Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 439
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:15
Lâm Đường sửng sốt một chút rồi đột nhiên cười.
"Điều cậu nói tôi đều biết, trong thôn chưa từng mở xưởng, dọc đường đi gập ghềnh đụng chạm là chuyện bình thường, cũng không phải trời sinh ra con người cái gì cũng biết."
"Nhưng mà, dù gì thì cũng phải có người dẫn đầu bước ra bước đầu tiên chứ!"
"Đến nối vấn đề cậu nói là mọi người sẽ nói như thế nào? A, tôi chưa từng suy nghĩ tới."
"Bởi vì tôi tin tưởng các hương thân trên mảnh đất này, tuy rằng bọn họ có tư tâm nhưng mà kiên định chịu khó, đáng giá để giúp."
"Còn nữa, tôi còn có các cậu hỗ trợ mà, sợ cái gì?"
Trong thôn không có bao nhiêu người có văn hóa, tìm quản lý xưởng vẫn là cái vấn đề. Nhưng mà, tìm mấy người cơ linh để dạy dỗ, chị cần không dạy ra mấy tên loạn t.ử là được.
Có cô ở phía sau nhìn chằm chằm mà, không phá sản được.
Đường Giai Thụy nghe Lâm Đường nói xong lập tức trợn trắng mắt nói: "Cậu chắc chắn tôi sẽ giúp cậu?"
Hừ hừ!
Không có một chút thành ý nào cả, cậu ta sẽ không giúp Lâm Tiểu Đường đâu!
Lâm Đường kinh ngạc nhìn qua. Nghĩ nghĩ, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.
"Được rồi, vậy cậu cứ coi như tôi chưa nói tốt, thế mà tôi không biết cậu yêu việc xuống ruộng lấy công điểm tới sâu đậm như vậy."
Cô cố ý nói như vậy, ai bảo Đường Tiểu Thụy ngạo kiều như vậy. Mà mặt Đường Giai Thụy cũng tái cả đi. Thật con mẹ nó yêu việc xuống ruộng lấy công điểm tới sâu đậm...
"... Lâm, Tiểu, Đường!" Thiếu niên c.ắ.n răng nói.
Đôi mắt như sắp b.ắ.n ra lửa. Nói một câu dễ nghe khó như vậy sao?!
Cẩu Đản thấy anh Đường tức giận, sợ Đường Giai Thụy sẽ đ.á.n.h người. Vội vàng chạy tới giữ c.h.ặ.t vạt áo cậu ta.
"Anh Đường đừng có nóng giận, cô nhỏ của em chỉ đùa mà thôi."
Vốn dĩ Đường Giai Thụy không có tức giận, lúc này tới giả vờ giận giữ cũng không nổi nữa, liếc mắt một cái nhìn Lâm Đường, nói với Cẩu Đản: "Anh không tức giận."
Mặt trời lên cao, ánh nắng nóng rát.
Lâm Đường lấy tay quạt gió, vẫy vẫy tay với Cẩu Đản: "Cẩu Đản lại đây, nên về nhà rồi."
Cẩu Đản lập tức buông bàn tay đang bấu víu vào tay Đường Giai Thụy ra, ngoan ngoãn chạy tới chỗ Lâm Đường.
Đường Giai Thụy: "..." Dùng xong là ném bỏ.
"Đường Tiểu Thụy, cậu mau xuống ruộng lấy công điểm đi, bọn tôi không làm cậu chậm trễ nữa, tạm biệt."
Nói xong, Lâm Đường vẫy vẫy tay với Đường Giai Thụy, dẫn theo cháu trai cháu gái về nhà.
Đường Giai Thụy nhìn theo bóng dáng thiếu nữ, môi mỏng nhẹ nhấp. Thẳng tới khi bóng dáng kia biến mất, mới xoay người rời đi.
Bên kia, Lâm Đường về tới nhà. Nhìn mặt trời càng ngày càng lớn, không khí càng thêm khô nóng làm một thùng nước pha ô mai.
Cầm mấy cái chén, dẫn theo mấy đứa trẻ con đi ra ruộng. Thời tiết quá nóng, cỏ cây ven đường trông héo rũ.
Một tay Lâm Đường xách theo cái thùng lớn, phía sau có bốn đứa trẻ con đội mũ rơm đi theo. Sau khi hỏi rõ ràng người nhà ở phía chân núi xong, một lớn bốn nhỏ bước nhẹ nhàng đi tới phía chân núi.
"Lợn rừng xuống núi!!!"
"Mau tới đây đi, lợn rừng xuống núi ăn lương thực!!!"
"Người nhà họ Lâm còn ở chân núi kìa, mau mau mau, nhanh lấy đồ gì đi cứu người đi!"
Mấy người trong thôn hoảng loạn kêu gọi. Sau khi Lâm Đường nghe thấy thì sắc mặt thay đổi.
Tiện tay buông thùng xuống, nói với đám Cẩu Đản một tiếng, nhanh như một trận gió chạy thẳng tới chân núi.
Cẩu Đản hiểu người trong thôn nói gì, biết ông bà nội gặp nguy hiểm. Mặt trắng bệch. Không biết nên làm cái gì bây giờ.
Nữu Nữu lôi kéo tay anh trai,"Anh ơi, chúng ta đi tìm mấy người ông bà nội, nhanh lên đi."
Đầu Hổ và Xú Đản cũng lôi kéo cậu.
Cẩu Đản c.ắ.n quai hàm, nỗ lực bảo trì bình tĩnh. Vuốt đầu em trai em gái, gương mặt nhỏ tái nhợt, nói: "Chân núi có lợn rừng, chúng ta qua đó chỉ thêm phiền, chúng ta ở chỗ này chờ đi."
Lợn rừng xuống núi, thỉnh thoảng có mấy người đàn ông khiêng nông cụ chạy về phía chân núi.
Thôn xóm yên tĩnh hòa bình, giống như bị quấy nhiễu. Cực kì hỗn loạn.
Nữu Nữu vô cùng sợ hãi. Thân hình nhỏ bé rúc ở bên cạnh người anh Cẩu Đản, giọng nói mềm mại mang theo tiếng khóc nức nở.
"Anh ơi, em sợ lắm."
