Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 441
Cập nhật lúc: 15/01/2026 00:16
Lâm Đường vỗ mấy cọng lông heo ở trên khăn lông, tháo khăn lông ra, đi tới. Vừa thấy, bên trên thủng mấy lỗ. Lỗ thủng cũng không nhỏ, nhìn từ bên này có thể thấy bên kia.
Lâm Đường: "..." Không thể khống chế được sức lực.
Làm chuyện xấu thì phải nhận, cô sẽ bồi thường.
"Bác gái cả, thím Hoa Hồng, thật xin lỗi, làm hỏng hai chiếc khăn lông của mọi người, chờ trở về cháu sẽ bồi thường..." Lâm Đường xấu hổ mà nói.
Cô thốt ra mấy lời này. Cả nhà lẫn người trong thôn đều từ khiếp sợ chớp chớp mắt lấy lại tinh thần. Một đám cử động thân thể cứng đờ như người máy bị rỉ sắt.
"Mẹ nó! Lâm Đường dùng hai đ.ấ.m đ.á.n.h c.h.ế.t một con lợn rừng? Tôi không nhìn nhầm chứ?"
"Có khả năng tôi mù rồi, tôi thấy con gái nhà họ Lâm nắm tay đ.ấ.m con lợn rừng như đ.ấ.m vào bông, ha ha, hai mắt tôi xuất hiện ảo giác, sợ là phải về ngủ một giấc."
Người trong thôn cũng không dám tin một màn trước mắt này. Cô gái nhỏ trắng nõn đáng yêu dùng nắm đ.ấ.m đ.á.n.h c.h.ế.t vài con lợn rừng.
Con trai cả của lão Quách, Quách Lỗi nhéo cánh tay mình, một cơn đau truyền tới đại não.
"Ai ui, đau quá, là sự thật?"
Dứt lời, lại tát một phát lên mặt người anh em tốt Tề Hướng Đông.
"Hướng Đông, cậu đau không?" Anh ta hỏi.
Tề Hướng Đông hốt hoảng: "Hình như không đau."
Cho nên, nhất định là anh ta đang nằm mơ đúng không? Giấc mộng này sao lại đẹp thế, còn nhiều lợn rừng như vậy? Quách Lỗi tăng lực lên, tát thêm một cái nữa. Một cái tát giáng xuống, đ.á.n.h lệch đầu người anh em tốt.
"Hiện tại đau không?"
Tề Hướng Đông cảm thấy được đau, gật gật đầu: "Đau chứ!"
Sắc mặt Quách Lỗi mừng rỡ, trong miệng phát ra tiếng cười đầy ma tính.
"Ua ha ha ha ha... Vậy là không phải nằm mơ, có thịt lợn rừng ăn rồi!"
Nhắc tới ăn thịt, khó nhịn mà nuốt nước miếng. Hơn nửa năm rồi trong nhà chưa được ăn thịt, anh ta sắp thèm tới c.h.ế.t.
Mà cảnh tượng xảy ra ở chân núi này tất cả các xã viên đều nhìn thấy.
Người nhà họ Lâm nhanh ch.óng hoàn hồn lại, vội chạy về hướng Lâm Đường. Lâm Lộc và Lâm Thanh Sơn cách đó gần nhất, đến bên cạnh cô trước tiên.
"Con gái, con không sao chứ? Tay có đau không?" Lâm Lộc bắt lấy tay Lâm Đường, khẩn trương mà nhìn thử. Thấy trên tay con gái chẳng có vệt đỏ nào thì yên tâm.
Chọc chọc cái trái Lâm Đường, tim vẫn còn đập thình thịch. Kinh hồn chưa định.
"Con xông lên làm gì! Mấy con lợn rừng này rất nguy hiểm đó, này mà con cũng dám chạy tới? Nếu như con xảy ra mệnh hệ gì, không phải là muốn mạng sống của cha và mẹ con à?"
Lâm Đường thấy cha cô sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, lôi kéo tay áo Lâm Lộc mềm giọng nói: "Cha, trong lòng con nắm chắc mà! Còn nữa, con lợn rừng kia sắp húc trúng anh cả, sao con có thể đứng nhìn được!"
Lúc này Lâm Thanh Thủy và Lâm Thanh Mộc cũng đã đi tới, vốn dĩ đã hạ quyết tâm phải hung hăng dạy dỗ em gái một trận, nhìn thấy Lâm Đường cứu anh cả và bọn họ lại còn bị cha "giáo huấn", hai anh em lập tức không đành lòng.
"Cha, cha muốn trách thì trách anh em chúng con đi, đều là do chúng con không có bản lĩnh hại em gái phải lo lắng nên con bé mới vọt vào, cha đừng nói em nó." Lâm Thanh Mộc vội nói.
Lâm Lộc thấy con gái ủy khuất, đã sớm đau lòng.
Nghe xong lời này, lập tức phát hỏa: "Mấy anh còn biết là bởi vì mấy anh không có bản lĩnh hả? Tới con lợn rừng cũng không đ.á.n.h được, những cái sữa bột với bánh mì đó ăn cũng vô ích!"
Ba anh em Thanh: "..."
Ừm, đúng thật ăn cũng vô ích, cái này không thể chê được.
Đám các bác gái và người lớn tuổi trong thôn đã được đưa tới nơi an toàn nên không có việc gì, tới đây ngay.
Lý Tú Lệ sắc mặt khó coi cũng được hai đứa con dâu đỡ đi tới. Tới gần, Lý Tú Lệ bắt lấy cánh tay Lâm Đường.
"Đường Đường, con không sao chứ?"
Lâm Đường vung vung cánh tay một chút, cười nói: " Con không có việc gì. Còn khỏe lắm! Nhưng mà làm khăn lông của bác cả và thím Hoa Hồng bị hỏng rồi."
