Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 416
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:13
Thẩm Lan ôm bả vai con gái mình, không nói chuyện.
Ánh mắt nhìn về phía Phùng Tuệ tràn ngập mong đợi.
Phùng Tuệ nhăn mày lại, ánh mắt cũng nhiễm vẻ lo lắng.
Bất lực lắc đầu.
"... Dao Dao không ăn được thứ gì thì không bổ sung được dinh dưỡng mà cơ thể cần, ăn vào vẫn luôn nôn ra, nôn ra rồi lại ăn tiếp như vậy thì cũng không phải biện pháp tốt, thật sự không được, vậy thì truyền dịch dinh dưỡng đi!"
Quý Dao nghe thấy câu này, đáy mắt hiện lên một nỗi sợ hãi, cơ thể không chịu khống chế mà run lên.
Từ nhỏ thân thể của cô bé đã không tốt, cho nên vô cùng sợ bệnh viện, cũng sợ phải tiêm.
Thẩm Lan cảm nhận được, đau lòng coi con gái như một đứa trẻ mà dỗ dành: "Đừng sợ, mẹ lại hỏi thăm biện pháp khác xem sao."
Phùng Tuệ bất đắc dĩ thở dài.
Biện pháp nào có thể nghĩ đến cũng đều thử hết rồi, nào còn có biện pháp khác cơ chứ!
Tần Tố Khanh từ nhỏ ăn gì cũng ngon, không rõ vì sao lại có người ăn không ngon miệng, ánh mắt thương hại.
Người này sống còn có thú vui gì nữa đây?
Nghĩ vậy, cô ấy lại hơi cảm thấy thèm ăn.
Mở giỏ rau Đường Đường đưa tới ra.
Cầm lấy một quả cà chua chín đỏ, cũng không cần rửa mà chỉ dùng tay xoa xoa vài cái rồi c.ắ.n một miếng.
Vừa c.ắ.n vào một miếng, nước phun ra ở trong miệng.
Trong vị ngọt mang theo một chút vị chua nhè nhẹ.
Khiến người ta ăn vào lại muốn ăn thêm.
Thấy không ai chú ý đến mình, Tần Tố Khanh không nhịn xuống lại ăn thêm một quả.
Khoé mắt Phùng Tuệ quét thấy dáng vẻ tham ăn của cô ấy, bất đắc dĩ nói: "... Muốn ăn thì tốt xấu cũng phải rửa qua đi chứ, không phải con mới ăn cơm xong sao? Làm sao mà không dừng miệng được thế hả?"
Cơ thể Tần Tố Khanh cứng đờ.
Vành tai đỏ lên.
"Con chỉ nếm thử xem ăn có ngon không thôi mà." Cô ấy nghiêm trang nói.
Nói xong, trên mặt mang theo nụ cười xấu hổ mà không mất lễ phép.
Cầm một cái chậu nhỏ, nhặt một ít cà chua và dưa chuột rồi đi ra khỏi nhà.
Thẩm Lan cười nói: "Có thể ăn là phúc."
Bà ta còn ước gì con gái nhà mình cũng có thể như vậy đấy.
Phùng Tuệ biết bà ta lo lắng cho cô gái nhỏ bên cạnh, cầm lấy tay bà ta để trấn an.
"Sẽ tốt thôi."
Hai người nói chuyện không chú ý đến đôi mắt Dao Dao nhìn về phía giỏ rau kia hơi sáng lên.
Cô ấy đột nhiên cảm thấy... hơi đói bụng!
Rất nhanh Tần Tố Khanh đã cầm trái cây đã rửa sạch trở về nhà.
Dưa chuột tươi ngon xanh biếc, cà chua chín đỏ, nhìn vào khiến cho người ta có cảm giác muốn ăn.
Thẩm Lan nhìn đồ ăn trong chậu, kinh ngạc nói: "Đồ ăn này nhà bà mua ở đâu vậy? Nhìn tươi ngon ghê!"
Đồ ăn ở Cung Tiêu Xã đều là héo rũ ra, còn đồ nhà mình trồng ra thì cũng vừa bé mà ăn cũng không ngon đến đâu cả.
Tần Tố Khanh như hiến vật quý mà cười nói: "Là nhà bạn của cháu trồng đó."
Thẩm Lan cũng được xem như đã nhìn cô gái nhỏ lớn lên, đối diện với đôi mắt tràn đầy ý cười của cô ấy mà khen một câu: "Không tồi."
Bà và Phùng Tuệ là bạn thân từ bé, từ nhỏ lớn lên cùng nhau.
Học đại học cũng học chung một trường.
Ngay cả Tần Dân Sinh và Phùng Tuệ tu thành chính quả, cũng là do bà ấy tác hợp.
Sau khi tốt nghiệp, bọn họ đều trở về quê nhà.
Chồng bà ấy thì vào đơn vị chính phủ, còn bà ấy thì vào Cung Tiêu Xã.
Ba người lớn đang nói chuyện rôm rả, Dao Dao nhìn đồ ăn trong chậu nhỏ ở trên bàn, bụng truyền ra một cảm giác đói khát quen thuộc.
Mấy quả cà chua và dưa chuột giống kia dường như đang vẫy tay với cô ấy, thậm chí mê hoặc mà dụ hoặc cô ấy ăn luôn chúng nó.
Đôi mắt Quý Dao phát ra ánh sáng, khó nhịn mà nuốt xuống nước miếng.
Nhân lúc những người khác không chú ý, vươn người về phía trước, lặng lẽ cầm một quả cà chua lên ăn.
Cô ấy cũng biết mình có tật xấu không ăn được đồ ăn.
Thử c.ắ.n một ngụm trước.
Đôi mắt bỗng chốc sáng lên.
Tay cầm cà chua gặm c.ắ.n từ từ.
Sau khi Tần Tố Khanh nhìn thấy, đôi mắt đều trợn tròn.
"Dì Thẩm, mẹ ơi, Dao Dao ăn kìa!!" Cô ấy vừa kinh ngạc vừa vui vẻ nói.
Quý Dao nghe thấy tên của mình, ngẩn ra, đôi mắt mê mang mà nhìn qua.
Trong khi nhìn người khác thì miệng cũng không dừng lại.
