Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 358
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:08
Có lẽ, chị ta cũng nên mở lòng với mọi người.
Cha mẹ ruột không coi mạng của chị ta là một mạng người, nhưng có người nhà chồng coi trọng là đủ rồi. .
Có lẽ đây là câu nói kia mà cô em chồng từng nói, cái gì mà cá và... bàn tay không thể có được cả hai...
Chị ta đã quên cả câu nói kia như thế nào, tóm lại ý của câu nói đó là không thể cái gì cũng muốn đúng không?
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt Chu Mai đã lộ ra nụ cười thoải mái.
"Ừm Ừm, anh nói rất đúng, không nói nữa, ngủ đi nào."
Hôm sau, trời xanh không mây.
Lâm Lộc, Lý Tú Lệ, Lâm Thanh Mộc, Lâm Đường và bốn đứa bé ăn cơm trưa xong, đẩy xe đạp đi đến trong huyện.
Mấy người lớn đều mặc quần áo trang trọng, ít mụn vá nhất của mình.
Bốn đứa bé Cẩu Đản thì mặc quần áo mới mà tối hôm qua vừa làm xong.
Trên mặt mang theo nụ cười thoả mãn, vui vẻ giống như lúc ăn tết vậy.
Lâm Lộc đạp xe đạp, đằng trước để Nữu Nữu ngồi, ghế sau thì Xú Đản và Đầu Hổ ngồi.
Lý Tú Lệ và Lâm Đường tự đi bộ đi.
Lâm Thanh Mộc thì cõng Cẩu Đản.
Người một nhà nói nói cười cười, rất nhanh đã tới trong huyện.
Trước tiên đi đến căn phòng ở trong huyện mà Lâm Đường ' thuê ' để ở.
Hội diễn văn nghệ của xưởng dệt bông bắt đầu vào hai giờ rưỡi chiều, lúc này vẫn còn hơi sớm một chút.
Thấy thời gian còn sớm, Lâm Đường liền dẫn người nhà tới trong nhà nghỉ ngơi trước.
Phòng ở để nghỉ ngơi đã được sửa chữa lại từ trước.
Sạch sẽ lại rộng thoáng.
Vào đến sân, đoàn người chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời.
Ngay cả bốn đứa nhóc Cẩu Đản bốn cũng không làm ầm ĩ.
Đôi mắt xinh đẹp sáng rõ mở to nhìn khắp xung quanh, trên khuôn mặt nhỏ tràn ngập tò mò.
Cái phòng ở này thật mới thật sạch nha -
Lâm Đường ở trong phòng nhỏ hơn, dẫn cha mẹ và anh ba đi đến căn phòng lớn phía sau.
Lý Tú Lệ đi vào thấy căn nhà này thay đổi lớn cũng ngẩn người.
"Đường Đường, sao căn nhà này lại biến thành như vậy?"
Mới tinh mới tinh.
So với phòng tân hôn ở trong thôn còn khí phái hơn rất nhiều đó!
"Con sửa sang lại đó, nhìn không tồi đúng không." Lâm Đường kéo cha mẹ ngồi xuống, cười nói.
Đâu chỉ là không tồi, quả thực là rất không tồi.
Lý Tú Lệ bị trang trí trong căn nhà này hút lấy mắt, nửa ngày còn chưa hồi được thần.
"Làm không tồi, một mình con làm đó hả?"
Trong nhà còn có một cái tủ lớn nữa này. Nhìn nặng ghê.
Không phải là một mình con gái khiêng vào đúng không?
Lâm Đường bình tĩnh gật đầu, vẻ mặt nhìn qua có chút xấu hổ, sấn kia trương kiều tiếu khuôn mặt nhỏ, mạc danh khiến cho người cảm thấy có chút manh.
"Đúng vậy, một mình con làm đó."
Lâm Lộc, Lý Tú Lệ cùng Lâm Thanh Mộc,"..."
Con gái mình ( em gái mình) đúng là kỳ nhân!
Sức mạnh này lớn như thế nào chứ...
Đúng lúc này, Cẩu Đản kéo tay Lâm Đường.
"Cô nhỏ ơi, đó là gì?" nhóc con chỉ vào bóng đèn trên nóc nhà, đầy mặt tò mò.
Trong thôn không có điện.
Mấy nhóc con kia tất nhiên cũng chưa từng nhìn thấy bóng đèn.
Lâm Đường đứng lên, đi tới cửa.
Bật công tắc đèn lên.
' tạch' một tiếng ——
Đèn sáng.
"Đây là đèn, dùng để chiếu sáng."
Đôi mắt của bốn đứa nhóc Cẩu Đản bốn mở to vô cùng.
"Dùng để chiếu sáng sao? còn sáng hơn so với đèn trong nhà nữa."
Lâm Thanh Mộc xoa đầu trọc nhỏ của cháu trai lớn, cười ha ha.
"Nhóc con ngốc! Đây chính là đèn điện, chắc chắn là sáng hơn rất nhiều so với đèn dầu trong nhà rồi."
Hoàn toàn đã quên chuyện khi anh ta nhìn thấy lần đầu tiên, đứng ở cửa, bật tắt công tắc điện, mở trong chốc lát lại tắt trong chốc lát, suýt chút nữa đã làm hỏng bóng đèn.
Cẩu Đản so với người chú ba không ổn trọng này thì ổn trọng hơn nhiều.
Nhóc con nghiêm trang gật gật đầu, không hề hỏi nhiều.
Trong thành có rất nhiều đồ vật mới mẻ.
Trở về lại có thể nói với các bạn nhỏ ở trong thôn rồi.
Vui vẻ...
Lâm Đường thấy vẫn còn thời gian, nhớ tới lá thư mà toà soạn báo gửi tới, cho nên tính đi bưu điện một chuyến, lại gửi một lá thư ' đốt lửa '.
Toà soạn báo gửi thư trả lời. viết rõ toà soạn báo Hướng Dương sẽ thu bản thảo dài kỳ.
Không gò bó về loại hình hay phong cách.
Chỉ cần nội dung có tam quan bình thường, có lợi với quốc với gia, thì toà soạn báo bọn họ luôn hoan nghênh gửi bài.
