Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 322
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:02
Lâm Đường thấy mẹ mình đã buồn nôn đến mức mặt không biểu tình thì bất đắc dĩ cười nói: "Được được được, anh ba yêu quý nhất của em à, anh có còn muốn học đi xe đạp nữa không vậy?"
Lúc Lâm Thanh Mộc tự xưng mình là anh trai yêu quý nhất thì không cảm thấy gì, thế nhưng khi lời này thốt ra bằng giọng nói mềm mại của em gái thì lại hoàn toàn khác.
Thanh niên mười tám tuổi chợt ngơ ngác trong phút chốc. Đường Đường thừa nhận mình là anh trai mà em ấy yêu quý nhất sao?! Quả nhiên là anh quan trọng hơn so với anh cả và anh hai mà!
Lâm Thanh Mộc hì hì cười ngây ngô vài tiếng, thậm chí còn sinh ra một loại lý tưởng hào hùng muốn che chở em gái thêm một trăm năm nữa. Chân anh như đang bay bổng trên trời, cũng không ý thức được mình đã đáp lại như thế nào. Anh lấy một chậu nước, lại tìm một cái giẻ lau sạch sẽ, đẩy xe đạp từ trong góc tường ra rồi nghiêm túc mà lau xe.
Cơm nước xong, Ninh Hân Nhu và Chu Mai đi dọn dẹp nhà bếp, Lý Tú Lệ ngồi ở ngoài sân đóng đế giày, ba anh em nhà họ Lâm thì một người chẻ củi, một người lau xe đạp, một người dọn rửa chuồng heo sạch sẽ. Phân công công việc rất rõ ràng.
Lâm Đường không có việc gì nên bị Lý Tú Lệ tống cổ đi đưa quà tặng ngày lễ tới nhà cũ cho ông bà nội.
-
Tại cổng lớn ngoài sân nhị phòng nhà họ Lâm, Lâm Lộc đã ăn xong cơm trước ánh mắt vừa ghen ghét vừa hâm mộ của hàng xóm láng giềng, canh chua trong bát cũng bị ông uống sạch sẽ.
Cẩu Đản dẫn theo em trai em gái vừa ra ngoài thì nhìn thấy cái bát mà ông nội mình đặt ở trên mặt đất, lông mày của cậu nhóc nhíu lại thành cái bánh quai chèo, khom lưng nhặt bát lên rồi mang vào nhà.
Bát đĩa cô nhỏ mới mua đã bị bà nội cất đi rồi, nói chờ thêm một năm nữa rồi dùng. Hiện giờ mấy cái bát có thể dùng được trong nhà không còn nhiều lắm đâu.
Tề Đại Phát thấy vậy thì hâm mộ nói: "Lâm nhị à, nhà ông giáo d.ụ.c con cháu kiểu gì vậy, sao đứa nào cũng hiểu chuyện thế?"
Tạm thời không nói tới Lâm Đường, cô bé là sự tồn tại mà làng trên xóm dưới không có ai so sánh nổi rồi. Chỉ nói mấy đứa nhỉ Cẩu Đản này thôi cũng thông minh hiểu chuyện hơn hẳn so với mấy đứa nhỏ trong thôn. Thật sự là khiến người ta hâm mộ mà! Tuy nói mấy đứa nhỏ nhà mình cũng không kém nhưng vẫn không thể so nổi với đám nhóc nhà họ Lâm.
Lâm Lộc cười đến mức hở cả lợi, thích ý châm một điếu t.h.u.ố.c lá với vẻ mặt hưởng thụ: "Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều là do vợ tôi nhọc lòng hết. Người ta đều nói cưới vợ phải cưới vợ hiền, lời này đúng là chẳng sai chút nào hết!"
Tề Đại Phát thấy người này lại khoe khoang thì trong lòng chua thành yêu tinh chanh luôn rồi. Càng nhìn gương mặt ngứa đòn này của Lâm Lộc ông càng cảm thấy mình quá rộng lượng. Với cái tính tình lúc khen con gái, lúc lại khen vợ thế này thì ai mà chịu nổi cơ chứ? Lật bàn!!
Đúng lúc này thì Lâm Đường bước ra khỏi sân nhà. Nhìn thấy biểu tình vô cùng phức tạp của chú Tề, cô kinh ngạc nhướng mày. Đây là đã xảy ra chuyện gì vậy?
Trong lòng Lâm Đường hơi có chút tò mò những cũng không định hỏi đến cùng mà chỉ chào hỏi các cô bác chú thím đứng xung quanh một lượt, thu hoạch thêm một trận tán dương khen ngợi. Cô nhìn về phía Lâm Lộc nói: "Cha, mẹ con bảo con đi đưa bánh chưng tới nhà ông bà nội, con đi trước nhé"
Tề Đại Phát đại diện cho đám người xung quanh cất tiếng hỏi về vấn đề mà một đám người đều đang tò mò: "Đường Đường, bánh chưng quà tặng ngày lễ trong xưởng cháu phát à?"
Lâm Đường gật đầu,"Dạ vâng, là do lãnh đạo trong xưởng cháu phát."
