Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 509
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:27
Cảnh Nhiễm lắc lắc đầu,"Em cũng không biết nữa."
Hiện giờ mẹ cô càng ngày càng táo bạo, có vài lần ba cô quan tâm đến cô thì cô phát hiện ánh mắt mẹ cô nhìn về phía cô hình như có vẻ... rất chán ghét.
Nghĩ đến đây, cô gái nhỏ vội vàng lắc lắc đầu. Không thể nào, nhất định là cô nhìn lầm rồi. Cô là con gái ruột của mẹ cơ mà, sao mẹ có thể chán ghét con gái của mình được?
Kem dưỡng da Nguyệt Hoa đã tạo ra một đợt sóng gió ở tỉnh thành thậm chí là ở cả nước, thậm chí ngay cả nhà họ Cảnh có quan hệ vô cùng sâu xa với Lâm Đường cũng đã biết. Đối với những việc này thì tạm thời Lâm Đường vẫn chưa biết.
Tháng sáu, thời tiết càng thêm oi bức hơn. Chỉ cần đi ra ngoài một chuyến thì cả người sẽ đều là mồ hôi, cho dù ngồi trong phòng cũng nóng không chịu nổi.
Lâm Đường ngồi ủ rũ trong văn phòng như bông hoa héo vừa bị phơi khô.
Cô nhớ điều hòa! Nhớ cả tủ lạnh nữa! Chỉ cần là thứ có thể tránh nóng thì cô đều nhớ hết! Từ giàu trở về nghèo thì rất khó, nàng hiện tại xem như khắc sâu cảm nhận được.
Từ sau khi Lâm Đường viết bài về phòng tuyên truyền của xưởng dệt bông với chủ đề nỗ lực làm việc thì các cán bộ của phòng tuyên truyền đều vô cùng có thể diện, những công việc mà Đỗ Hiểu Quyên phân công cho Lâm Đường làm cũng càng thiên về việc viết lách hơn.
Lúc này, Lâm Đường đang ngồi viết bản thảo tuyên truyền thì có tiếng gõ cửa văn phòng: "Lâm cán bộ, có người tìm cô này."
Lâm Đường đầu tiên là hơi sửng sốt sau đó hoàn hồn lại rất nhanh, vội nói với vị nam đồng chí kia: "Tôi biết rồi, làm phiền đồng chí quá."
Nam đồng chí kia đối diện với gương mặt tươi cười xinh đẹp của Lâm cán bộ thì mặt đỏ bừng lên, nói một câu ' Không cần cảm ơn đâu ' sau đó nhanh ch.óng rời đi mất nhanh như chạy trốn.
Lâm Đường không để ý đến việc này, chỉ báo cáo với chủ nhiệm một tiếng sau đó đi ra ngoài xưởng. Vừa đến cổng lớn của xưởng thì thấy là một gương mặt quen thuộc mà cô không hề muốn nhìn thấy chút nào, Lưu Quốc Huy
Lâm Đường tự nhận mình và anh ta chẳng có chuyện gì để nói cả, vừa thấy người này thì lập tức xoay người muốn vào trong xưởng.
"Lâm Đường!!!" Lưu Quốc Huy hô to.
Lâm Đường nghe thấy cũng chỉ coi như là không nghe thấy, tốc độ dưới chân không hề giảm xuống chút nào tỏ vẻ muốn tránh né anh ta.
Lưu Quốc Huy thấy thế thì vội vàng chạy tới chặn trước mặt cô, vì sợ bị đ.á.n.h nên lại lùi về sau thêm mấy bước. Anh ta bất mãn hỏi với giọng điệu đầy oán trách: "Sao anh gọi em mà em không dừng lại?"
"Anh gọi tôi thì tôi phải dừng lại à?" Trên mặt Lâm Đường đầy vẻ cạn lời,"Tôi không có gì để nói với anh hết, sau này đừng có tới tìm tôi!" Nói xong, cô tránh Lưu Quốc Huy ra định đi vào trong xưởng.
Lưu Quốc Huy nhìn cổng lớn đầy khí phái của xưởng dệt bông, khát vọng và dã tâm trong lòng bùng lên như ngọn lửa cháy hừng hực. Sao có thể bỏ qua dễ dàng như vậy cơ chứ? Anh ta duỗi tay muốn bắt lấy Lâm Đường, ngoài miệng hùng hổ nói: "Không được, em nhất định phải nghe anh nói hết. Nếu không em nhất định sẽ hối hận!"
Lâm Đường nhận thấy móng heo của anh ta vươn tới nên nhanh ch.óng nghiêng người né tránh, biểu tình của cô đầy lạnh lùng: "Anh đây là đang đe dọa tôi sao?"
Lưu Quốc Huy đối diện với cặp mắt lạnh băng kia thì lập tức lúng túng, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: "Không phải, anh có việc muốn nói cho em nghe. Là chuyện về anh họ Lâm Ái Quốc của em." Sợ Lâm Đường không tin, anh ta lại thấp giọng nói thêm hai tiếng: "Chợ đen." Giọng điệu đe dọa trần trụi.
Ánh mắt của Lâm Đường bỗng chốc tối đi, sâu kín liếc mắt nhìn Lưu Quốc Huy một cái rồi xoay người đi tới một góc khuất ít người với anh ta. Một màn này bị người đàn ông nào đó trùng hợp đi ngang qua nhìn thấy.
