Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 185
Cập nhật lúc: 08/01/2026 16:25
Trong lòng Ninh Hân Nhu trầm xuống, khẽ lắc nhẹ đầu với cô. Đi về phía trước một bước, hạ giọng.
"Hiểu Tĩnh đã tắm nước ấm qua rồi, nhưng hình như tâm trạng vẫn không tốt lắm."
Không nói bất cứ lời nào cả mà như một con rối gỗ, khiến người ta nhìn mà lo lắng.
Lâm Thanh Sơn bị chuyện cô em họ đột nhiên nhảy sông dọa cho sợ hãi, ngay cả ánh mắt nhìn về phía Lâm Đường cũng đều nhiễm thêm vài phần lo lắng.
"Đường Đường, em đừng có học Hiểu Tĩnh đó, có chuyện gì nhất định phải nói với mọi người. Nhà họ Lâm chúng ta nhiều người như vậy, không có đạo lý không bảo vệ được mấy cô gái như các em. Cho dù là bất cứ thời điểm nào, cũng không thể để đầu óc nóng lên."
Lần này Hiểu Tĩnh nhảy sông cũng may có mấy người, cũng may mắn có em gái biết một số biện pháp cứu người.
Bằng không em ấy sẽ nguy hiểm.
Trong lòng Lâm Đường vô cùng ấm áp. Anh cả vẫn còn coi cô là trẻ con ư.
"Anh cả yên tâm, em sẽ không vì cái sai của người khác mà trừng phạt chính bản thân mình đâu."
Lâm Thanh Sơn xoa đầu cô.
"Ừ, vào đi thôi."
Lâm Đường vẫy vẫy tay với bọn họ, đi vào trong sân. Là căn nhà ở trước đây của Lâm Hiểu Tĩnh.
Lâm Đường vào trong phòng, thấy Lâm Hiểu Tĩnh nằm ở trên giường, bà nội cô đang nói cái gì đó.
"Đường Đường tới." Triệu Thục Trân nói.
"Bà nội, chị Hiểu Tĩnh, mẹ cháu bảo cháu mang chút đường đỏ tới."
Ánh mắt Triệu Thục Trân trở nên nhu hòa,"Mẹ cháu có tâm, đợi chút nữa cháu ở lại ăn cơm."
Vợ của lão tam hồ đồ, vợ lão đại và vợ lão nhị vẫn tạm được.
Lâm Đường cũng không từ chối, cười nói: "Vâng ạ."
Triệu Thục Trân phát hiện tính tình cô rộng rãi thoáng đãng hơn trước kia nhiều, biểu tình càng thêm ôn hòa."Cháu và chị Hiểu Tĩnh nói chuyện một lúc đi, bà đi nấu cơm."
Nói xong, bà đi ra khỏi phòng ở. Lâm Hiểu Tĩnh nhìn em họ mặt mày trắng nõn sáng sủa, trong đôi mắt ánh lên sự hâm mộ. Chị nói thẳng: "Đường Đường, chị rất hâm mộ em."
Lời này làm hai người vừa đi đến cửa dừng lại bước chân. Biểu tình trên mặt Lâm Đường không biến hóa chút nào. Không phải là cô khoác lác, trăm phần trăm các cô gái trong thôn đều hâm mộ cô cả. Cô nhàn nhạt cười nói: "Chị họ cũng có rất nhiều người hâm mộ đó nhé."
"Chị suy nghĩ nhiều tới chú ba và anh Thanh Nhai một chút thì trong lòng sẽ không khó chịu nữa."
Người sống trên đời này, ai mà không nhìn lên thì mình chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống lại chẳng ai bằng mình đâu? Anh cảm thấy bản thân mình t.h.ả.m, nhưng có người còn t.h.ả.m hại hơn anh; Anh cảm thấy bản thân mình tốt, cũng luôn có người tốt hơn so với anh.
Giữ tâm thái luôn bình thản, đặt thời gian vào những chuyện có ý nghĩa, thứ thu hoạch được sẽ nhiều hơn rất nhiều so với khi nóng vội.
Lâm Đường nhắc tới hai người này, trong nháy mắt Lâm Hiểu Tĩnh có thần thái hơn hẳn.
"Đúng vậy, đúng là nên suy nghĩ nhiều tới cha và anh chị hơn..."
Bọn họ đều đối xử với chị rất tốt. Lần này chị nhất thời xúc động mà nhảy xuống sông chắc đã dọa bọn họ sợ lắm rồi.
Nếu như chị c.h.ế.t...
Trái tim Lâm Hiểu Tĩnh bỗng chợt co rút lại. Ánh mắt khi nhìn về phía Lâm Đường tràn ngập cảm kích.
"Đường Đường, cảm ơn em đã cứu chị." Chị tái nhợt nói. Nhìn qua giống như đã nghĩ thông rồi.
Lâm Đường không biết tại sao chị họ lại đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng cô cũng không hỏi nhiều. Nghĩ thông là tốt rồi.
"Không cần cảm ơn! Chị Hiểu Tĩnh có thể nghĩ thông được là tốt rồi, không có chuyện gì không qua được cả."
"Chị mau uống hết chén nước đường đỏ này đi."
Lâm Đường nhận lấy cái chén: "Cảm ơn Đường Đường."
Sau đó thổi thổi, uống một ngụm. Vừa ngọt vừa ấm áp, ngọt tới trong lòng mà ấm áp tận trái tim.
"Chị Hiểu Tĩnh gặp phải chuyện gì, có tiện nói ra không?" Lâm Đường ngồi xuống bên cạnh giường đất, hỏi.
Cô lên tiếng, hai cha con vốn dĩ đang tính toán đi vào nhà kia lại dừng bước chân. Bọn họ cũng tò mò rốt cuộc Hiểu Tĩnh gặp phải chuyện gì?
Thân thể Lâm Hiểu Tĩnh cứng đờ.
Bàn tay bưng chén nước dùng sức quá mức mà đầu ngón tay có chút xanh trắng.
Chị trầm mặc một hồi lâu. Lâm Đường cũng không thúc giục, chỉ dùng đôi mắt thanh triệt kia nhìn chị.
"Mẹ chị muốn cho chị đi xem mắt..."
