Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 527
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:31
Tên vô lại Mao Thằng chờ bị muỗi đốt khắp người đến mức nghẹn một cục lửa giận trong n.g.ự.c.
Thấy Trương Hồng Yến cuối cùng cũng đã tới, ánh mắt sáng lên.
"EM gái Hồng Yến, cuối cùng em đã tới, tôi cũng sắp chờ không nổi rồi."
"Tiền đâu?"
"Không thể thiếu được, nếu không thì tôi sẽ không khống chế được hai chân muốn đi đến nhà máy hóa chất trong huyện ..."
Đáy mắt ông ta tràn đầy sự tham lam, thậm chí đã nghĩ xong sẽ xài số tiền này như thế nào.
Đầu tiên phải ăn một bữa thịt no nê!
Lại mua thêm một bao kẹo.
Hình như giày nhựa ở Cung Tiêu Xã kia cũng không tồi, ông ta còn chưa từng được xỏ thử...
Còn việc tiền không đủ? Không bao giờ có chuyện đó.
Ông ta nắm được nhược điểm của Trương Hồng Yến.
Bà ta chỉ có thể nghe theo ông ta.
Trương Hồng Yến nắm c.h.ặ.t chiếc kéo bên hông, khớp xương ngón tay trở nên trắng bệch.
"Chắc chắn không thiếu..." Bà ta lấy ra mấy tờ đại đoàn kết đưa cho tên vô lại Mao Thằng.
Chỗ tiền này ít nhất có hai mươi khối.
Tên vô lại Mao Thằng vừa thấy nhiều tiền như vậy, đôi mắt cũng đỏ lên.
Nhanh ch.óng đoạt lấy tiền, vui vẻ phấn chấn đếm đếm.
Trương Hồng Yến nhân lúc ông ta không chú ý, rút ra chiếc kéo trên eo, một kéo đ.â.m thẳng vào bụng tên vô lại Mao Thằng.
Phốc ——
Kéo đ.â.m vào thịt, phát ra âm thanh.
Tên vô lại Mao Thằng còn chưa lấy lại tinh thần từ nỗi sung sướng được phát tài, ở bụng đã truyền đến cảm giác đau nhói.
"A..."
Ông ta bị đau kêu to một tiếng, ánh mắt dại ra mà nhìn về chỗ bị thương.
Trương Hồng Yến lạnh mặt rút ra kéo, trong mắt đều là hận ý.
"Tên vô lại Mao Thằng, chắc chắn mày không biết, hai mươi mấy năm trước tao đã muốn cho mày mấy đao, tao còn muốn cảm ơn mày đã thành toàn cho tao đấy..."
"Năm đó lúc bắt nạt chị gái ta vui vẻ không?"
"Mà thiếu nhà họ Trương chúng tao một mạng, vậy mà còn dám chạy đến trước mặt ta để uy h.i.ế.p tao sao..."
Thân thể tên vô lại Mao Thằng run lên, che lại chỗ bị thương.
Rất nhanh ở tay đã có cảm giác dính nhớp nháp.
Ông ta sợ hãi lảo đảo lui về phía sau vài bước, cô gắng rời xa Trương Hồng Yến.
Máu toàn thân giống như đã đọng lại.
Trên người không có một chút sức lực.
"... Tao, tao đây tới tìm mày có rất nhiều người biết, chẳng lẽ mày còn dám g.i.ế.c tao?" Ông ta ngoài mạnh trong yếu nói.
Trong lòng lại hối hận, ông ta không nên tới đây.
Người này điên rồi!
Trương Hồng Yến cười nhạo một tiếng.
Tiến lên, lại đ.â.m xuống một kéo.
Tên vô lại Mao Thằng muốn tránh, nhưng bởi vì quá đói cho nên không có một chút sức lực nào, vẫn bị đ.â.m trúng.
"A!! Đau..." Ông ta gào to.
Trương Hồng Yến dùng cái tay sạch sẽ kia, cướp lại tiền từ trong tay tên vô lại Mao Thằng, cẩn thận thả lại trong túi.
Đây là tiền con gái vất vả kiếm được, sao có thể bị cái tên ghê tởm này làm bẩn chứ?
Trương Hồng Yến cất kỹ tiền, một chân đá đến nơi bị thương của tên vô lại Mao Thằng.
"Mày còn dám kêu đau, năm đó chị tao không đau sao?"
"Lúc mày bắt nạt chị tao, chị tao cũng đã từng cầu xin mày đúng không? Mày có tha cho chị ấy không hả?"
Hỏi xong, lại đ.â.m một kéo.
"Chắc chắn mày không mềm lòng chút nào! Cái thằng súc sinh như mày sao có thể buông tha chị tao chứ?
Chị tao lúc ấy mới vừa 17 tuổi đó thằng súc sinh, sao mày không c.h.ế.t đi..."
Phốc!
Lại thêm một kéo.
"Mày còn coi việc này như chuyện khoe ra cho mấy thằng đầu trộm đuôi cướp kia, trên đời này làm sao lại có loại người ghê tởm như mày hả!
Bắt nạt chị tao thì thôi đi, vậy mà mày còn xúi giục những thằng đầu trộm đuôi cướp kia đến bắt nạt tao nữa!"
"Chúng mày cho rằng sau khi chị tao xảy ra chuyện như vậy, tao sẽ không có lòng phòng bị chút nào sao?"
Nói tới đây, Trương Hồng Yến cười ra một hơi.
"... Thời điểm Lão Bĩ Học muốn bắt nạt tao, tao đã dùng cái cuốc đập c.h.ế.t ông ta..."
Dùng hết sức lực đập ra một cái lỗ thủng trên đầu kẻ kia.
Chỗ m.á.u đó, từ cái trán chảy đầy xuống mặt.
Tên đàn ông kia là bị chảy m.á.u đến c.h.ế.t, ngay ở nàng dưới mí mắt bà ta.
Sau khi xong việc, bà ta kéo người đến trong núi ném xuống, sống không thấy người c.h.ế.t không thấy xác.
Sau đó những tên đầu trộm đuôi cướp trong thôn cuối cùng cũng không dám trêu chọc bà ta.
tên vô lại Mao Thằng mới đầu còn nghẹn một hơi không dám ngất đi.
Nghe đến đó, cảm thấy mình xong đời, cuối cùng trợn trắng mắt hôn mê bất tỉnh.
Trương Hồng Yến bừng tỉnh hoàn hồn, cảm giác được một tay dính trù.
Trên mặt nàng nháy mắt trở nên trắng bệch.
Nhanh ch.óng rửa sạch tay, đẩy xe con lại đây, trải tấm nhựa lên.
Ra sức mà kéo tên vô lại Mao Thằng lên trên xe.
Đẩy xe đến một cái rãnh.
Ném người xuống.
Tấm nhựa liên quan kia bị bà ta châm lửa đốt.
Màn đêm đen tối, đêm đen phong cao.
Ánh lửa chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của người phụ nữ kia, có chút quỷ dị.
"Một mạng đổi một mạng."
"Ông không nên tới uy h.i.ế.p tôi, lại càng không nên nhắm tới con gái tôi, cả đời này tôi đã đủ khổ rồi, Hiểu Tĩnh... Ai cũng đừng nghĩ đến chuyện hại con bé..."
Làm xong, Trương Hồng Yến đẩy xe con về nhà.
