Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 359

Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:08

Lâm Đường nghĩ đến bài văn mà mình viết kia, ngay trong kỳ đăng báo đó đã đưa tin thiên mỗ mỗ cán bộ nhân bị nghi ngờ có liên quan đến chuyện tham ô bị điều tra.

Loại tin tức này cũng có thể được đưa tin ra ngoài, chứng tỏ rằng toà soạn báo Hướng Dương đáng giá để mong chờ.

Sau khi biết được việc này, trong lòng Lâm Đường đã sớm viết lên kết cục cho mấy kẻ tiểu nhân đã lấy cắp thư thông báo trúng tuyển đại học của cô rồi.

Cô không chỉ muốn ngược cặn bã, còn muốn cho sau này sẽ không có ai gặp phải tình trạng giống như mình năm trước, trở thành người thúc đẩy việc hoàn thiện thủ tục tân sinh đại học nhập học của thế giới này.

Ít nhất không giống như bây giờ, kiểm tra đối chiếu tư liệu học sinh thật sự đơn giản đến tùy tiện, trên thư giới thiệu ngay cả một cái ảnh chụp học sinh cũng không có.

Như này quá dễ dàng để giở trò bịp bợm.

Trong lòng đã có tính toán, Lâm Đường nói một tiếng với cha mẹ và anh ba rồi đi ra khỏi cửa, đi đến bưu điện.

Trước cửa bưu điện vẫn có một hàng dài người đang đứng xếp hàng.

Lâm Đường nhìn người đứng phía trước, im lặng.

Như này thì phải xếp hàng tới khi nào chứ?

Không có di động đúng là không tiện chút nào cả.

Lâm Đường thành thành thật thật đi đến phía sau cùng của đội ngũ mặt mà xếp hàng.

Giây lát sau, như đi vào cõi thần tiên.

Cho đến khi ——

Bên tai truyền đến một tiếng cười trầm thấp tiếng.

Giọng nói kia tràn ngập từ tính.

Như tiếng gió thổi qua rừng trúc phát ra tiếng rào rạt trong đêm trăng tròn vậy, rất có sức mê hoặc.

Nghe tới tô tô.

Lâm Đường lấy lại tinh thần, quay đầu lại.

Là cái người đàn ông có ba mặt chi duyên kia.

Mấy lần trước nhìn thấy anh ta, cô đã cảm thấy người đàn ông này rất cao.

Giờ phút này đứng chung một chỗ, lại càng thêm có loại cảm giác chiều cao bị nghiền áp.

Người đàn ông này lại còn cao hơn cô một cái đầu.

Lâm Đường: "..."

Ánh mặt trời buổi trưa rất ấm.

Người đàn ông đứng đưa lưng về phía ánh sáng.

Ánh sáng chiếu vào trên sườn mặt tinh xảo tuấn mỹ kia, thật sự sáng trong như ngọc thụ, rền vang túc túc.

Tuấn nhã tựa như trích tiên vậy.

Quan trọng nhất chính là, làn da người này nhìn ở gần đẹp vô cùng.

Không nhìn thấy một lỗ chân lông nào, trắng nõn bóng loáng.

Cả người tràn ngập bốn chữ 'được trời ưu ái'.

Hôm nay người đàn ông này không mang mắt kính.

Đôi mắt càng hiện lên vẻ thâm thúy, khi nhìn người khác lại có một loại sức hấp dẫn rất đặc biệt.

Lâm Đường bị sắc đẹp trước mắt lung lay, lại rất nhanh đã phục hồi tinh thần lại.

"Anh cười cái gì?" Cô hơi hơi nhíu mày.

Đây là lần thứ hai rồi đó.

Cố Doanh Chu cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đứng phía trước, ý cười nơi đáy mắt không giảm chút nào.

"... Không có gì."

Chỉ cảm thấy rất đáng yêu thôi.

Giống như con mèo ngốc mà anh nuôi vậy.

Nhớ đến dáng vẻ khi cô gái nhỏ này đi từ xa tới xếp hàng, hai mắt ngốc ngốc đáng yêu, ý cười trong mắt người đàn ông lại càng sâu hơn.

Lâm Đường nghe vậy, liếc nhìn người đàn ông kia một cái, cũng không nói gì.

Kỳ lạ.

Dứt khoát xoay đầu đi, không thèm để ý tới người này nữa.

Tiếp tục suy nghĩ.

Cố Doanh Chu xếp hàng phía sau Lâm Đường, cũng trở nên yên tĩnh.

Dòng người xếp hàng rất dài.

Dần dần, Lâm Đường xếp hàng đến mức bực bội trong lòng.

Cũng không biết người ở bên trong đang làm cái gì, mà hàng dài này cũng sắp đến nửa ngày không động đậy rồi.

Gần hai mươi phút dường như đứng không động đậy chút nào, Lâm Đường cảm giác hai chân mình sắp cứng lại rồi.

Vô cùng khó chịu.

Cô hơi duỗi cơ thể.

Nhón chân nhìn về phía bên trong bưu điện, nhưng mà cái gì cũng không nhìn thấy.

Hai chân tê đến mức không chịu được, Lâm Đường đứng ở tại chỗ hoạt động chân.

"Bên trong có người đang gửi đồ vật, còn phải chờ một chút..." Cố Doanh Chu đột nhiên nói.

Dáng người anh ta ở trong thời điểm vật tư thiếu thốn này cũng được xem như hạc trong bầy gà.

Đứng ở trong đội ngũ, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy được cảnh tượng bên trong.

Lâm Đường xoay đầu nhìn người phía sau một cái, lên tiếng: "Ồ."

Đúng là nhìn không ra được người này vậy mà lại là một người nhiệt tình.

Cố Doanh Chu nhìn khuôn mặt nhỏ không biểu tình của cô gái nhỏ, không biết vì sao lại cảm thấy đáng yêu.

Trái tim lạnh lùng cũng bất giác mềm ra.

"Tôi tên là Cố Doanh Chu, Doanh trong Châu Doanh, một diệp thuyền con thuyền." Người đàn ông kia chủ động mở miệng.

Nói xong, ánh mắt hơi trầm xuống.

Dường như không nghĩ tới mình sẽ chủ động như thế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.