra rất nhiều điểm bất thường.
Doanh thu của ba năm gần đây bị khai thấp xuống một cách vô lý.
Có nhiều khoản bạc lớn được chuyển vào các tài khoản không rõ nguồn gốc một cách mập mờ.
Đặc biệt, con dấu đóng trên một số chứng từ không phải là dấu thật của mẫu thân nàng.
Nàng lật sang trang cuối, lạnh lùng hỏi chưởng quầy mới.
"Quản sự cũ của cửa hàng này đâu rồi?"
Chưởng quầy run rẩy đáp: "Bẩm phu nhân, người đó đã xin thôi việc và biến mất ngay sau ngày người hủy hôn."
Tạ Vãn Ca cười lạnh, ném tập sổ sách xuống bàn.
"A Cẩm, sao chép lại toàn bộ số liệu này cho ta."
A Cẩm lo lắng nói nhỏ: "Cô nương, làm rầm rộ thế này, kế mẫu và Tống gia chắc chắn sẽ cảnh giác."
Tạ Vãn Ca đứng dậy, ánh mắt sắc bén.
"Bọn họ càng sợ, càng chứng minh những sổ sách này có vấn đề."
"Thứ không thuộc về bọn họ, tốt nhất nên trả lại trước khi ta tự mình đến lấy."
Nàng bước ra khỏi cửa hiệu, định đi bộ sang t.ửu lâu Trường Phong đối diện để gặp một chưởng quầy trung thành khác.
Vừa bước xuống bậc thềm của cửa hàng, ánh nắng ch.ói chang khiến Tạ Vãn Ca khẽ nheo mắt.
Ngay trước cửa t.ửu lâu Trường Phong, một bóng người quen thuộc bước tới chặn đường nàng.
Tống Cảnh Hành mặc trường bào chỉnh tề, sắc mặt có chút tiều tụy nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ tự phụ.
Hắn nhìn nàng, hạ giọng nói.
"Vãn Ca, ta cần nói chuyện riêng với nàng."
Tạ Vãn Ca dừng bước, hai hộ vệ của phủ Thủ phụ lập tức tiến lên một bước, chắn trước mặt hắn.
Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt vô cảm, giọng nói lạnh nhạt như người xa lạ.
"Tống công t.ử, ta và ngươi đã không còn bất kỳ quan hệ nào."
"Nơi công cộng, xin tự trọng."
Tống Cảnh Hành thấy nàng lạnh lùng, trong lòng càng khẳng định nàng đang cố tình diễn kịch để hắn đau lòng.
Hắn tiến lên một bước, giọng mang theo sự trách móc lẫn cầu xin.
"Nàng đừng như vậy nữa. Nhiều năm qua nàng chăm sóc ta thế nào, tự tay làm y phục cho ta thế nào, nàng đều quên rồi sao?"
"Nàng từng nói cả đời này chỉ muốn gả cho ta cơ mà?"
Tạ Vãn Ca nghe hắn nhắc lại chuyện kiếp trước, cõi lòng không một chút gợn sóng, chỉ thấy ghê tởm.
Nàng khẽ khép mi, nhàn nhạt buông một câu.
"Người muốn gả cho ngươi đã c.h.ế.t rồi."
Tống Cảnh Hành sững sờ, không hiểu được ẩn ý thâm sâu trong câu nói của nàng.
Hắn tưởng nàng đang nói dỗi vì chuyện ả ngoại thất, liền vội vàng hạ giọng nhượng bộ.
"Chuyện cũ là ta sai, ta có thể tha thứ cho chuyện nàng xé hôn thư làm nhục ta trước mặt mọi người."
"Nếu nàng hối hận, ta sẽ tìm cách đón nàng về, ta không truy cứu việc nàng đã gả cho người khác."
Hắn nói như thể mình đang ban phát ơn huệ to lớn lắm.
Tạ Vãn Ca nhìn bộ dạng tự phụ của hắn, bật cười thành tiếng.
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn giọng hỏi.
"Tống Cảnh Hành, ngươi lấy tư cách gì tha thứ cho ta?"
Khách qua đường trên phố lớn bắt đầu dừng lại, xì xào bàn tán chỉ trỏ về phía hai người.
Tạ Vãn Ca không hề sợ hãi, nàng đứng thẳng, lớn tiếng vạch trần trước mặt bàn dân thiên hạ.
"Hôn thư đã bị ta tự tay xé nát, ta nay đã thành thân, là chính thê của người khác."
"Ta không còn bất kỳ lưu luyến nào với ngươi, những món đồ cũ từng tặng ngươi, ngươi thích thì cứ giữ mà chôn cùng dã tâm của ngươi."
Nàng tiến lên một bước, áp sát hắn, giọng nói lạnh thấu xương.
"Điều duy nhất ta muốn lấy lại là toàn bộ tài sản thuộc về mẫu thân ta đang bị Tống gia các ngươi ngậm c.h.ặ.t."
Nghe đến hai chữ "tài sản", sắc mặt Tống Cảnh Hành lập tức chột dạ, biến đổi liên tục.
Hắn quả thực có nhúng tay vào việc nuốt trọn số bạc của các cửa hiệu kia.
Bị vạch trần vết nhơ, lòng tự ái của hắn bị tổn thương dữ dội trước đám đông.
Hắn mất kiểm soát, lao lên tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay Tạ Vãn Ca.
"Ngươi im miệng cho ta! Theo ta về!"
Cổ tay nàng bị hắn siết c.h.ặ.t, đau nhói.
Hai hộ vệ của phủ Thủ phụ lập tức rút kiếm định xông lên, nhưng vài tên gia đinh của Tống phủ đã lao ra chặn đường.
Tạ Vãn Ca nhướng mày, định dùng thế võ hộ thân giằng tay ra khỏi sự kiềm tỏa của hắn.
Chợt, một giọng nói lạnh lẽo như vương vãi vụn băng từ phía sau lưng vang lên, khiến toàn bộ khu phố lập tức im phăng phắc.
"Buông tay."
