Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 405
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:11
Lý Tú Lệ miễn cưỡng cong khóe miệng, nói: "Một đứa tiểu bối như Hân Nhu nào nhận được lời "xin lỗi" của chị dâu? Chị dâu đừng có khách khí như vậy, tới hàm răng còn đụng được tới môi cơ mà, không có gì."
Cao Bình ngượng ngùng mà gật đầu, cũng rời đi.
Người nhà bác cả đều đi rồi, cuối cùng Chu Mai cũng lay bàn tay to thô ráp mà Lâm Thanh Thủy đang dùng để che miệng cô lại.
"Lâm Thanh Thủy, anh sao vậy? Sao không để cho em nói chuyện!"
"Con đàn bà đáng c.h.ế.t Quách Tú kia dám bắt nạt người nhà chúng ta, em phải đi ngược chị ta một trăm lần!"
"Con mẹ nó, tức c.h.ế.t mất!" Chu Mai hùng hổ mà nói.
Chị là người luôn bênh vực người nhà. Bản thân có thể ghét bỏ người trong nhà, nhưng người khác thì không thể được, cho dù có là người nhà bác cả hay chú ba cũng không thể được.
Lâm Thanh Thủy biết sức chiến đấu của vợ mình rất kinh người, ngay trước khi Chu Mai sắp nhảy ra đã nhanh tay lẹ mắt giữ c.h.ặ.t chị lại, hơn nữa che kín miệng chị lại.
Quách Tú nói anh chị cả như vậy, không phải là anh không tức giận. Nhưng mà có tức giận cũng không thể không cho bác cả và bác gái chút thể diện được! Quách Tú nói chuyện khó nghe đều có vợ chồng bác cả dạy dỗ rồi, nếu mấy vãn bối như bọn họ mà bao biện thay, sẽ không tốt.
"Ngược cái quỷ ấy mà ngược." Lâm Thanh Thủy đen mặt, tức giận mà giải thích: "... Bác cả và bác gái đều ở đó mà."
Chu Mai không phục, ngạnh cổ cãi: "Ở đây thì sao? Quách Tú không giữ lại mặt mũi cho chính mình, đương nhiên em phải cho chị ta một cái tát rồi."
Đây là kế sau khi Lâm Đường gặp chuyện, chị vẫn luôn bao che cho con ch.ói lọi như vậy.
Cả nhà họ Lâm cũng không thể nói chị làm chưa đúng, cũng chẳng nói gì cả. Mà Lý Tú Lệ cũng rất bất mãn với Quách Tú, cho nên không nói Chu Mai bất cứ câu gì cả. Vợ lão nhị không nói sai gì hết.
Thể diện của mỗi người đều tự mình giữ, dựa mãi vào người khác cho mình thể diện là không được.
Bà bất đắc dĩ lắc đầu, vỗ tay Ninh Hân Nhu, an ủi nói: "Vợ lão đại, con đừng nghĩ nhiều!, Về sau gặp Quách Tú, có thể ở cạnh thì ở, mà không thể ở được thì cách xa nó ra một chút!"
Trong lòng Ninh Hân Nhu ấm áp, cười nhạt đáp: "Vâng, con sẽ nghe lời mẹ."
Lâm Thanh Sơn nhìn nụ cười nhạt đẹp đẽ trên mặt vợ mình, trong lòng vô cùng mềm mại. Không ảnh hưởng tới tâm tình của vợ là tốt rồi!
Nhà bác cả.
Đi cả một đường, sau khi về tới nhà, sự tức giận của Lâm Phúc cũng tiêu tán gần hết. Ông không quan tâm tới Quách Tú, mà cảnh cáo nhìn Lâm Bảo Quốc.
"bảo Quốc, quản vợ co cho t.ử tế."
Lời này nói ngay trước mặt Lâm Ái Quốc, không giữ cho Lâm Bảo Quốc và Quách Tú chút mặt mũi nào cả. Mặt Lâm Bảo Quốc lúc xanh lúc trắng, bất mãn trong lòng với Quách Tú lại tăng thêm một tầng. Nếu không phải còn có các con thì anh hận không thể ly hôn ngay lập tức.
Quách Tú không cảm thấy bản thân mình sai, còn bắt đầu tức giận ủy khuất. Hận cha chồng không giữ mặt mũi cho mình. Trong nhà có lão đại tham gia quân ngũ hằng năm không ở nhà, Bảo Quốc cũng coi như con cả, chị ta cũng miễn cưỡng tính như dâu trưởng, cha chồng nói như vậy không phải đ.á.n.h thẳng vào mặt hai vợ chồng bọn họ ư? Chuyện này làm chị ta nên đặt chân như thế nào ở cái nhà này nữa?!
Lâm Ái Quốc là người thẳng tính, vẫn luôn rất bất mãn với chị hai, hiện giờ lại càng bất mãn hơn nữa.
Anh lại nhạt mà nói: "Đúng thật là chị hai rất kỳ cục, không phục thì bảo nhà chị cũng kiếm công việc cho chị đi, ghen ghét với Đường Đường thì tính là bản lĩnh gì?"
Anh đã sớm khó chịu với bà chị dâu chỉ biết chanh chua này rồi. Lải nha lải nhải chuyện này rất nhiều lần. Thật phiền!
Sắc mặt Quách Tú vốn đã không dễ nhìn rồi, lúc này hoàn toàn biến đen. Không vui vẻ mà nói: "Ái Quốc, sao chú lại nói chuyện như vậy? Tôi là chị dâu của chú, cha mẹ dạy chú như vậy sao?"
