Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 212
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:43
Lâm Thanh Thủy lo lắng cô vợ ngốc nghếch của mình sẽ đi ra ngoài khoe khoang làm liên lụy đến người nhà nên mỗi sáng thức dậy anh đều tự tay bôi kem che màu da giúp Chu Mai, quyết tâm bóp c.h.ế.t nguy hiểm từ trong trứng.
Chu Mai nếm được ngon ngọt, trong lòng rất vui vẻ nên cũng không náo loạn nữa, mỗi sáng đều nhu tình như nước mà nhìn Lâm Thanh Thủy khiến hai đứa nhỏ Đầu Hổ và Nữu Nữu kinh ngạc đến mức há hốc miệng.
Hai đứa nhỏ cho rằng mẹ đang nhẫn nhịn để tung ra một chiêu siêu lớn nên cả hai đều như gặp phải kẻ địch, khẩn trương mà chui vào góc phòng run bần bật.
Về những chuyện này thì bây giờ tạm thời không đề cập tới.
Lâm Thanh Sơn và hai em trai nhìn thấy những người phụ nữ quý giá trong nhà thì bước nhanh đi qua rồi nhận lấy nông cụ trong tay họ. Có mấy thân hình cao lớn đi bên cạnh ba người nên cảm giác cực kỳ an toàn, trong thôn chẳng có ai dám chọc vào cả.
Lý Tú Lệ cân nhắc những lời mà Hoa Hồng vừa mới nói, đột nhiên nhớ tới Đường Đường nhà mình. Lưu Quốc Huy xấu xa kia có thể không biết xấu hổ mà làm trò lưu manh với nữ đồng chí xa lạ, vậy con gái bà thì sao?
Đường Đường đã xinh đẹp dễ nhìn từ nhỏ, vậy nên từ nhỏ thằng nhãi nhà họ Lưu kia đã quấn lấy con gái của bà rồi. Lúc mọi người trong nhà bà không chú ý thì thằng ranh kia có làm trò lưu manh với con gái bà không?
Càng nghĩ thì trong lòng càng hoảng sợ hơn, Lý Tú Lệ tâm phiền ý loạn nên bước đi lập tức nhanh hơn.
Những người khác trong nhà họ Lâm không rõ nguyên nhân, chưa đợi bọn họ hỏi thì Lý Tú Lệ đã trực tiếp... chạy về nhà rồi.
"Mẹ đây là làm sao vậy?" Chu Mai mở miệng hỏi.
Ninh Hân Nhu lắc đầu,"Cũng không biết nữa, chúng ta cũng về nhanh thôi."
Nói xong, mấy người cũng vội vàng nhanh chân đi về nhà.
-
Chuyện Lưu Quốc Huy bị đuổi ra khỏi xưởng sắt thép đã tạo ra một trận sóng to gió lớn ở đại đội Song Sơn.
Nhóm xã viên nghị luận sôi nổi, ánh mắt nhìn người nhà họ Lưu cũng bắt đầu kỳ quặc như đang nhìn khỉ hoang trong núi vậy, trong nghiền ngẫm có mang theo ý xem kịch vui.
Cũng có người tiếc nuối không chịu được, cảm thấy người nhà họ Lưu đúng là đồ ngốc nghếch. Công việc này vào tay ai thì người đó cũng đều hận không thể khảm vào trong tay, vậy còn Lưu Quốc Huy thì sao? Chắc trong đầu cậu ta toàn là cứt trâu nên mới làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy.
Quá là đáng tiếc mà!!
Dương Xuân Phương cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình đều rất kỳ quặc, cho rằng quần áo trên người mình xộc xệch nên nhanh ch.óng kiểm tra lại kỹ càng. Không xộc xệch, cũng không rách rưới gì mà! Vì thế bà ta lại càng ngây ngốc hơn.
"Mấy người sao thế? Nhìn tôi như vậy làm gì?" Bà ta trưng ra vẻ mặt không thể hiểu nổi.
Lưu Đại Muội cười ha hả, tiếng cười kia mang theo sự châm biếm nồng đậm: "Xem ra bà Dương vẫn chưa biết chuyện rồi."
Chưa biết cái gì cơ? Vẻ mặt Dương Xuân Phương cực kỳ mờ mịt. Hơn nữa, không biết tại sao mà trong lòng bà ta đột nhiên có một loại dự cảm kỳ lạ, cảm thấy sắp xảy ra một chuyện gì đó cực kỳ ghê gớm.
"... Bà nói những lời này là có ý gì?" Dương Xuân Phương hơi thấp thỏm hỏi, tim bà ta đập thình thịch liên hồi như đang chơi đu dây vậy.
Lưu Đại Muội chậc một tiếng, nói: "Lưu Quốc Huy nhà bà bị lãnh đạo xưởng sắt thép đuổi việc rồi."
Nói xong, bà ta dừng lại trong chớp mắt rồi mới tiếp tục nói: "Cũng đừng nói là không thể nào hay đại loại như thế nhé thím, việc này đã được lan truyền tới tận đại đội của nhà mẹ đẻ tôi bên kia rồi kia kìa."
Thật lòng mà nói thì lúc người công nhân ở đại đội nhà mẹ đẻ kia nói chuyện này cho Lưu Đại Muội nghe, bà ta cũng có cảm giác mặt mình bị người đạp lên mặt đất.
Mất mặt ghê gớm!
Dương Xuân Phương ngây ngẩn cả người, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng lại.
