Trọng Sinh Ngày Từ Hôn, Ta Gả Cho Thủ Phụ - 9
Cập nhật lúc: 18/07/2026 11:01
Một cỗ xe ngựa đen mang huy hiệu phủ Thủ phụ quyền quý đã dừng lại bên đường từ bao giờ.
Dung Cẩn Xuyên bước xuống xe, hắn vừa rời khỏi triều đình, vẫn còn mặc nguyên bộ quan phục đại thần màu sẫm uy nghiêm.
Ánh mắt đầu tiên của hắn không nhìn ai khác, mà găm c.h.ặ.t vào bàn tay Tống Cảnh Hành đang nắm cổ tay Tạ Vãn Ca.
Khí thế quyền thần ngập trời khiến nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống điểm đóng băng.
Tống Cảnh Hành giật mình, theo bản năng buông tay ra khỏi người nàng.
Hắn cố lấy lại chút bình tĩnh, chắp tay hành lễ với vị Thủ phụ tối cao, giải thích qua loa.
"Hạ quan tham kiến Thủ phụ đại nhân. Hạ quan chỉ đang nói chuyện chút chuyện cũ với cố nhân..."
Dung Cẩn Xuyên hoàn toàn ngó lơ lời giải thích của hắn.
Hắn bước những bước chân trầm ổn, đi thẳng đến trước mặt Tạ Vãn Ca.
Hắn cúi đầu, nhìn thấy một vết hằn đỏ rõ rệt trên cổ tay trắng nõn của nàng.
Ngón tay hắn đang đeo chiếc nhẫn ngọc đen khẽ siết lại, các đốt ngón tay trắng bệch.
Tạ Vãn Ca ngước nhìn hắn, đây là lần đầu tiên nàng thấy Dung Cẩn Xuyên thực sự nổi giận.
Không phải vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày.
Mà là một cơn cuồng phong bão giật đang bị hắn đè nén xuống đến mức đáng sợ.
Thực chất, Dung Cẩn Xuyên đã cho người âm thầm theo dõi và bảo vệ nàng từ lâu.
Nhận được tin Tống Cảnh Hành chặn đường nàng, hắn lập tức ra lệnh cho Trường An đổi đường xe ngựa để lao đến đây.
Hắn nâng nhẹ cổ tay nàng lên, giọng nói trầm thấp, hỏi rất khẽ.
"Hắn làm nàng đau?"
Tống Cảnh Hành đứng bên cạnh, nhìn thấy cảnh tượng hai người thân mật, lòng tự trọng bị chà đạp hoàn toàn.
Hắn không nhịn được nữa, lớn tiếng phân bua.
"Đại nhân, hạ quan và Vãn Ca quen biết nhiều năm, tình thâm nghĩa nặng, giữa hai người chỉ là chút hiểu lầm nhỏ."
"Đại nhân tuy quyền cao chức trọng, nhưng cũng không cần xen vào chuyện riêng của chúng ta!"
Dung Cẩn Xuyên chậm rãi quay đầu lại, nhìn hắn bằng ánh mắt nhìn một kẻ c.h.ế.t rồi.
Sau đó, trước sự chứng kiến của hàng trăm con mắt trên phố lớn.
Dung Cẩn Xuyên đưa tay ra, dứt khoát kéo mạnh Tạ Vãn Ca về phía mình.
Một bàn tay to lớn, ấm áp của hắn giữ c.h.ặ.t lấy bả vai nàng, kéo nàng hoàn toàn lọt thỏm vào lòng n.g.ự.c vững chãi của hắn.
Khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp lại không còn một kẽ hở.
Mùi trầm hương thanh lạnh trên người hắn bao bọc lấy nàng.
Tạ Vãn Ca bất ngờ trước cái ôm đột ngột này, cơ thể nàng hơi cứng lại vì bối rối.
Nhưng nàng tỉnh táo nhận ra đây là thời điểm cần diễn kịch, nên nàng đứng im trong lòng hắn, không hề phản kháng trước mặt Tống Cảnh Hành.
Dung Cẩn Xuyên ôm c.h.ặ.t bờ vai nàng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Tống Cảnh Hành, gằn giọng.
"Chuyện riêng?"
"Nàng là phu nhân của bản quan, danh chính ngôn thuận."
"Bản quan chưa c.h.ế.t, ngươi lấy tư cách gì đứng đây dám quấy rầy phu nhân của ta?"
Tống Cảnh Hành sắc mặt xám ngắt như tro tàn, c.ắ.n răng nói: "Nhưng nàng ấy từng là vị hôn thê của ta..."
Dung Cẩn Xuyên lạnh lùng cắt ngang.
"Từng là."
"Hiện tại không phải."
Hắn công khai dùng thân phận phu quân để đập nát toàn bộ ảo tưởng ích kỷ của Tống Cảnh Hành.
Tống Cảnh Hành tức tối đến mức mất hết lý trí, gào lên một câu đầy oán hận.
"Nàng vốn nên là thê t.ử của ta!"
Ánh mắt Dung Cẩn Xuyên lập tức lạnh đến tận xương tủy, ngón tay hắn vuốt mạnh lên chiếc nhẫn ngọc đen.
Hắn nhìn thẳng vào bộ dạng t.h.ả.m hại của gã đàn ông trước mặt, giọng nói bình thản nhưng mang sức nặng ngàn cân.
"Nàng đã tự tay xé hôn thư trước mặt hai họ, đoạn tuyệt ân nghĩa."
"Thánh chỉ hoàng gia đã ban, đại hôn phủ Thủ phụ đã thành."
"Tống công t.ử còn muốn mặt dày nhận người của bản quan làm thê t.ử của ngươi?"
Tống Cảnh Hành nghẹn họng, không thể thốt ra được một chữ lý lẽ nào.
Dung Cẩn Xuyên nhấn mạnh từng chữ rõ ràng, tuyên cáo cho toàn kinh thành nghe thấy.
"Tạ Vãn Ca là người của bản quan, cũng là người của phủ Thủ phụ."
"Lần sau còn dám dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào nàng..."
Hắn nhìn xuống bàn tay đang run rẩy của Tống Cảnh Hành, buông một lời đe dọa tàn nhẫn.
"Bàn tay này của ngươi không cần giữ lại nữa."
Trường An lập tức rút kiếm bước lên một bước đầy sát khí.
Tống Cảnh Hành kinh hãi, buộc phải lùi lại mấy bước, suýt chút nữa ngã nhào.
Đám đông xung quanh xì xào cười chế giễu, khiến hắn nhục nhã thấu xương.
Trước khi bị hộ vệ đuổi đi, Tống Cảnh Hành nhìn chằm chằm vào Tạ Vãn Ca đang nằm bình yên trong lòng Dung Cẩn Xuyên.
Ánh mắt hắn từ hối hận lập tức chuyển thành oán độc khôn cùng. Hắn quyết tâm sẽ hủy hoại nàng nếu không thể có được nàng.
Dung Cẩn Xuyên không quan tâm đến kẻ bại trận, hắn cúi đầu nhìn nàng, giọng nói dịu lại.
"Phu nhân còn muốn ở lại đây?"
Hai chữ "phu nhân" được hắn gọi vô cùng tự nhiên, trầm ấm.
Tim Tạ Vãn Ca bất chợt lỗi nhịp, loạn một nhịp đập liên hồi.
Bên trong xe ngựa của phủ Thủ phụ trên đường trở về phủ.
Không gian trong xe vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng bánh xe lăn đều trên trục đường đá.
Tạ Vãn Ca ngồi bên cạnh hắn, lúc này mới nhận ra bàn tay to lớn của Dung Cẩn Xuyên vẫn đang giữ c.h.ặ.t lấy bả vai nàng, chưa hề buông ra.
Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp áo mỏng, khiến mặt nàng hơi nóng lên.
Nàng nhẹ giọng nhắc nhở: "Đại nhân."
Dung Cẩn Xuyên nhìn xuống, dường như lúc này mới sực tỉnh nhận ra khoảng cách quá gần giữa hai người.
Hắn thản nhiên thu tay lại, bất động thanh sắc gật đầu.
Tạ Vãn Ca khẽ hít một hơi, nhỏ giọng nói: "Đa tạ đại nhân ban nãy đã kịp thời giải vây cho ta."
Dung Cẩn Xuyên nhìn thẳng phía trước, giọng nói không chút gợn sóng.
"Không cần cảm ơn, chúng ta đã ký giao ước phải đóng giả làm phu thê ân ái trước mặt người ngoài."
Tạ Vãn Ca liếc nhìn ra cửa sổ xe, nhàn nhạt đáp: "Ban nãy lúc lên xe, người ngoài đã không còn nhìn thấy nữa."
Dung Cẩn Xuyên im lặng, không trả lời câu hỏi của nàng.
Một lát sau, hắn chủ động chuyển chủ đề, hỏi.
"Cổ tay nàng có sao không?"
Hắn với tay lấy một lọ t.h.u.ố.c mỡ trị thương bằng ngọc bích từ trong ngăn kéo nhỏ của xe ngựa, đưa tận tay cho nàng.
Tạ Vãn Ca nhìn vết hằn hơi đỏ trên tay mình, lắc đầu: "Chỉ là một vết đỏ nhỏ thôi, không đáng kể."
Dung Cẩn Xuyên nhìn chằm chằm vào vết đỏ đó, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định.
"Vết nhỏ cũng là vết thương."
Nàng vô thức ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, lòng nàng chấn động mạnh, ký ức đau đớn của kiếp trước lại ùa về.
Kiếp trước, nàng từng bị bỏng phồng rộp cả bàn tay vì sắc t.h.u.ố.c cho Tống Cảnh Hành, hắn nhìn thấy chỉ lạnh lùng nói nàng quá vụng về, yếu đuối, không làm nên trò trống gì.
Còn Dung Cẩn Xuyên, một vị Thủ phụ quyền thế ngập trời, lại để tâm đến một vết đỏ gần như không đáng kể trên người nàng.
Tạ Vãn Ca lần đầu tiên nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa việc bị lợi dụng và việc thực sự được một người quan tâm, trân trọng.
Dung Cẩn Xuyên ngoài miệng luôn dùng hai chữ "giao ước" để giải thích cho mọi hành động.
Nhưng ánh mắt thâm tình, lo lắng của hắn lúc nhìn nàng, tuyệt đối không giống như đang diễn kịch.
Xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cổng lớn của phủ Thủ phụ.
Dung Cẩn Xuyên bước xuống xe trước.
Hắn đứng bên dưới, xoay người lại, một tay chắp sau lưng, tay còn lại chủ động đưa ra, lòng bàn tay hướng lên phía nàng.
Tạ Vãn Ca ngồi trong xe, nhìn bàn tay to lớn, thon dài của hắn hồi lâu.
Cuối cùng, nàng chậm rãi đưa bàn tay mình ra, nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay hắn.
