Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 184
Cập nhật lúc: 08/01/2026 16:24
Tuy Trương Hồng Yến rất cố chấp, nhưng khi đối mặt với sự khuyên bảo của cả chồng và con trai thì bà cũng mềm đi: "Được rồi, mẹ biết rồi."
Lâm Thanh Nhai thấy mẹ mình đã đồng ý thì liếc mắt nhìn Lâm Thọ một cái. Trong lòng hai cha con đã có tính toán.
Hai vợ chồng già nhà họ Lâm và nhị phòng nhà họ Lâm trở về trong thôn.
Mấy anh em Lâm Đường nhìn ông bà nội đang đỡ nhau cùng bước đi phía trước thì đều tỏ vẻ đã thành thói quen rồi. Trong mắt ông nội chỉ có bà nội, trong lòng bà nội cũng chỉ có ông nội, đám con cháu bọn họ đều là ngoài ý muốn hết.
Lâm Tu Xa vỗ vỗ tay Triệu Thục Trân, giọng nói mang theo ý cười: " Vẫn còn không vui à?"
"Hừ, tôi thì có cái gì mà không vui đâu." Triệu Thục Trân mạnh miệng nói,"Cũng đã chia nhà hết cả rồi mà. Hiểu Tĩnh là con gái nhà thằng ba, mẹ con bé không thương nó thì tôi có thể làm gì được?"
Rõ ràng là bà đang nghĩ một đằng nói một nẻo. Đối với việc Trương Hồng Yến ép cháu gái tới mức phải nhảy sông thù bà thực sự vô cùng bất mãn. Có người mẹ nào như vậy à?
Lâm Tu Xa cười cười, có thể nhìn ra được khi còn trẻ tuổi ông đã rất thông thấu rộng rãi: "Nếu bà bất mãn với vợ của thằng ba quá thì cùng lắm là đưa Hiểu Tĩnh về nhà cũ để tự mình nuôi dưỡng là được mà. Dù sao đi nữa thì bà cũng là bà nội ruột của đứa nhỏ, nói một câu muốn cháu gái ở bên cạnh mình thì thằng ba với vợ nó cũng đâu thể không đồng ý được."
Triệu Thục Trân nghĩ nghĩ một lúc rồi đáp lại: "Đây cũng là một biện pháp khả thi, chẳng qua chúng ta cứ xem xét lại rồi hẵng nói sau đi." Cho dù bà có ý này thì cũng phải hỏi thử xem Hiểu Tĩnh có đồng ý hay không đã.
Lâm Thanh Sơn cõng Lâm Hiểu Tĩnh về tận nhà cũ, còn Lâm Đường và mẹ Lý thì đã về đến nhà.
Lý Tú Lệ cầm ra một ít đường đỏ từ trong phòng rồi nói với Lâm Đường: "Đường Đường, con đưa đường đỏ này qua nhà cũ cho Hiểu Tĩnh đi, thuận tiện khuyên nhủ con bé luôn. Tuổi tác của con và Hiểu Tĩnh xấp xỉ nhau nên chắc hẳn là con bé sẽ nghe con khuyên nhủ."
"Dạ vâng, con đi ngay đây." Lâm Đường trả lời, nhận lấy đường đỏ rồi quay người đi ra ngoài.
Chu Mai nhìn và rất tiếc chỗ đường đỏ kia, thế nhưng nghĩ đến đường đỏ là đồ của cha mẹ chồng, không liên quan gì tới mình thì chị cố nén tiếc nuối mà dời mắt đi chỗ khác.
Chỉ trong chốc lát, chị lại dán lên với bộ dáng vô cùng tò mò, hỏi: "Mẹ ơi, mẹ nói xem tại sao Hiểu Tĩnh lại nhảy sông vậy? Chẳng lẽ là do thím ba bức ép em ấy?"
Không thể nào không thể nào, không phải Hiểu Tĩnh là con gái ruột của thím ấy hay sao? Thím ba cũng nhẫn tâm thật đấy!
Lý Tú Lệ nghe thấy Chu Mai đang tò mò hỏi linh tinh thì nheo mắt lại, lập tức quay về phía cửa bếp hô to với giọng điệu tức giận,"Thanh Thủy, con vào đây nhanh lên!"
Lâm Thanh Thủy nghe thấy tiếng gọi vang vọng của mẹ mình thì vội vàng đi vào nhà bếp.
Lý Tú Lệ nói: "Thanh Thủy, quản lý vợ con cho tốt đi, cái gì con bé cũng dám nói ra miệng hết. Mấy đứa như các con có thể tùy tiện bàn tán về người lớn như thế à?"
Mặt Chu Mai chợt ngây ngốc, căn bản là không biết tại sao mình lại chọc cho mẹ chồng không vui. Còn chưa kịp nói câu nào thì đã bị Lâm Thanh Thủy kéo ra khỏi nhà bếp.
"... Em đã nói gì đâu, không phải là em chỉ quan tâm đến Hiểu Tĩnh thôi hay sao?" Chu Mai ngơ ngác hỏi.
Lâm Thanh Thủy tò mò hỏi lại: "Em quan tâm kiểu gì?"
Chờ sau khi nghe xong vợ mình kể lại thì trên mặt anh xuất hiện một biểu tình cực kỳ cạn lời: "Em quan tâm như vậy đấy à? Vậy sau này tốt nhất là em đừng quan tâm thêm nữa."
May là Chu Mai chỉ nói ở nhà mình, chứ nếu nói ở bên ngoài thì không biết người ngoài còn nghĩ gì về nhà mình nữa? Cô vợ ngốc này của anh đúng là hết t.h.u.ố.c chưa mà.
Lâm Thanh Thủy tùy tiện xua xua tay rồi nhanh ch.óng đi ra sân sau.
Chu Mai vội vàng chạy theo anh, giọng nói quang quác liên tục: "Ai da, anh đừng đi vội mà, anh phải nói rõ ràng cho em biết đã chứ! Cái gì gọi là sau này tốt nhất đừng quan tâm chứ?"
Lý Tú Lệ nghe được cuộc trò chuyện của hai người thì bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu. Thực sự đúng là một đôi oan gia mà!
Lâm Đường vừa đi tới cửa nhà cũ thì đúng lúc đụng phải anh cả và chị dâu cả của mình đang đi ra.
"Đường Đường, sao em lại tới nữa vậy?" Lâm Thanh Sơn hỏi.
Lâm Đường lắc lắc đường đỏ trong tay,"Mẹ bảo em tới đây đưa đường đỏ cho chị Hiểu Tĩnh. Mọi chuyện giải quyết xong rồi ạ?"
