Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 440
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:16
Đôi mắt Cẩu Đản gắt gao nhìn theo phương hướng cô nhỏ rời đi, sống lưng cứng còng. Cậu nhóc cũng sợ lắm! Nhưng mà cậu là anh trai, không thể sợ được.
"Đừng sợ nhé, anh ở đây."
Lâm Đường nhanh ch.óng chạy về phía chân núi, không bao lâu đã tới chân núi rồi. Chỉ thấy có con lợn rừng lao từ trên núi xuống. Hình thể của Lợn rừng rất lớn, lông màu nâu trên người cứng đờ như gai ngược, vừa cứng vừa sắc nhọn. Tứ chi cào đất, vô cùng khỏe mạnh. Hai chiếc răng nanh thật dài dữ tợn vô cùng.
Đàn ông ngoài ruộng che chở phụ nữ đi tới nơi an toàn.
Lâm Thanh Sơn chờ mấy người đàn ông trẻ tuổi cầm nông cụ lao về phía đám lợn rừng.
"Mọi người cùng nhau lên, dùng hết sức lực!!"
Lâm Thanh Sơn hô một tiếng, đám trai trẻ cùng nhau lao lên. Da con lợn rừng kia rất dày, sức lực cũng không phải khỏe bình thường. Nông cụ thọc vào. Hơi khỏe chút là có thể đ.â.m thủng da lợn, nhưng lại không có cách nào một kích trí mạng. Sự đau đớn trên người làm con lợn rừng càng thêm phẫn nộ. Nhằm về phía đám người như phát điên.
Ninh Hân Nhu đứng cách đó không xa thấy con lợn rừng muốn hũi về phía sau lưng Lâm Thanh Sơn. Sắc mặt người phụ nữ biến đổi, khóe mắt muốn nứt ra mà gào lên: "... Cẩn thận sau lưng!"
Khi lợn rừng xông tới, có mùi tanh hôi và hơi nóng sộc tới, Lâm Thanh Sơn cũng cảm nhận được. Người đàn ông nhanh ch.óng xoay người, nhảy lên, tránh đi một kích.
Con lợn rừng kia thấy con mồi chạy mất, tứ chi càng thêm điên cuồng mà lao lên. Thở hổn hển tiếp tục lao về phía anh. Cặp răng nanh kia lập lòe ánh sáng, trông vô cùng đáng sợ.
Lâm Thanh Sơn vừa mới sử dụng khí lực rất lớn, hơi thở còn chưa bình tĩnh lại được. Nhìn thấy con lợn rừng này như thể nhắm trúng anh rồi vậy. Buồn bực tới thầm mắng cha trong lòng. Giơ thẳng cái cuốc chờ phản kích.
Không chờ lợn rừng xông tới —
Một bóng người nhỏ bé phóng qua Lâm Thanh Sơn, thẳng tắp vọt về phía trước. Lại là Lâm Đường.
Người trong thôn một mảnh ổ lên, sắc mặt cả đám đều thay đổi.
"... Là Lâm Đường!!!"
"Ông trời của con ơi!! Sao Lâm Đường lại chạy tới..."
"Mau đi cứu người đi, thân thể nhỏ bé kia của Lâm Đường, còn chưa đủ để lợn rừng nó húc nhẹ một cái."
"Lâm Đường bị điên rồi sao? Cô ta không muốn sống nữa à?"
Có người không đành lòng thậm chí còn nhắm hai mắt lại.
Lý Tú Lệ thấy hình bóng con gái, thân thể nhoáng lên, thiếu chút nữa ngất xỉu.
"Đường Đường!!!" Bà thê lương mà hô, sắc mặt trắng bệch. Trong giọng nói có hỗn loạn với sự sợ hãi nồng đậm.
Ninh Hân Nhu và Chu Mai vội vàng đỡ lấy mẹ chồng, nhìn về phía cách đó không xa, ánh mắt lo lắng. Ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì đó!
Lâm Lộc cũng thấy Lâm Đường, đồng t.ử ông co lại. Cả người giống như khí cầu bị chọc thủng, trái tim suýt chút nữa ngừng đập. Sức lực cả người như bị đập tan mất.
"Đường Đường đừng đi lên!!"
Ông hoảng loạn kêu một câu. Hai mắt đỏ rực vội vàng chạy về phía Lâm Đường.
Nhưng mà con lợn rừng chạy qua cũng chỉ là chuyện vài giây, ông cách đó không gần, sao có thể tới kịp được, tới cả Lâm Thanh Sơn cũng gần như không phản ứng lại được.
"Cha, mẹ, con sẽ không có việc gì đâu, hai người đừng lo lắng." Lâm Đường nhắm về phía lợn rừng mà phóng thẳng nhanh như pháo đốt, còn bớt thời giờ cất giọng trấn an cha mẹ một phen.
Dứt lời.
Chỉ thấy cô gái nhỏ xinh đẹp tay phải được quấn bởi chiếc khăn lông, đập hai quyền khiến con lợn rừng ngất xỉu.
"... Bốp..."
Da dày thịt béo thế nhưng con lợn rừng không thể đỡ được mà bắt đầu loạng choạng.
Ngay sau đó.
"Rầm." —
Lợn rừng ngã xuống đất, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Mọi người há hốc mồm. Cằm suýt chút nữa rớt xuống đất. Lại thấy Lâm Đường nhắm vào con lợn rừng khác bốp bốp hai đ.ấ.m giáng xuống.
Lợn rừng kêu lên một tiếng, ngã ầm ầm xuống đất. Tạo ra một đợt tro bụi.
Theo sau đó, mọi người nhìn thấy cô gái nhỏ kia dùng nắm đ.ấ.m uy vũ sinh gió. Trò cũ tái diễn lại đập ngã mấy con lợn rừng nữa. Một lưới bắt hết. Không để một con nào chạy trốn.
Sau khi thu phục xong trên trán cô gái chảy chút mồ hôi, không phải do quá mệt mà do trời quá nóng.
