Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 525

Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:31

"Vệ Quốc ở bên ngoài bảo vệ quốc gia, là chuyện tốt.

Tôi chỉ mong thằng bé sớm cưới vợ, Bảo Quốc đã có đến hai đứa con rồi, mà thằng bé còn chưa có vợ, haiz!"

"Thịt heo đưa đi từ mấy ngày trước cũng không biết thằng bé có nhận được không, nghe nói bên kia hàng năm băng tuyết, cũng không biết thằng bé có bị lạnh hay không? Có được ăn no hay không ..."

Con trai đi xa ngàn dặm mẹ lo lắng.

Đặc biệt Vệ Quốc còn lúc nào cũng đem đầu đừng ở trên eo, bà ấy lại càng lo lắng.

Lý Tú Lệ an ủi: "Em và ông chồng em mỗi ngày đều nghe tin tức trên radio, nghe nói bên kia yên ổn hơn không ít, không phải lên chiến trường thì vẫn có thể bảo đảm an toàn."

Kỳ thật người thích nghe tin tức là Lâm Lộc.

So với tin tức thì bà càng thích nghe hồng ca, đọc truyện cũng không tồi.

Cao Bình nghe vậy, trong lòng hơi thở dài nhẹ nhõm một hơi.

"Có radio cũng tiện hơn nhiều so với việc đọc báo phương."

Tham gia quân ngũ làm sao có thể không nguy hiểm được chứ, nhưng được Lý Tú Lệ an ủi vài câu, trái tim lúc nào cũng treo cao của bà ấy cuối cùng cũng được thả lỏng một chút.

Lý Tú Lệ cười cười: "Nếu chị dâu cả muốn nghe, vậy thì cứ tới nhà em mà nghe."

Mấy người nói chuyện thêm một lúc, Cao Bình và Trương Hồng Yến giúp đỡ đóng gói thu dọn một ít đồ vật, sau đó cũng đi về nhà.

Nhà của chú ba nhà họ Lâm hơi gần với cửa thôn.

Trương Hồng Yến và Cao Bình tách ra, một mình đi về nhà.

Trời đã sắp tối, đường nhỏ an tĩnh.

Đột nhiên một bóng người nhảy ra từ bụi cỏ.

"A..."

Trương Hồng Yến hoảng sợ.

Vội vàng lùi về phía sau một bước.

Còn chưa kịp phản ứng lại thì một giọng nói già nua lại quen thuộc khiến cho bà ta vô cùng chán ghét vang lên.

"Em gái Hồng Yến, em đang sợ gì thế? Như thế nào thì cũng là người cùng thôn, tôi có thể bắt em làm gì được chứ?"

Người nói chuyện mặc một bộ quần áo rách nát mụn vá.

Tóc bóng nhẫy, mặt còn đen hơn so với đêm tối.

Từng nếp nhăn giống như khắc vào trên mặt hắn.

Tròng mắt đảo lên.

Nhìn qua dầu mỡ thả không có hảo ý.

Trương Hồng Yến nhìn thấy người này, đáy mắt xẹt qua hận ý thấu xương.

"Ông lại tới tìm tôi làm cái gì?" Bà ta lạnh giọng nói: "Tôi sẽ không chịu sự uy h.i.ế.p của ông đâu, muốn báo công an thì nhân lúc còn sớm đi báo đi, Trương Hồng Yến tôi nếu có chớp mắt một cái, thì có c.h.ế.t cũng không có mặt mũi đi gặp cha mẹ và chị gái tôi!"

Nói đến người chị bị người trước mắt này hại c.h.ế.t, giọng nói Trương Hồng Yến lạnh băng, ánh mắt quỷ quyệt.

Tên vô lại Mao Thằng bị hoảng sợ.

Nghiêm túc nhìn lại, người phụ nữ này vẫn mang dáng vẻ trung thực dễ bị bắt nạt như trước kia.

Ông ta cũng chỉ co như mình vừa nhìn lầm.

"Em gái à, đừng kích động như vậy, sao có thể nói câu uy h.i.ế.p được chứ, tôi chỉ bắt lấy yếu điểm của em kiếm chút tiền tiêu thôi mà..." Tên vô lại Mao Thằng mặt dày nói.

Còn chưa nói hết câu đã bị Trương Hồng Yến đ.á.n.h gãy.

"Gì? Tìm tôi đòi tiền sao?" Bà ta cười lạnh: "Ông dám nghĩ nhỉ! Tôi không có tiền cho ông."

Bà bị điên rồi mới có thể đưa tiền cho kẻ thù!

Tên vô lại Mao Thằng hoàn toàn không đặt sự từ chối của bà ta ở trong lòng.

Trong đôi mắt vẩn đục kia hiện lên vẻ tham lam.

"Không có tiền? Không thể nào."

"Tôi nghe nói, con gái em đi làm ở nhà máy hóa chất đúng không, đâu có thể nào không có tiền, tôi không tin."

Trương Hồng Yến không nghĩ tới ngay cả chuyện này mà ông ta cũng đã biết, mặt hơi đổi.

Tên vô lại Mao Thằng hắc hắc lặng lẽ cười, cười đến vẻ mặt đáng khinh.

"Hay là em muốn tôi đi tìm con gái em đây?"

Ánh mắt Trương Hồng Yến hung ác, trừng tên vô lại Mao Thằng, nói: "Ông dám!"

"Nếu ông dám chạm vào một sợi lông tơ của con gái tôi, ông có tin ông không chỉ không lấy được một phân tiền, mà còn khả năng sẽ c.h.ế.t hay không."

Giọng nói của bà ta tuy nhẹ, nhưng tên vô lại Mao Thằng lại không dám đại ý chút nào.

Người phụ nữ này cũng rất tàn nhẫn.

Tên vô lại Mao Thằng giấu đi tham lam trong đáy mắt, lộ ra một nụ cười hàm hậu.

"Tôi chỉ nói vậy thôi..."

Trương Hồng Yến yên lặng nhìn ông ta, cho đến khi trong lòng tên vô lại Mao Thằng phát mao.

"Tốt nhất là như vậy."

Tên vô lại Mao Thằng không muốn chọc giận bà ta thật, vì thế nói: "Em yên tâm, tôi không đi tìm con gái em đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.