Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 526
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:31
Sau khi biểu lộ thái độ, xoa xoa tay, bắt đầu đòi tiền.
"Nhưng còn... cái đó... tiền?"
Đáy mắt Trương Hồng Yến hiện lên vẻ tàn nhẫn.
Đến khi giương mắt lên, trên mặt lại lại khó chịu khi bị chiếm tiện nghi.
"Đã biết, ông đi đến cửa thôn chờ, đợi chút nữa tôi sẽ qua đưa cho ông." Bà ta nói.
Trong lòng tên vô lại Mao Thằng vui vẻ, không chú ý tới một tia lạnh lẽo lướt qua trên mặt Trương Hồng Yến.
"Được rồi, vậy thì tôi chờ em đó."
Nói xong, hai tay của tên vô lại Mao Thằng kia chắp lại với nhau cho vào ống tay áo, cúi đầu đi mất.
Trương Hồng Yến buông lỏng nhũng ngón tay nắm c.h.ặ.t kia ra, khóe miệng cười như băng tuyết lạnh lẽo.
Đúng lúc này, cách đó không xa đi tới một người có thân hình cao lớn.
Lâm Thọ thấy vợ đã lâu chưa về, lo lắng trên đường xảy ra chuyện gì cho nên đi tìm.
Thấy Trương Hồng Yến đứng ở nơi đó, bước chân cũng nhanh hơn một chút.
"Vợ ơi, sao em còn chưa về nhà? Đứng ở chỗ này làm gì?"
Trương Hồng Yến lấy lại tinh thần, kéo kéo khóe miệng: "Không sao đâu, vừa rồi chân bị rút gân."
"Chân bị rút gân?"
Lâm Thọ nghe vậy thì trong lòng căng thẳng, không yên tâm mà cong lưng, ấn chân cho bà ta.
Ấn vài cái, ngẩng đầu hỏi: "Là nơi này sao? Đỡ chút nào chưa?"
Người đàn ông cao lớn nửa ngồi xổm, mày nhô lên một cái bọc nhỏ, trên mặt tràn đầy vẻ khẩn trương quan tâm.
Trương Hồng Yến nâng ông ấy đứng lên, đôi mắt đau xót: "Không sao nữa rồi."
Lâm Thọ thấy trên mặt bà ta không giống cố chịu đựng mới đứng dậy.
"Sao tự nhiên chân lại bị rút gân..."
Ngoài miệng nói chuyện, Lâm Thọ đưa lưng về phía Trương Hồng Yến, nửa ngồi xổm xuống, vỗ vỗ bả vai.
"Đi lên, anh cõng em về."
Dáng vẻ này trừ việc đã lớn tuổi ra, thì giống như đúc với dáng vẻ năm đó khi kết hôn của hai người.
Thời gian nhoáng cái đã qua hai mươi mấy năm.
Có lẽ là ánh trăng quá đẹp, cũng có lẽ là do hoàn cảnh quá an tĩnh.
Trương Hồng Yến không phân vân nữa, ghé vào trên lưng Lâm Thọ.
Trong giọng nói mang theo tiếng cười.
"... Được! Thừa dịp anh còn có thể cõng được thì lại cõng thêm vài lần, qua mấy năm nữa thì anh có muốn cõng cũng không cõng được."
Nếu bây giờ là ban ngày thì tất nhiên bà ta sẽ cảm thấy ngượng ngùng.
Buổi tối thì hai vợ chồng bà làm gì cũng không quá.
Lâm Thọ cười nói: "Chỉ cần em đừng ngượng ngùng, chờ đến khi anh 80 tuổi cũng vẫn có thể cõng được em."
Ông ấy cũng nhớ tới dáng vẻ khi hai người mới kết hôn.
Vợ là do bản thân ông ấy coi trọng, tuy rằng trên người vẫn còn những chỗ không tốt, nhưng làm gì có ai là người hoàn mỹ chứ.
So với người trong thôn, thì vợ ông ta cũng đã tính là không tồi rồi.
Đặc biệt là sau khi ' giải hòa ' với con gái thì nhà ông ta càng ngày càng tốt.
Không đến mười phút đi bộ.
Đến cửa nhà, Lâm Thọ thả Trương Hồng Yến xuống.
"Vợ ơi, trong nồi có nước ấm, em đi tắm qua đi, tiện đấy ngâm chân luôn, anh đến sau nhà nhìn heo xem thế nào rồi."
Mỗi ngày trước khi ngủ phải nhìn thấy, nếu không thì ông ấy không yên tâm.
Trương Hồng Yến cười cười: "Anh đi đi."
Ở nông thôn không có gì để giải trí cả, người trong thôn đều ngủ sớm.
Mới hơn 9 giờ, trong thôn đã rất yên tĩnh.
Sau khi Lâm Thọ ngủ, Trương Hồng Yến cầm một chiếc kéo đã mài đến sáng lên sắc nhọn, ra khỏi cửa nhà.
Lúc ra khỏi nhà, bà ta còn đẩy chiếc xe trong nhà đi theo.
Chiếc xe kia có một cái bánh xe rất lớn, dùng tấm ván gỗ đắp lên, bên trên có hôi và hòn đá nhỏ.
Mới ra khỏi cửa.
Trương Hồng Yến cảm thấy thiếu đồ.
Đặt xe xuống, trở về cầm khối cái củi lửa phá plastic, lại ra khỏi nhà lần nữa.
Ban đêm, bên ngoài vừa đen lại vừa yên tĩnh.
Ngẫu nhiên có vài tiếng ếch nhái kêu.
Trên trời ánh sao và trăng tản ra ánh sáng trong, chiếu sáng đường nhỏ ở nông thôn.
Tới gần cửa thôn, Trương Hồng Yến đẩy xe đẩy đến bụi cỏ ven đường giấu thật kỹ, lúc này mới đi về phía tên vô lại Mao Thằng.
