Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 415
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:13
Người đàn ông mặc bộ đồng phục công nhân màu xanh, cao hơn 1,7 mét , trên mặt có vài vết rỗ.
Cả hai nói chuyện rất tình cảm, và có vẻ như mối quan hệ của họ không được bình thường cho lắm.
Nhưng điều này không quan trọng, điều quan trọng là người phụ nữ đó dường như là vị hôn thê của anh họ Thanh Nhai.
Khi Lâm Đường nhìn thấy cảnh này, cô lập tức có cảm giác như thể đỉnh đầu của anh họ mình đã biến thành đồng cỏ xanh mướt.
Cảm giác thật chân thật.
Chẳng trách nhà họ Trịnh kéo đến miễn cưỡng tổ chức hôn lễ, hóa ra nhà họ Trịnh đã trèo lên cành cao.
Lâm Đường liếc nhìn người đàn ông mặt rỗ, thật sự không hiểu nổi.
Trịnh Như Ngọc là nghĩ thế như thế nào vậy?
Nhìn gương mặt còn rỗ hơn đường quê, làm sao cô ta vẫn có thể giữ được vẻ mặt ngưỡng mộ tràn đầy tình ý mà không gục ngã?
Lâm Đường: Tôi không hiểu, nhưng tôi đã chịu chấn động lớn.
Trịnh Như Ngọc nhận thấy tầm mắt đang dừng ở trên người mình, cô ta đầu lại.
Nhưng không thấy có ai cả.
Rất hiếm khi Vương Đại Quý tìm được đối tượng là người ưa nhìn, ánh mắt của anh ta dường như đang dán c.h.ặ.t vào trên người Trịnh Như Ngọc.
Nhìn thấy cô ấy không biết đang nhìn gì.
Anh ta tò mò hỏi: "Em đang nhìn gì vậy?"
Trịnh Như Ngọc cười lắc đầu: "Em tưởng là nhìn thấy người quen, nhưng không ngờ lại nhìn nhầm."
Ngoài miệng là nói như vậy, nhưng trong lòng cô ta lại cảm thấy có một cỗ bất an không thể giải thích được.
Vương Đại Quý biết Trịnh Như Ngọc là người trong thôn, và người quen mà cô nói chắc là người trong thôn cho nên anh ta cũng chẳng quan tâm đến.
"Chạy nhanh đi thôi, bằng không lát nửa thịt và đồ ăn trong tiệm cơm sẽ bán hết."
Muốn tìm đối tượng là phải bỏ được tiền, dù sao về sau là vợ của mình, người đàn ông cũng không cảm thấy đau lòng cho lắm.
Trịnh Như Ngọc nuốt nước bọt khi nghe anh ta nhắc đến món thịt, cảm giác khó chịu trong lòng cô ta lập tức biến mất như mây khói.
Cô ta đã không ăn thịt trong nhiều tháng.
Quá thèm!
Trong lòng đều thèm mau chảy nước miếng, nhưng ngoài mặt Trịnh Như Ngọc lại kìm nén.
Ôn nhu cười nói: "Để anh tiêu pha."
Sau đó cả hai rời đi.
Lâm Đường từ sau cây lớn bước ra, ánh mắt trầm xuống.
Có vẻ như đầu của anh Thanh Nhai đã thực sự trở thành một đồng cỏ xanh.
Hơn nữa anh Thanh Nhai có vẻ như rất thích vị hôn thê của mình.
Chuyện này có vẻ hơi phức tạp.
Xảy ra việc này, đến buổi chiều thì Lâm Đường cũng không có tâm trạng để đi làm.
Xin nghỉ nửa ngày, liền quay về đại đội Song Sơn.
-
Cùng thời gian, Nhà họ Tần.
Nhà họ Tần có hai người khách đặc biệt tới.
Một người phụ nữ dịu dàng chưa đến 40 tuổi, người phụ nữ này có mái tóc ngắn suôn thẳng.
Khí chất ưu nhã tùy tính.
Chỉ tuỳ tiện ngồi ở đó thôi mà cũng để lộ ra một khí chất cao quý.
Cô gái ngồi bên phía tay phải nhìn qua chỉ mới 13-14 tuổi giống như một cô bé.
Cô gái này ánh mắt không có chút ánh sáng nào, đôi môi trắng bệch.
Gầy đến nỗi xương gò má trên mặt cũng có thể thấy được rõ ràng.
Ngoại trừ lúc mới vừa vào cửa chào hỏi, thì cho dù người lớn bên cạnh có nói chuyện như thế nào thì cô gái ấy cũng đều im lặng.
Phùng Tuệ đau lòng nhìn thoáng qua cô gái kia một cái, rồi nói với người phụ nữ kia: "Lan Lan, tại sao Dao Dao lại gầy như vậy? Con bé vẫn là tình trạng như cũ sao?"
Dao Dao chỉ nhỏ hơn Khanh Khanh nhà mình một tuổi, nhưng cái đầu và cơ thể đều nhỏ hơn rất nhiều, nhìn vào khiến cho người ta phải đau lòng.
Trong mắt Thẩm Lan đều là vẻ đau thương, đau lòng mà sờ đầu đứa con gái đang đứng bên cạnh mình, miễn cưỡng cười nói: "Ừ, vẫn ăn cái gì cũng đều nôn ra, tớ tới tìm cậu là muốn hỏi một chút xem cậu có còn cách gì khác hay không?"
Quý Dao nghe thấy vậy, giữ c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Lan, lắc lắc. .
"Mẹ ơi, con không sao đâu." Cô bé cười nói.
Cô gái nhỏ sắc mặt tái nhợt gầy yếu, Thẩm Lan nhìn thấy vậy mà trái tim như bị đao cắt.
