Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 406
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:11
Lâm Ái Quốc cười nhạo một tiếng, giọng điệu tràn ngập trào phúng.
"Em biết chị là chị dâu của em, không cần phải nói lớn tiếng như vậy, có lý không phải ở lớn giọng."
"Cha mẹ dạy em như thế nào là chuyện của cha mẹ, cũng không tới lượt người làm chị dâu như chị quan tâm."
Nói xong tiếp tục lạnh lùng bổ một đao: "Chị dâu tự quản bản thân mình đi, chị không cần mặt mũi nhưng đừng có phá hỏng tình nghĩa giữa em và anh hai với Đường Đường."
Anh nói lời này rất không khách khí. Sau khi nói xong, phát ra tiếng cười trào phúng từ khoang mũi, đi thẳng trở về phòng.
Lâm Ái Quốc: Không trở về phòng chẳng lẽ chờ cha mẹ dạy dỗ sao?
Quách Tú tức giận tới phát run, ủy khuất mà nhìn Lâm Bảo Quốc, hy vọng anh có thể thay mình trút giận.
Nhưng mà.
Lâm Bảo Quốc cũng một bụng tức giận, không thẳng tay đ.á.n.h chị ta là do có giáo dưỡng. Thấy cha mẹ cũng đi hết rồi, Lâm Bảo Quốc cũng không thèm liếc mắt nhìn Quách Tú một cái mà cầm lấy ấm nước và nông cụ, đi ra khỏi cửa.
Quách Tú thấy bởi vì mình nói mấy câu mà bị đối xử lãnh đạm, đột nhiên thấy hoảng hốt. Nhưng mà, nghĩ tới hai đứa con trai lại miễn cưỡng bình tĩnh lại. Sẽ không có việc gì, nhất định sẽ không có việc gì.
Chị ta nghĩ không sai.
Vì có hai đứa nhỏ, thật sự đám Lâm Phúc sẽ không làm gì chị ta. Chỉ là ngày tháng về sau của chị ta không dễ chịu lắm lại là sự thật. Ngày tháng không tốt mới không nghĩ đông nghĩ tây.
-
Một đầu khác, Lâm Đường đi xe đạp trực tiếp tới nhà họ Tần. Trả xe đạp lại, còn nhân điện đưa một rổ đồ ăn cho nhà họ Tần. Sau đó cùng Tần Tố Khanh đi tới trong xưởng làm việc.
Lâm Đường tùy tiện bỏ đồ ăn lại cũng không biết đồ ăn nhà cô đã bị nhớ thương bao lâu. Những chuyện này đều là của sau này nên tạm thời không đề cập tới.
Cửa xưởng có mấy chiếc xe tải lớn dừng lại, trên xe có máy móc mới tinh.
Chân dài của Cố Doanh Chu bước ra, nhẹ nhàng nhảy xuống từ bên ghế phụ. Nhìn thấy Lâm Đường thì hơi gật đầu với cô.
"... Chào buổi sáng, đồng chí Lâm."
Giọng nói trầm thấp dễ nghe. Dừng ở trong tai, như có cọng lông vũ xẹt qua, hơi ngứa. Lâm Đường kéo lý trí trở về từ giọng nói dễ nghe của người đàn ông, gương mặt nhỏ như vẽ nhiễm đầy ý cười.
"Chào đồng chí Cố! Anh tới đưa máy móc ư?"
Trong xưởng muốn nhập một loạt máy móc mới, đã sớm không phải chuyện gì bí mật.
Cố Doanh Chu rũ mắt nhìn gương mặt tươi cười mỹ diễm của cô gái, đẹp như thược d.ư.ợ.c, mềm mại như gợn sóng. Đôi mắt người đàn ông như bị nắng gắt chiếu vào, thân hình cao lớn hơi khựng lại.
"Đúng vậy." Anh nói.
Nói xong tựa hồ cảm thấy mình quá lạnh nhạt, lại không tự biết bồi thêm một câu: "Ngày hôm qua mới vừa vận chuyển từ tỉnh thành tới đây, nên hôm nay đưa tới."
Lâm Đường cong mắt cười, giọng nói mềm mại: "Đồng chí Cố vất vả rồi."
Trong lòng Cố Doanh Chu khẽ động, có sự thoải mái nói không nên lời. Cô gái nhỏ nói chuyện thật sự rất dễ nghe. Trong lòng người đàn ông vô cùng hạnh phúc, nhưng thần sắc lại không chút biến hóa nào. Nghiêm túc nói: "Không vất vả chút nào, vì nhân dân phục vụ."
Dứt lời thì gật đầu với Lâm Đường sau đó vội đi mất.
Biểu tình Tần Tố Khanh cổ quái, kỳ quái mà nhìn bạn tốt, chớp chớp hai mắt.
"Đường Đường, cậu rất thân quen với đồng chí Cố?"
Bộ dáng vô cùng muốn bát quái.
Lâm Đường thoáng sửng sốt trong chớp mắt, thoải mái hào phóng nói: "Không phải rất thân thuộc, ngẫu nhiên gặp mặt vài lần nên quen biết."
"Vậy sao!" Ngữ khí của Tần Tố Khanh có chút mất mát nho nhỏ.
Nhìn thoáng qua người đàn ông tuấn mỹ tuyệt luân đứng cách đó không xa, lại nhìn gương mặt nhỏ xinh đẹp tuyệt trần của Đường Đường, cảm thấy hai người rất xứng đôi. Chỉ tiếc bạn tốt không nghĩ thông suốt.
