Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 498
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:25
Nhưng mà, anh ta thật sự trở thành nhân viên tạm thời của đội vận chuyển mà.
Lâm Đường giật mình: "Anh ba, anh nói thật hả? Sao lại thế này?"
Lâm Thanh Mộc nhìn Lâm Đường với ánh mắt cảm kích: "Sao lại thế này chẳng lẽ em còn có thể không biết sao, đương nhiên là bởi vì quyển sách em cho anh rồi."
"Hả?" Lâm Đường vẫn cảm thấy hơi nghi ngờ, hỏi: "Nói cụ thể chút đi, em muốn biết."
Lâm Lộc và Lý Tú Lệ vừa nghe thấy cuộc nói chuyện này, cảm thấy không đúng chỗ nào, cũng dừng cuộc nói chuyện lại, nhìn về phía Lâm Thanh Mộc.
Chẳng lẽ thằng ba nói thật sao?
Lâm Thanh Mộc vô cùng quý trọng mà lấy ra quyển sách bị anh ta đặt ở ra, lật đến một tờ.
"Ngày đó sư phó của anh đang sửa xe, nửa ngày tìm không thấy nơi xảy ra vấn đề.
Anh nhớ tới bên trong quyển sách này của em hình như có ghi, cho nên thử giúp việc, không nghĩ tới trời xui đất khiến lại sửa được.
Sư phó thấy anh mới học lái xe mấy ngày mà đã biết sửa xe, kiểm tra thêm mấy vấn đề, anh cũng trả lời rất suôn sẻ, sau đó ông ấy nói muốn tuyển anh vào đội vận chuyển làm nhân viên tạm thời.
Còn nói nếu mà làm tốt thì về sau còn có khả năng chuyển sang làm việc chính thức."
Nhớ đến tình cảnh ngày hôm đó, ánh mắt anh ta cũng tối đi.
Thật ra những chuyện trải qua cũng không đơn giản như anh ta vừa kể.
Có một người công nhân sửa xe kỹ thuật sợ anh ta đoạt mất bát cơm, cho nên đã làm khó anh ta mấy ngày liền.
Những chuyện đó Lâm Thanh Mộc cũng không nói ra.
Chuyện cũng đã qua rồi, không cần thiết phải nói ra khiến người trong nhà nhọc lòng.
Dù sao nên đ.á.n.h mặt anh ta cũng đã đ.á.n.h lại rồi.
Lâm Thanh Mộc nghe nói em ba lại có cơ may như vậy, trên gương mặt trầm ổn cũng tràn ra ý cười nhàn nhạt.
"Không tồi! Cơ hội đều là để lại cho người đã chuẩn bị tốt, học thêm chút tri thức chắc chắn không thể sai."
Lâm Thanh Thủy cũng nói: "Không ngờ nhóc ba, ngươi này sóng ngưu, về sau nhà ta lại có người biết lái xe lớn rồi, đến lúc hiến lương cũng không phải mời người khác."
Lâm Đường cười khẽ, chống cằm, sắc mặt vui vẻ.
"Chúc mừng anh ba nha, giày da nhỏ của em sắp có rồi."
Đương nhiên là cô nói giỡn, cô cũng không thiếu giày da để đi, chỉ trêu anh ba chơi chút thôi.
Lâm Thanh Mộc lại nghĩ là thật.
Lúc trước anh ta bán thảo d.ư.ợ.c sớm tiết kiệm đủ tiền để mua giày da rồi.
Chỉ là nghĩ mẫu mã giày trong huyện rất giống nhau, cho nên mới nghĩ chờ ngày nào đó đi tỉnh thành sẽ mua cho em gái một đôi tốt hơn.
Chưng 233:
"Giày da, khăn lụa, váy liền áo, kem bảo vệ da, đầu hoa...
Những cô gái khác có gì, anh ba sẽ mua cho em thứ đó, tuyệt đối không để cho em gái anh kém những cô gái khác." Lâm Thanh Mộc nói nghiêm túc như đang lập lời thề vậy.
Em gái là trân bảo trong lòng anh ta, là người mà cả đời này anh ta phải bảo vệ thật tốt.
Anh ta có thể để mình ấm ức nhưng tuyệt không sẽ không để cho em gái phải chịu ấm ức.
Trong lòng Lâm Đường nói mình không cần, nhưng tấm lòng của sẽ nhận.
"Được đó, vậy em sẽ chờ quà của anh ba."
Lâm Thanh Mộc cười hắc hắc.
"Ừ ừ, chờ anh đi xe thể thao, ở bên ngoài thấy gì thứ tốt đều sẽ mua cho em."
Cô gái khác có, em gái anh ta cũng phải có; cô gái khác không có, thì em gái anh ta cũng phải có.
Lâm Lộc và Lý Tú Lệ thấy hai anh em bọn họ nói chuyện rôm rả, hai vợ chồng hai mặt nhìn nhau.
Thằng ba đúng là đã tự tìm được việc cho mình rồi sao?!
Lâm Lộc lấy quyển sách trong tay Lâm Thanh Mộc sang rồi mở ra nhìn.
"Đây là em gái con làm cho con sao?"
Sao Đường Đường còn biết cả tri thức về xe lớn vậy?
Còn có gì mà con gái mình không biết không, ông muốn biết.
Lâm Thanh Mộc gật đầu, không nghĩ nhiều mà nói: "Vâng, chắc là em ấy lại đọc sách nên mới nhìn thấy thông tin này."
Trí nhớ em gái rất tốt, xem qua một lần đã có thể nhớ kỹ.
