Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 183
Cập nhật lúc: 08/01/2026 16:24
Cha bà chính là bởi vì ngay cả một người anh em trai cũng không có nên mới bị người trong thôn tìm mọi cách để chiếm lợi và bắt nạt, còn bị chế giễu nữa...
Đến lúc bà sinh ra cũng vẫn là như vậy, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn bị bắt nạt đủ kiểu. Mãi đến khi gả cho Lâm Thọ thì cuộc sống của bà mới tốt hơn rất nhiều. Xét đến cùng còn không phải là do nhà họ Lâm có nhiều anh em trai hay sao?
Lâm Thọ nhìn bà một cái, cảm thấy có chút một lời khó nói hết: "Ai nói Thanh Nhai ngay cả một người anh em trai cũng không có? Đám nhỏ Thanh Sơn không phải là anh em trai của thằng bé à? Vậy bà coi chúng là cái gì? Bà có thể không tín nhiệm vào những người khác nhưng riêng người nhà họ Lâm chúng tôi thì bà cứ yên tâm. Tôi dám khẳng định là cho dù tôi cả đời không có con trai thì đám nhỏ Thanh Sơn cũng sẽ không mặc kệ tôi đâu."
Trương Hồng Yến hiếm khi im lặng không nói gì. Bà biết là lời nói của chồng mình rất có lý, thế nhưng trong lòng bà vẫn không yên tâm nổi.
Người lớn bọn họ vẫn còn ở đây thì dễ nói, nhưng nếu bọn họ không còn trên đời nữa thì chuyện tương lai ai dám nói chắc chứ?
Lâm Thọ đã là chồng của bà vài thập niên, sao có thể không biết bà đang suy nghĩ cái gì. Đang định tiếp tục nói thêm thì...
Lâm Thanh Nhai từ trên trên núi trở về thì nghe nói em gái mình vừa nhảy sông nên lập tức chạy như điên tới bờ sông, lúc anh tới nơi thì mọi người đã giải tán hết rồi.
Lâm Thanh Nhai đang đi tới thì thấy hình như cha mẹ mình đang cãi nhau đến đỏ cả, lại mơ hồ nghe thấy tên em gái mình trong cuộc cãi vã. Cũng không biết nghĩ sao mà thân thể anh chợt lóe lên trốn vào sau thân cây.
Chờ sau khi nghe xong bết cuộc cãi vã của cha mẹ thì Lâm Thanh Nhai mới bước ra: "Mẹ, cha con nói không sai đâu. Con có nhiều anh em họ như vậy, sao mẹ lại nói là không có anh em nào cơ chứ? Nếu mẹ thực sự muốn tốt cho con thì đối xử với em gái con tốt hơn một chút đi. Nếu Hiểu Tĩnh muốn gả cho người ta thì gả, nếu không muốn gả thì cho dù em gái con có ở nhà cả đời con cũng vẫn nuôi con bé."
Biểu tình trên mặt thanh niên tràn ngập kiên định, trong lòng thì đau lòng cho em gái không thôi.
Lâm Thanh Nhai vẫn luôn biết mẹ mình không thích Hiểu Tĩnh, nhưng anh chỉ cho rằng mẹ giống như những người phụ nữ trọng nam khinh nữ trong thôn mà thôi. Mãi cho đến hôm nay anh mới biết được rằng nguyên nhân khiến cho mẹ không thích Hiểu Tĩnh căn bản lại là bởi vì chính mình.
Lâm Thanh Nhai nghĩ đến cô em gái nhỏ cần mẫn chăm chỉ từ nhỏ đến lớn, trong lòng chua xót khó chịu giống như có một bàn tay vô hình đang hung hăng nhéo vào lòng anh vậy.
Lâm Thanh Nhai đột nhiên xuất hiện khiến hai vợ chồng Lâm Thọ đều vô cùng kinh ngạc. Vẻ mặt Trương Hồng Yến cứng đờ, nhìn về phía nhi t.ử hỏi,"Thanh Nhai, con nghe thấy hết rồi sao?"
Lâm Thanh Nhai gật đầu, lại lần nữa khuyên nhủ: "Con nghe thấy hết rồi. Mẹ à, em gái cũng là con của mẹ, lại còn cần mẫn và chịu thương chịu khó như vậy cơ mà, mẹ đối xử với em ấy tốt hơn một chút đi."
Lâm Thọ nhìn con trai mình, trên mặt đều là vẻ vui mừng. Đối với anh chị em trong nhà thì nên như thế.
Trương Hồng Yến không cảm thấy bản thân mình đối xử với Lâm Hiểu Tĩnh không tốt, lập tức bất mãn nói: "Mẹ đối xử không tốt với Lâm Hiểu Tĩnh lúc nào? Mẹ đối xử không tốt với con bé mà còn có thể tốn tận mấy đồng tiền cho nó đi học hay sao? Mấy đứa con gái trong thôn ngoại trừ Đường Đường và con bé ra thì làm gì còn có ai được đi học đâu chưa?" Đúng là cái đồ sói mắt trắng mà.
Lâm Thanh Nhai thở dài một hơi, trả lời: "Mẹ không có đối xử không tốt với Hiểu Tĩnh, nhưng mẹ vẫn luôn bỏ qua không quan tâm đến em ấy mà. Mẹ coi em gái con cứ như người trong suốt vậy. Con bé làm chuyện tốt mẹ chưa bao giờ khen, con bé bị bệnh mẹ chưa bao giờ hỏi thăm, mẹ cũng chưa bao giờ quan tâm đến tâm tình của con bé nữa... Mẹ à, chẳng lẽ mẹ chưa phát hiện ra là Hiểu Tĩnh còn thân thiết với bác gái cả và bác gái hai hơn cả mẹ hay sao?" Lần này, cũng không biết trong lòng em gái đã tích góp bao nhiêu buồn bã đau khổ mới hạ quyết tâm đi nhảy sông như vậy.
