Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 510
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:27
Cố Doanh Chu nhấp môi mỏng, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại, đáy lòng xẹt qua một cảm giác kỳ lạ không nói nên lời. Xem đi, cô gái nhỏ này đúng thật là không đáng tin chút nào, ' ngày hôm qua ' mới đề cập tới việc yêu đương mà ' hôm nay ' đã đi theo người khác rồi.
Nghĩ vậy, anh trưng ra vẻ mặt ghét bỏ mà nhìn về phía Lưu Quốc Huy. Đôi mắt vẩn đục, mỏ chuột tai khỉ, còn có ý định động tay động chân với nữ đồng chí... Đụng tới loại người này chẳng lẽ không nên dùng chân đá cho một cái à?
Lâm Đường đi theo Lưu Quốc Huy vào trong góc khuất, một lời vô nghĩa cũng lười không muốn nói: "Nói thẳng đi." Cô nắm c.h.ặ.t nắm tay, điều chỉnh lực đạo của tay kẻo lát nữa không khống chế đươc mà đ.á.n.h bay kẻ trước mặt.
Lưu Quốc Huy cẩn thận lùi về phía sau một bước để bảo đảm khoảng cách an toàn, vừa há mồm ra là bắt đầu đe dọa: "Lâm Ái Quốc sắp gặp xui xẻo rồi! Nếu em muốn cứu anh ta thì tìm cho anh một công việc hoặc là chuyển công tác của em sang cho anh, nếu không thì Lâm Ái Quốc cứ chờ mà bị bắt vào ngục giam đi..." Nghĩ đến tương lai tốt đẹp được trở thành cán bộ, Lưu Quốc Huy kích động đến mức hai mắt đầu đỏ lên.
Lâm Đường liếc mắt nhìn Lưu Quốc Huy một cái, cảm thấy đầu óc của người này đúng thật là có vấn đề. Cô châm chọc một câu: "Trông thì khó coi mà sao mơ đẹp thế?"
Cô lạnh lùng cười nhạo: "Anh nói anh họ bị bắt vào ngục giam thì anh ấy phải bị bắt vào ngục giam à? Anh mà lợi hại như vậy thì còn tới tìm tôi đòi công tác làm gì? Sao không dứt khoát thống trị toàn bộ vũ trụ luôn đi?" Đe doạ lung tung mà còn đe dọa cả cô nữa cơ à, lá gan cũng không nhỏ.
Lưu Quốc Huy: "..." Anh ta cũng muốn lắm, nhưng không phải là anh ta không có bản lĩnh đó hay sao. Hơn nữa không phải người bình thường đều sẽ hỏi trước là sao lại như vậy à?
"Em không muốn biết Lâm Ái Quốc phạm phải tội gì à? Không phải nhà họ Lâm của em luôn luôn đoàn kết hữu ái hay sao? Chẳng lẽ cho dù anh ta bị bắt vào ngục giam thì em cũng chẳng thấy sao ca?" Hỏi xong, anh ta lại gật gật đầu tiếp tục nói: "Đúng rồi đúng rồi, hiện tại em đã là công nhân rồi mà, sao có thể quan tâm đến những việc này được. Nếu là anh thì anh cũng mặc kệ, cho nên hai ta quá thích hợp để làm người một nhà mà!"
Không biết vì cái gì mà Lâm Đường cảm thấy cách nói chuyện của tên này thực sự là quá ngu xuẩn, cứ như đầu óc thực sự không được bình thường vậy: "Nếu anh tới tìm tôi chỉ vì mấy lời nói vô nghĩ này thì xin thứ lỗi, tôi không phụng bồi được." Dứt lời, Lâm Đường xoay người định rời đi.
Lưu Quốc Huy nhìn thấy cô định đi thì vội vàng lấy một quyển sách từ trong lòng n.g.ự.c ra: "Xem ra em thực sự mặc kệ Lâm Ái Quốc rồi. Thế nhưng nếu anh ta có thể liên lụy đến em thì sao?"
Vẻ mặt của anh ta vô cùng âm ngoan, biểu tình đầy vẻ điên cuồng muốn được ăn cả ngã về không: "Đây là chứng cứ nói về việc Lâm Ái Quốc giao dịch chợ đen. Người hay đi theo anh ta anh cũng biết tên rồi, nếu em không đồng ý với yêu cầu của anh thì anh sẽ cầm thứ này đi cử báo. Đến lúc đó em sẽ có một người anh họ bị bắt vào trong ngục giam, em không có quan hệ và thế lực trong huyện thì chỉ sợ là rất khó để giữ vị trí cân bộ này."
Anh ta không muốn xuống đất làm ruộng thêm nữa! Việc nhà nông quả thực không phải là việc cho người làm mà. Anh ta muốn ngồi trong văn phòng, muốn ăn cơm nhà nước, nằm mơ cũng muốn!
Anh ta không còn ai khác có thể nhờ vả, người có thể tìm tới chỉ có vị hôn thê trước đây anh ta từng tìm mọi cách để từ hôn này mà thôi. Nhưng không sao hết, chỉ cần có vị trí công tác thì bắt anh ta quỳ gối trước mặt Lâm Đường cũng được.
Lâm Đường hơi dừng lại, ánh mắt hơi hơi lóe lên. Cô quay đầu lại, tò mò mà nhìn quyển sách trong tay Lưu Quốc Huy với vẻ mặt không tin: "Anh nói có chứng cứ thì là có chứng cứ chắc? Nhỡ đâu anh đang lừa gạt tôi thì sao? Hơn nữa, sao mà anh có thể có thứ này được?"
