Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 467
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:18
Không chờ cô mở miệng, giọng nói réo rắt trầm thấp của Cố Doanh Chu đã thong thả ung dung vang lên.
"Thừa nhận việc người khác ưu tú rất khó sao?"
"Phải biết rằng thế giới này rất lớn, cũng không chỉ có một góc nhỏ bé như ở dưới chân các người."
"Các người không biết không biểu hiện cho tất cả những người khác không làm được."
"Có lẽ các người không biết, có đứa trẻ không tới mười tuổi đã vẽ ra được bản thuyết minh có chất lượng không tồi..."
Nói rồi, anh cười cười: "Nhìn tôi xem, nói cái này làm gì chứ."
"Dù sao thì, không phải ai cũng được ông trời ưu ái cho khả năng ưu việt như chúng tôi."
Nói tới đây, anh nhẹ nhàng dùng ngón trỏ gõ gõ thái dương, tính thương tổn không lớn nhưng tính vũ nhục rất mạnh mẽ.
Lâm Đường ngước mắt nhìn thân ảnh cao lớn che ở trước mặt mình, đầu lưỡi l.i.ế.m môi dưới, trong ánh mắt hiện lên chút hứng thú.
Câu dẫn với vô hình à?!
Làm sao bây giờ? Người đàn ông này, cô cảm thấy có chút hứng thú. Tam quan thẳng thắn diện mạo đẹp đẽ, năng lực không tệ đầu óc lại thông minh... Càng nghĩ lại càng cảm thấy hứng thú.
Trước nay Lâm Đường chưa từng yêu đương, cũng không có hứng thú.
Nhưng mà, giờ khắc này cô lại cảm thấy, nếu đối tượng yêu đương mà là đồng chí Cố, hình như cô cũng không phản cảm chút nào cả. Rất khó gặp được người đàn ông có giá trị nhan sắc cao đầu óc lại sắc sảo như vậy, cô lại có chút hứng thú với anh, cùng nhau bắt đầu một mối tình hai bên tình nguyện chắc cũng không tồi.
Cô lại không có khả năng không đi lấy chồng. So với về sau mới thân cận chẳng bằng tự mình tìm một người đâu.
Cố Doanh Chu dùng một cái miệng vượt mọi chông gai, nói thẳng ra khiến mặt của đám nhân viên kĩ thuật đỏ bừng lên.
Đúng lúc này, anh cảm thấy sau lưng có chút nóng. Quay đầu nhìn lại, vừa lúc đối diện với đôi mắt sáng rực như chứa vạn dặm ngân hà kia của Lâm Đường. Hai mắt kia rất sáng lại rất trong, bên trên có một tầng nước hơi mỏng bao phủ, tựa như đang kể ra thiên ngôn vạn ngữ.
"Đồng chí Cố, cảm ơn anh." Lâm Đường cong mắt cười, khóe miệng cong lên, lúm đồng tiền như hoa. Một người cổ quái như đào hoa yêu.
"Thịch thịch thịch..." —
Cố Doanh Chu đè n.g.ự.c, hơi giật mình một chút. Sao đột nhiên tim anh lại đập vừa nhanh vừa hữu lực như vậy? Có chút kì quái.
Xem ra mình nên đến bệnh viện làm điện tâm đồ. Nghĩ, Cố Doanh Chu hơi chau mày. Nghĩ không rõ lắm người có thân thể cường tráng như anh sao lại xuất hiện loại vấn đề lung tung rối loạn này? Người đàn ông từ nhỏ bị mấy ông già trong nhà huấn luyện như người sắt không thể chấp nhận được loại vấn đề này...
Lâm Đường thấy Cố Doanh Chu che n.g.ự.c lại, ngữ khí mang theo chút quan tâm: "Đồng chí Cố, anh không sao chứ?"
Nhìn ánh mắt người nào đó có chút cổ quái, đồng chí Cố thân thể cường tráng kì thực chỉ là tô vàng nạm ngọc?
Em...
Nhưng mà vấn đề không lớn. Cô có t.h.u.ố.c, không lo. Cố Doanh Chu nháy mắt hoàn hồn lại, lắc lắc đầu: "Không có việc gì."
Không hề hay biết bản thân mình đã bị mang bề ngoài tô vàng nạm ngọc...
Mà những cái nhạc đệm nhỏ nhoi này chỉ xảy ra trong chốc lát.
Tần Dân Sinh nghĩ tới Lâm Đường muốn những cái tư liệu tham khảo đó, biết rằng hẳn là cô gái này có nguyên liệu thật. Nhìn Lâm Đường lấy ra một chồng giấy, hai mắt sáng lên.
"Đồng chí Lâm, nếu không cô nói trước với mọi người một chút đi?"
Kĩ thuật viên bị cái miệng độc của Cố Doanh Chu chặn nghẹn họng nháy mắt loại bỏ sự đè nén ở n.g.ự.c, hai mắt lẫn động tác đều đổ dồn về phía Lâm Đường.
Tần Tố Khanh thấy vậy, vỗ vỗ mặt, vội đi qua đứng bên cạnh Lâm Đường. Không thể để người trong xưởng làm dọa tới Lâm Đường, ừm.
Cố Doanh Chu ghé mắt, không biết xuất phát từ cảm xúc gì, liếc mắt nhìn cô ấy ôm cánh tay cô một cái. Đầu lưỡi chống thịt mềm trong miệng, ánh mắt đột nhiên sâu thẳm, u quang chợt lóe qua.
Lâm Đường bị hành động của Khanh Khanh làm cho ngây ngốc, này thì làm sao mà cô bắt đầu được?
Tần Dân Sinh nhéo nhéo giữa mày, tiến tới kéo Tần Tố Khanh ra: "Trước tiên con đừng có dán vào đồng chí Lâm, qua một bên chơi đi."
