Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 189
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:38
Nói xong liền nhét trái cây đỏ rực vào trong tay Nữu Nữu. Nữu Nữu vui mừng tới hai mắt cong thành trăng non. Vô cùng mĩ mãn tiếp nhận và bỏ vào trong yếm nhỏ của mình.
Đậu Tương nhìn thấy cô bé nhận trái cây, hai mắt lăm lăm nhìn về phía bánh hạch đào, vè mặt thèm muốn.
Mà Nữu Nữu cũng là bảo bối ngoan ngoãn nói chuyện giữ lời. Nhận trái cây của tiểu đồng bọn, không tha mà đưa bánh hạch đào tới bên miệng Đậu Tương.
"Cậu ăn một miếng nhỏ thôi nha-" Thanh âm mềm mại mà nói.
Đôi mắt của Đậu Tương cực kì sáng. Cái đầu nhỏ ghé tới, c.ắ.n một miếng. Nhóc mới năm tuổi, lại chưa từng ăn qua thứ tốt, vốn dĩ còn đang trong độ tuổi tham ăn. Một c.ắ.n này, trực tiếp c.ắ.n mất hơn phân nửa.
Chờ khi Nữu Nữu lấy lại tinh thần. Vừa thấy. Bánh hạch đào trong tay chỉ còn lại lớn hơn đầu ngón tay một chút. Nhóc con đáng yêu tức khắc ngây ngốc. Sau khi sửng sốt một chút thì bắt đầu gào khóc.
Cẩu Đản thấy em gái khóc thì vội vàng chạy tới dỗ. Mà dỗ nửa ngày vẫn chưa dỗ được. Lúc này nghe Lâm Đường hỏi mới kể tất cả mọi chuyện cho cô nghe.
"Đậu tương cho Nữu Nữu một quả dại, sau đó nói muốn c.ắ.n một miếng bánh hạch đào nhỏ của Nữu Nữu, Nữu Nữu đồng ý."
"Nhưng mà, thằng nhóc kia không phải c.ắ.n một miếng nhỏ mà là c.ắ.n hơn phân nửa."
"Nữu Nữu thấy bánh hạch đào chỉ còn lại như ngón tay thì khóc tới tận bây giờ."
"Thật xin lỗi cô nhỏ, con không chông trừng em gái tốt." Cẩu Đản đầy mặt áy náy nói.
Đều do cậu nhóc chơi quá mức nghiêm túc.
Lâm Đường xoa xoa tóc của cậu nhóc, cười nói: "Nhưng con cũng đâu có cố ý đâu?"
Nói rồi bế Nữu Nữu đang ủy khuất đi ra sân, lấy nước lau mặt cho cháu gái. Lúc này bé con mới mỉm cười, để lộ ra chiếc răng sữa nho nhỏ.
"Cô ơi, thơm thơm lắm."
Lâm Đường nhéo gương mặt nhỏ của con bé.
"Nhìn xem Nữu Nữu nhà chúng ta hiện tại có bao nhiêu đáng yêu chứ, về sau đừng có khóc như vậy, mặt đau, hai mắt cũng đau, không đáng giá, biết không?"
Lời này là cô đang nói với mấy đứa cháu trai cháu gái. Mấy đứa nhóc con liên tục gật đầu, vô cùng nghe lời. Lâm Đường nhìn mấy đứa trẻ con vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng yêu, vừa cao hứng là móc ngay ra bốn viên kẹo sữa.
"Các con nghe lời như vậy, cô khen thưởng các con mỗi đứa một viên kẹo sữa đại bạch thỏ."
Mấy đứa Cẩu Đản hai mắt sáng lên, vô cùng phấn chấn nói: "Cảm ơn cô nhỏ!"
"Cô nhỏ thật tốt!"
Ngón trỏ Lâm Đường chống môi, hạ giọng nói: "Nhỏ giọng một chút, người trong nhà đang nghỉ ngơi, đừng đ.á.n.h thức bọn họ."
Bốn đứa nhóc con vội vàng dùng tay nhỏ che miệng lại, âm thanh ngừng bặt. Đôi mắt thanh triệt xoay tròn, cực kì đáng yêu.
Đại vì đa số xã viên trong đại đội Song Sơn đều đi ngủ trưa, nên xung quanh lâm vào một mảnh yên tĩnh.
Cùng thời gian đó,
Tỉnh thành, báo xã Hướng Dương.
Uông Tân Học nhìn bài viết được gửi trong tay, thân thể chấn động, cả người bắt đầu lên tinh thần.
Này thế nhưng lại là một áng văn chương về nạn lừa bán. Dùng t.h.u.ố.c mê, lợi dụng quần thể giả cả ốm yếu tàn tật, dụ dỗ, đe dọa, bắt cóc, ẩu đả lôi kéo bên đường, giả làm người quen...
Thủ đoạn của bọn buôn người ùn ùn không dứt, chỉ đọc chữ thôi mà khiến cho người ta lạnh cả người.
Uông Tân Học cầm bài, xem xuống dưới chút nữa. Mặt trên liệt kê từng biện pháp ứng đối:
Không nói chuyện với người xa lạ.
Không nhận đồ vật của người lạ.
Nhất định phải có tâm lý phòng bị. ...
Thậm chí nếu người bị bắt đi, biện pháp nhanh nhất để tìm về như thế nào cũng có. Không chỉ có thế, người gửi bài còn vẽ chút tranh minh họa dễ hiểu.
Logic, trật tự vô cùng rõ ràng.
Uông Tân Học cảm thấy rất có tính tuyên truyền, vì thế lập tức cầm bản thảo đi tới văn phòng của chủ biên.
"Chủ biên Vi, chỗ tôi có một bản thảo không tồi, Nếu như ngài có thời gian, không bằng xem thử xem,"
Vi Đào nghe thấy trợ thủ đắc lực vô cùng hưng phấn, biểu tình có chút ngoài ý muốn.
Ngẩng đầu lên từ đống công việc: "Phải không, để tôi xem."
Ánh mắt đầu tiên Vi Đào chú ý đó là tờ giấy kia có chữ viết rất đẹp, đẹp như thể chữ in.
"Chữ viết rất đẹp."
