Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 466
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:18
Trong khoảnh khắc cô ta lại ra tới.
Khi ra tới trong tay còn cầm một chồng đại đoàn kết.
Đi đến trước mặt Lâm Thanh Nhai, Trịnh Như Ngọc miễn cưỡng đưa số tiền này qua.
"Ở đây có 60 đồng tiền, anh đếm lại xem, tiếp theo chúng ta sẽ hoàn toàn từ hôn."
Nói đến đây, cô ta dừng lại, vẻ mặt có chút xấu hổ; "... về chuyện Vương Đại Quý..."
Lâm Thanh Nhai nhận tiền và bật ra một tiếng cười trong cổ họng.
"Yên tâm, nhà chúng tôi nói được thì làm được."
Sau đó, nhà họ Lâm rời khỏi nhà họ Trịnh.
Vừa ra khỏi nhà, một giọng nói sắc bén từ bên trong nhà truyền ra.
"Trịnh Như Ngọc, sao cô có nhiều tiền như vậy? Cô được lắm, có tiền cũng không đưa cho chúng ta, cô còn coi chúng ta là người nhà của cô hay không."
Đây là giọng nói của một người con dâu nhà họ Trịnh.
Chu Mai bật cười khi nghe thấy tiếng cãi vã bên trong.
"Gia đình này thật là quá kỳ ba, Thanh Nhai à, may mắn em đã từ hôn, nếu không sau này sẽ rất phiền phức." Chị vui sướng khi người gặp họa nói.
Lâm Thanh Thủy mặt tối sầm lại, đ.á.n.h vào trên đầu Chu Mai một cái.
"Ở trước mặt chú ba, dì ba không được c.h.ử.i bậy."
Chu Mai che lại cái trán, cảm thấy chỗ bị đ.á.n.h khẳng định đã đỏ lên.
Tức giận giẫm lên chân Lâm Thanh Thủy.
Sau đó chạy đến bên cạnh Trương Hồng Yến, khoác tay dì ba, bộ dáng như chưa xảy ra chuyện gì.
-
Cây cối trong xưởng dệt bông nhiều mà cao lớn, lá cây cũng dày. Ánh mặt trời chiếu, vầng sáng loang lổ xuyên qua tầng tầng lá cây trút xuống. Dẫm lên những bóng cây đan xen nhau, Lâm Đường và Tần Tố Khanh đúng hẹn mà đi tới nhà xưởng.
Khi đến nhà xưởng thì đám người Tần Dân Sương đã tới rồi. Còn có một người ngoài dự kiến.
"Đồng chí Cố cũng ở đây ư?" Lâm Đường chào hỏi.
Cố Doanh Chu thấy thần sắc cô gái nhỏ hơi khựng lại, ngay sau đó chiếc cằm ưu việt nhẹ gật. Khóe môi hơi cong, tầng xa cách kia tan đi.
"Ừm, không nghĩ tới nhân viên phiên dịch mà Chu xưởng trưởng nhắc tới lại là đồng chí Lâm."
Người đàn ông tuấn mỹ tuyệt luân, cô gái trẻ xinh đẹp động lòng người. Hai người chỉ nhàn nhàn liếc nhau thế nhưng người có tâm sẽ cảm thấy không khí quanh mình bắt đầu dính nhớp lên. Trong lòng Tần Tố Khanh thầm hét ch.ói tai. Gương mặt nhỏ vì kích động mà đỏ lên.
Cô cũng không biết cái thứ cảm xúc nhảy nhót điên cuồng trong l.ồ.ng n.g.ự.c kia, sự vui sướng điên cuồng kia từ đâu mà tới, chỉ biết a a a a a...
Thời gian kế tiếp, thậm chí Tần Tố Khanh đã quên chính sự. Nhìn Cố Doanh Chu một cái, lại liếc mắt nhìn Lâm Đường một cái, khóe miệng thường xuyên lộ ra nụ cười quỷ dị.
Khiến người bên cạnh nhìn mà nhân tâm hốt hoảng.
Chắc là đồng chí Tần sẽ không... uống lộn t.h.u.ố.c đâu nhỉ?
Trong nhà xưởng, người lần trước tới cũng đều ở nơi này, người lần trước không tới thì lần này cũng đều ở đây. Thấy Lâm Đường thế mà dám tới chỗ hẹn, một đám nhân viên kĩ thuật lớn tuổi hơn cả cô ngây ngẩn cả người.
Trong đó có một người trẻ tuổi rất kiêu ngạo, nói chuyện như thể mang theo gai nhọn, cũng không dễ nghe như vậy.
"Thế mà đồng chí Lâm mà cũng dám tới chỗ hẹn, tôi phải bái phục cô. Nhưng mà, việc phiên dịch bảng thuyết minh là việc trọng đại, không phải cứ dựa vào cô chỉ hiểu qua là được. Nếu đồng chí Lâm không làm được, mau ch.óng nói ra để giao nhiệm vụ cho người khác, vừa không tốn tinh lực của mình, cũng không lãng phí thời gian của xưởng, chẳng phải càng tốt hơn sao? Người trẻ tuổi tranh đua háo thắng là chuyện rất bình thường, nhưng nếu không có tổ chức kỷ luật, chỉ biết vì bản thân mà không tôn trọng tập thể đã vượt qua..."
Mà những nhân viên kỹ thuật khác ở bên cạnh cũng gật đầu.
Nói đến cùng, thời gian quá ngắn, bọn họ không tin một người học sinh mới chỉ tốt nghiệp cấp 3 không chuyên nghiệp có thể phiên dịch bản thuyết minh tối nghĩa lại chuyên nghiệp này ra.
Phần lớn con người chỉ có thể tiếp thu và lý giải chuyện trong khả năng nhận tri của chính mình. Một khi vượt quá phạm vi nhận tri, không phải khiêm tốn học tập mà là sẽ duỗi tay phủ định chèn ép.
"... A!" Lâm Đường cười nhạo một tiếng.
