Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 323
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:02
Lâm Lộc thấy thời gian không còn sớm thì vội thúc giục cô: "Đường Đường, con mau đi đi, đợi chút nữa thì trời tối đen mất." Một khi người trong thôn đã có hứng trò chuyện thì nói đến đêm cũng không dứt.
Lâm Đường cười cười xin lỗi mọi người rồi xách theo đồ đi về phía nhà cũ.
Cô mới vừa đi không bao lâu thì Lâm Phúc hấp tấp chạy tới. Nhìn thấy Lâm Lộc đang ngồi ngoài cổng khoác lác với mấy người trong thôn thì mặt ông tối sầm lại. Cháu gái nhỏ đã làm vẻ vang cả huyện rồi mà thằng nhóc này còn ngồi đó ba hoa bốc phét, nghĩ cái gì vậy hả?
Lâm Phúc vốn thật thà chất phác lần đầu tiên c.h.ử.i mẹ nó trong lòng, gấp đến mức đỉnh đầu sắp trọc luôn rồi: "Lão nhị..."
Lâm Lộc nhìn thấy Lâm Phúc thì rất sửng sốt. Nhận thấy anh cả mình hơi hơi có chút táo bạo, vẻ mặt ông ngây ngốc mà mở miệng hỏi: "Anh cả, sao giờ này anh lại tới đây? Anh ăn cơm chưa?" Thật lòng mà nói thì khuôn mặt đen sì sì của anh cả trông còn đen hơn cả con lợn rừng đen thui thui mà lần trước ông đụng phải nữa.
Lâm Phúc: "Anh nào có tâm tình để ăn cơm." Dứt lời, ông lấy ra một chồng báo chí nhỏ.
"Chú xem đi!" Nói đến việc này thì tâm tình của ông rõ ràng là tốt hơn rất nhiều, cứ như là đụng phải chuyện gì đó vô cùng tốt đẹp vậy.
Vẻ mặt Lâm Lộc kinh ngạc, cầm lấy tờ báo anh trai đưa cho đọc.
Dòng tít trên trang nhất của tờ báo là "Nắm bắt cách mạng đẩy mạnh sản xuất, nổ phát s.ú.n.g đầu tiên cày cấy vụ xuân".
Lâm Phúc thấy em trai mình tìm một lúc lâu cũng không tìm đúng chỗ, vừa lo lắng, vừa cau mày hỏi: "... Em nhìn đi đâu đấy? Ở bên phải, nhìn phía bên phải."
Bộ dáng vội vàng đó giống như hận không thể xông lên xoay đầu của em trai mình về phía đó vậy.
Lâm Lộc bị động quay sang bên phải.
Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chính là dòng chữ ký tên dưới bài văn——Lâm Đường, đội sản xuất đầu tiên đại đội Song Sơn.
"... Cái tên này, sao cái tên này lại giống với tên của Đường Đường thế nhỉ?" Ông ấy cười khà khà hỏi.
Vẻ mặt Lâm Phúc toát lên sự khó hiểu. ... Em trai, em bị ngốc à?! Chẳng lẽ trong đội sản xuất thứ nhất đại đội Song Sơn chúng ta còn có Lâm Đường thứ hai sao?"
Lần đầu tiên ông cảm thấy đứa em thứ hai này của mình thật là nhị.
Lâm Lộc sững sờ một chút, cả người giống như bị điện giật.
Ông ấy vỗ một cái thật mạnh vào đùi.
Vẻ mặt ông ấy hồng hào cầm lấy tờ báo chạy vội về nhà.
"Vợ ơi, vợ ơi, con gái của chúng ta được lên báo này!!"
Vừa chạy vừa nói.
Miệng kích động gào to.
Nhưng mà mọi người cũng không thèm để ý.
Sau khi Lý Tú Lệ nghe xong, vội vàng đứng dậy, bước nhánh về phía Lâm Lộc, giật lấy tờ báo trên tay ông ấy.
Cúi đầu nhìn xem.
Sau khi xem được hai giây, bà ấy không hiểu được một chữ nào.
Đã quên bản thân không biết chữ!
Sau đó, đem báo chí lại trả lại cho Lâm Lộc.
"... Ông mau đọc cho tôi."
Ba anh em nhà họ Lâm, hai đứa con dâu, bốn đứa nhóc nhào nhao tiến lên, vây quanh ông ấy.
Còn có cả mấy người trong thôn đi theo Lâm Phúc đến đây nữa.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Lâm Lộc, trong lòng sốt ruột đến mức ruột gan cồn cào.
"Lâm Nhị, mau đọc đi." Tề Đại Phát nói.
Tôn Thiết Thụ cũng lo lắng nói: "Đúng vậy, đúng vậy, đừng nói nhảm nữa, nhanh đọc đi, bọn tôi đều sốt ruột lắm rồi."...
Lâm Lộc ngồi xuống mở tờ báo ra.
Ông ấy đọc tiêu đề của bài báo trước, sau đó dùng giọng điệu nghiêm túc đọc tên con gái mình.
Đọc xong dừng lại một chút mới tiếp tục đọc bài văn.
Tất cả mọi người nghiêm túc lắng nghe, có người còn trực tiếp ngồi trên đất để nghe.
Lâm Lộc chậm rãi đọc, trong khoảng sân rộng như vậy chỉ vang vọng giọng nói của một mình ông ấy.
"... Đây là một câu chuyện có thật, mong rằng nó có thể giúp ích cho rất nhiều đồng bào trên cả đất nước..."
"... Trẻ con là trái tim trong lòng của mỗi người lớn trong gia đình, nếu để lạc mất đứa trẻ thì ông bà, bố mẹ của đứa trẻ trong gia đình đó giống như bị người khác sống sờ sờ đào xương róc thịt vậy, cả đời đều sẽ phải sống trong đau đớn thống khổ..."
