Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 188
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:38
Xem ra thế lực cấu kết phía sau lưng kia không phải tầm thường chút nào đâu.
Mà những bức thư trong tay cô này...
Nhìn địa chỉ thì tựa hồ là gửi tới từ trong thành. Người gửi thư sợ là đối thủ một mất một còn với người muốn lông chim trong tay cô kia.
Hoặc là người chỉ coi cô như công cụ?
Có phải là công cụ hay không không quan trọng. Bởi vì, đúng thật là cô rất cần những chứng cứ này. Chỉ là nên làm như thế nào, lại còn phải ngẫm lại thật kĩ.
Nghĩ tới bức thư mà mình gửi tới báo xã kia, trong lòng Lâm Đường có chủ ý.
Một chữ đầu tiên: Chờ...
Số chứng cứ này còn chưa đủ...
Nếu muốn làm chuyện gì thì cũng phải làm cho long trời lở đất lên.
Đột nhiên, ngoài sân có tiếng trẻ con khóc vừa mềm mại lại mỏng manh.
"Ô ô ô..." Nữu Nữu lau nước mắt, vẻ mặt ủy khuất. Trên gương mặt nhỏ vừa đen vừa gầy toàn là nước mắt, khóc lóc còn nấc cả lên.
"... Hức..."
Cẩu Đản ở bên cạnh dỗ,"Được rồi, được rồi, đừng khóc, ngày mai anh báo thù cho em. Nếu không chờ bà nội trở về anh lại xin bà nội cho em một miếng bánh hạch đào nhé?"
Tiếng khóc của Nữu Nữu dừng lại. Đôi mắt ngập nước thẳng tắp nhìn về phía Cẩu Đản: "... Thật không?"
Cẩu Đản thấy em gái khóc một đường cuối cùng cũng ngừng tiếng khóc, thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Thật sự, thật sự, chắc chắn là không lừa em."
Cậu nhóc thật là sợ. Không đợi cậu nhóc hoàn toàn thả lỏng thì Đầu Hổ và Xú Đản ở bên cạnh cũng ôm lấy chân cậu: " Anh trai, em cũng muốn."
"... Cũng muốn."
Cẩu Đản cúi đầu, đối diện với hai gương mặt nhỏ đầy khát vọng. Trong lòng tức khắc có một loại áp lực nói không nên lời. Đều muốn đúng không? Anh cũng muốn.
Lâm Đường nghe thấy tiếng, mở cửa sổ ra. Nghe được mấy đứa trẻ nói chuyện mà không nhịn được cười.
Sự tức giận chèn ở n.g.ự.c cũng bị mấy giọng nói non nớt của trẻ con tách ra.
Cẩu Đản vừa nhấc mắt đã nhìn thấy cô nhỏ. Lôi kéo tay Nữu Nữu và Xú Đản, đi về phía phòng của Lâm Đường.
"... Cô nhỏ." Mấy đứa trẻ con cười tủm tỉm nói.
Trong lòng Nữu Nữu vẫn còn vô cùng ủy khuất, vừa vào phòng đã ôm lấy đùi Lâm Đường.
"Nữu Nữu bị làm sao vậy? Sao lại biến thành con mèo mướp thế này?" Lâm Đường xoa xoa đầu tóc mềm mại của tiểu khả ái, cười hỏi.
Cẩu Đản còn chưa kịp nói gì, Đầu Hổ đã cướp lời trước: "Bánh hạch đào của Nữu Nữu bị cướp!"
Lâm Đường nhướng mày: "Bị cướp? Bị cướp như thế nào?"
Vẻ mặt Cẩu Đản hổ thẹn, áy náy mà nhìn cô: "Bánh hạch đào của Nữu Nữu bị Đậu Tương cướp mất."
Hóa ra là—
Buổi sáng nay Lý Tú Lệ cho mấy đứa nhóc Cẩu Đản mỗi đứa một nửa khối bánh hạch đào. Bốn đứa nhóc không nỡ ăn hết một lần. Chỉ ăn một nửa, còn một nửa dư lại tính toán để trưa thì ăn.
Giữa trưa sau khi cơm nước xong, người lớn trong nhà đi về phòng nghỉ ngơi. Cẩu Đản mang theo mấy đứa em trai em gái và mấy đứa trẻ khác trong thôn chơi ở cửa. Mà ba đứa trẻ nhà họ Tề cách vách cũng ở đó.
Đứa cháu nội năm tuổi Đậu Tương của Tề Đại Phát nhìn thấy bánh hạch đào trong tay Nữu Nữu, hai mắt không rời được ra. Không kìm nén được nên nước miếng chảy tới cằm.
Nhóc con này cũng biết trực tiếp đòi không được tốt, vì thế nên mới lấy ra số quả dại mà cha cho mình. Dùng giọng sữa mềm mại mà làm giao dịch.
"Nữu Nữu, tớ dùng quả dại của tớ đổi bánh hạch đào của cậu được không? Cậu mau nhìn xem, quả dại của tớ vừa đỏ vừa to. Cậu cho tớ c.ắ.n một miếng bánh hạch đào của cậu, tớ sẽ cho cậu thứ quả ngọt ngào này."
Khi hai nhóc tì đang nói chuyện với nhau, Cẩu Đản ở một bên trông nom Xú Đản và Đầu Hổ, không xem phía bên này. Cũng không chú ý tới bánh hạch đào của em gái bị người ta nhớ thương.
Nữu Nữu nhìn quả dại to lớn trong tay Đậu Tương, cũng hơi muốn. Rối rắm trong một cái chớp mắt.
Nghĩ tới Đậu tương nói chỉ c.ắ.n một miếng nhỏ, bé con đáng yêu đã đồng ý ở trong lòng. Nếu như đổi, là cô bé có thể ăn cả hai cái rồi.
Vì thế, đôi mắt ngập nước của Nữu Nữu nhìn Đậu Tương, khả ái mà thương lượng.
"... Chỉ một miếng?"
Đậu Tương thấy cô bé đồng ý, kích động mà gật đầu liên tục.
"Ừm ừm, quả này cho cậu."
