Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 499

Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:25

Thời điểm còn đi học vẫn luôn ở hiệu sách và trạm thu hồi phế phẩm để tìm sách, lượng tri thức dự trữ lớn cũng là việc rất bình thường.

Lâm Lộc: "... Học cho thật tốt."

"Con biết! Nhất định con sẽ không khiến tâm huyết của em gái bị uổng phí." Lâm Thanh Mộc nghiêm túc nói.

Buổi tối mỗi ngày anh ta đều đến ké ánh đèn của đội vận chuyển để đọc sách đó, ngay cả thời gian đi WC cũng không buông tha.

Người nào đó ở đội vận chuyển nhìn anh ta không vừa mắt thường lén lút nói anh ta là con ngỗng ngốc, việc này anh ta đều biết, chẳng qua là lười phản ứng bọn họ thôi.

Chỉ cần đừng ầm ĩ đến trước mặt anh ta là được.

Mục tiêu không giống nhau, cách cục không giống nhau, anh ta mới không thèm tranh luận với mấy đồ ngốc kia đâu.

Người một nhà đang nói chuyện, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận tiếng ồn ào.

"Chú hai Lâm ơi, thím Lý ơi, có ở nhà không?"

Nhìn ra phía cửa viện, một giọng nam trẻ tuổi quen thuộc vang lên.

Lâm Thanh Sơn đứng dậy: "Hình như là cục đá, để con đi mở cửa."

Những người khác nhà họ Lâm không quản nhiều, tiếp tục nói chuyện.

Không thành tưởng, chú Quách và Quách Lỗi vào cửa tới, đằng sau còn có mấy người phụ nữ nhà họ Quách đi theo.

Rất giống là tới tìm tra!

"Lão Quách? Ông làm gì vậy?" Lâm Lộc nhíu mày hỏi.

trên khuôn mặt thô ráp của Lão Quách cười thành lão cúc hoa, nghiêng mặt nhìn về phía Lâm Đường, đầy vẻ cảm kích.

"Anh hai Lâm, em dẫn cục đá tới cảm ơn Đường Đường nhà anh."

Lâm Đường: "?!"

Tất cả mọi người nhà họ Lâm vẻ mặt dấu chấm hỏi.

Lý Tú Lệ hỏi ra nghi hoặc của mọi người trong nhà: "Câu này của chú có ý gì? Đường Đường nhà tôi đã làm gì?"

Hỏi xong, kinh ngạc nhìn về phía Lâm Đường.

Chẳng lẽ con gái lại không tiếng động mà làm chuyện lớn rồi?

Lâm Đường liên tục xua tay, lắc đầu, tỏ vẻ chính mình cũng không biết gì.

Lão Quách chụp vào lưng của đứa con nhà mình, miệng cười rộng ra, dáng vẻ mang theo sự an ủi.

"Cục đá, con nói một chút."

Trên mặt có niềm kiêu ngạo không nói nên lời.

Gương mặt đen tuyền của Quách Lỗi ửng đỏ.

Sống lưng ưỡn thẳng tắp như cây bạch dương, đôi mắt sáng lên.

"Cháu đã thành nhân viên tạm thời của xưởng sắt thép rồi."

Nói xong, ánh mắt sáng ngời có thần mà nhìn Lâm Đường.

Lâm Đường im lặng vài giây, oai hạ đầu, rụt rè lên tiếng: "Chúc mừng?"

Cho nên việc này liên quan gì đến cô?

Lão Quách tát một cái ở trên lưng con trai mình, lần này rất dùng sức.

"... Nói vào ý chính đi!"

Quách Lỗi suýt nữa đã ngất đi, thân thể né tránh sang bên cạnh.

"Việc cháu trở thành nhân viên tạm thời trong xưởng là đã được lây chút ánh sáng của Đường Đường, cho nên cầm chút đồ vật, dẫn theo cả nhà tới cảm ơn Đường Đường."

Kế tiếp, Quách Lỗi giải thích nguyên nhân mà anh ta có thể trở thành nhân viên tạm thời.

Thì ra là.

Trước đó vài ngày Quách Lỗi đi đến Cung Tiêu Xã trong huyện bán trứng gà.

Mới khỏi cửa Cung Tiêu Xã, nhìn thấy một đám người vây quanh ở nơi đó.

Nhìn kỹ, có một bé trai sắc mặt phát tím, hô hấp khó khăn nằm trên mặt đất.

Cha mẹ của cậu bé kia hoảng loạn sợ hãi đến mức khóe mắt muốn nứt ra, thấy dáng vẻ khó chịu như vậy của con trai mình thì ngay cả chạm vào cũng không dám chạm vào.

Nghe thấy những người vây xem nói là đứa bé kia bị hóc kẹo.

Quách Lỗi bỗng chốc nhớ tới phương pháp cứu người mà Lâm Đường dạy ở trong thôn.

Vội vàng đẩy người ra, bất chấp tất cả, coi ngựa c.h.ế.t như ngựa sống mà bế cậu bé lên, dùng bàn tay đ.á.n.h vào lưng đứa bé, lại ấn vào bụng đứa bé.

Sau khi làm hết tất cả các thao tác, đứa bé đã phun được viên kẹo ra.

Cứu đứa bé xong, lại dặn cha mẹ đứa bé nhanh ch.óng đưa đứa bé đi bệnh viện, Quách Lỗi cũng trở về thôn.

Ai biết qua mấy ngày, người nhà kia khó khăn mà tìm được anh ta.

Vì muốn cảm ơn ân cứu mạng của anh ta, nên cho anh ta một công việc nhân viên tạm thời.

Người nhà họ Quách tuy bất ngờ với sự hào phóng của người nhà kia, nhưng cơ hội đã bày ở trước mặt, nào có đạo lý đẩy ra bên ngoài, vì thế liền nhận lời.

Ngày hôm qua, Quách Lỗi làm đăng ký vào xưởng, xác định bầu trời thật sự rớt xuống một cái bánh có nhân. Hôm nay cũng mang theo đồ vật tới nhà họ Lâm.

Lâm Đường nghe vậy, kinh ngạc nhẹ nhướng mày.

"Anh Cục đá may mắn ghê." Cô cảm khái nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.