Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 213
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:43
Vương Chiêu Đệ nghe vậy thì ném cái đòn gánh đựng cứt trâu xuống đất, căm hận trừng mắt lườm Lưu Đại Muội: "Bôi bác thanh danh của người khác là phải xuống địa ngục đấy! Thím Lưu nói đồng chí Lưu Quốc Huy bị lãnh đạo người đuổi ra khỏi xưởng, còn nói chuyện này được lan truyền khắp nơi, nhưng ai biết chuyện này là thật hay giả chứ? Mồm mép tép nhảy lúc nào cũng chỉ nói bậy nói bạ. Cả đại đội này có ai mà không biết thím Lưu có một cái miệng thối, cho dù có thối thì cũng có thể nói thành thơm chứ? Ai tin lời thím nói thì người đó là đồ ngu si!"
Vương Chiêu Đệ không khách khí nói xa xả, trong lời nói đều có ý che chở Lưu Quốc Huy. Thế nhưng, lời nói của cô ta lại đang mắng hết cả tất cả mọi người ở đây.
Những xã viên tin lời Lưu Đại Muội: "..." Trước kia cũng không phát hiện ra rằng mỗi khi con bé Vương Chiêu Đệ này há mồm ra là y như đang phun kịch độc vậy.
Có người phụ nữ lập tức khó chịu nói: "Cô bé nhà họ Vương à, cháu và Lưu Quốc Huy có quan hệ gì mà bênh người ta thế? Mẹ ruột của người ta còn chưa nói chuyện đâu mà cháu đã nhảy ra rồi, không biết còn tưởng rằng cháu là con dâu của nhà họ Lưu đấy."
Lời nói của người này cũng có chút khó nghe, dường như là đang đóng đinh cô gái Vương Chiêu Đệ này lên trên người Lưu Quốc Huy vậy.
Thế nhưng những người ở đây chẳng ai nói gì cả, bởi vì thật sự là Vương Chiêu Đệ nói rất không xuôi tai. Cái gì gọi là ai tin thì người đó là đồ ngu si chứ? Đây không phải là đang mắng tất cả bọn họ hay sao?
Vương Chiêu Đệ nghe được lời nói của người phụ nữ kia thì khuôn mặt ngăm đen lập tức đỏ hồng, chột dạ mà liếc mắt nhìn Dương Xuân Phương một cái với vẻ chờ mong.
Cô ta che chở nhà chồng như vậy, liệu thím Dương có vừa lòng với cô ta hơn không nhỉ?
Điều khiến cô ta không nghĩ tới chính là sắc mặt của Dương Xuân Phương lập tức biến đổi, nhẹ nhàng liếc mắt Vương Chiêu Đệ một cái, đáy mắt lộ ra vẻ ghét bỏ.
Con dâu ư? Vương Chiêu Đệ mà cũng xứng à? Thật ra Lâm Đường hiện tại cũng xem như là xứng với con trai bà.
Thế nhưng trong lòng bà ta hiểu rõ nhà mình đã hoàn toàn trở mặt với nhà họ Lâm, muốn lôi kéo quan hệ lần nữa thì không thể nào.
Trừ khi...
Hiện tại thì đây không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là —— Lưu Đại Muội nói Quốc Huy bị lãnh đạo xưởng sắt thép đuổi việc sao?
Nhớ đến việc mấy ngày nay con trai mình vẫn luôn mang tâm tình cực kỳ khó chịu, trong lòng Dương Xuân Phương chợt run lên.
Không, không thể nào?
"... Đại Muội, lời nói bà nói đều là thật sự sao?" Dương Xuân Phương run rẩy hỏi.
Lưu Đại Muội trợn trắng mắt, biểu tình như đang xem kịch vui: "Tôi có thể tùy tiện lấy việc này ra để nói giỡn chắc? Là thật một trăm phần trăm! Nếu không tin thì bà Dương cứ hỏi thử con trai bà đi, đến lúc đó thì sẽ biết thôi"
Lại có một người phụ nữ trong đại đội làm như đang vô tình lẩm bẩm, nhưng tiếng nói to rõ ràng kia lại không giống như là lẩm bẩm: "Bởi vì sắp được chuyển chính thức nên thằng nhóc nhà họ Lưu mới cứng đầu cứng cổ quyết tâm từ hô với con gái nhỏ nhà họ Lâm. Lúc này mới qua bao lâu? Lưu Quốc Huy bị lãnh đạo trong xưởng đuổi việc, còn con gái nhỏ nhà họ Lâm thì trực tiếp trở thành cán bộ lớn. Chậc chậc chậc... Làm người ấy mà, quả nhiên là không thể quá tuyệt tình. Làm quá tuyệt tình thì có khi kết quả là sẽ tự c.h.ặ.t đứt đường lui của chính mình đấy!"
Những người ở đây đều nghe thấy được lời này, nhóm xã viên đều sôi nổi gật đầu tỏ vẻ tán thành.
Thực sự là nhà họ Lưu quá kiêu ngạo. Từ khi thằng nhóc Lưu Quốc Huy kia thành công nhân tạm thời. Hừ! Nhìn xem người nhà nó đắc ý đến mức nào đi, cứ như là vừa giành được ngôi vị hoàng đế vậy.
Đặc biệt là con nhóc Lưu Kiều Kiều kia, có anh trai là công nhân tạm thời nên mặt vênh váo ngửa lên trời, ánh mắt nhìn người khác thì cực kỳ xem thường.
Mọi người trong đại đội nhớ tới việc Lưu Kiều Kiều buộc một cái dây buộc tóc màu hồng và cầm một viên kẹo khua khua trước mặt đám con nít khiến tụi nhỏ thèm phát khóc thì sự bất mãn đối với nhà họ Lưu càng sâu sắc hơn.
Cũng vì lý do này, không có người nào đứng ra nói giúp cho nhà họ Lưu cả. Đây chính là gieo nhân nào thì gặp quả nấy.
Dương Xuân Phương hung hăng trừng mắt liếc qua người phụ nữ vừa châm chọc mình một cái, trong lòng tức giận đến mức huyết áp suýt nữa thì tăng lên
Bà ta nỗ lực nghẹn lại lửa giận đang tràn đầy trong l.ồ.ng n.g.ự.c, không muốn mất thể diện trước mặt mọi người trong đại đội.
Thế nhưng ——
Lương thực trong nhà bà ta đã ăn hết sạch từ lâu, mấy ngày nay ngày nào cũng đều phải ăn khoai lang đỏ, ăn đến mức bụng tích đầy khí.
Hiện tại bà ta lại còn tức đến thở không thông.
Vì vậy, mọi người xung quanh chỉ nghe thấy một tiếng ' bủm ' vang vọng thật dài từ sau m.ô.n.g Dương Xuân Phương.
Lúc đầu âm thanh to lớn, lúc sau thì lên xuống không đồng đều, âm điệu thì chợt cao chợt thấp, vang vọng đến mức các xã viên ở đây đây đều ngây ngẩn cả người.
Đánh rắm xong, cả người Dương Xuân Phương đều thoải mái hơn hẳn.
Còn người kinh ngạc chính là các vị quần chúng xung quanh.
